Từ địa ngục tới thiên đường… (Kỳ 3 & 4)
Trần Khải Thanh Thủy
Theo: nguoi-viet.com
-
- Từ địa ngục tới thiên đường… (Kỳ 1 & 2) -
LTS: Bà Trần Khải Thanh Thủy, 51 tuổi, bị nhà cầm quyền Hà Nội dàn dựng một vụ “hành hung” (ngày 8 tháng 10, 2009) biến nạn nhân thành tội phạm để kết án án tù 3 năm rưỡi. Mục đích là để trả thù những loạt bài viết, ký sự xã hội, thời sự Việt nam mà bà gửi đăng hay xuất bản ở nước ngoài.
Nhờ sự can thiệp ráo riết của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, bà đã được trả tự do sau 21 tháng ở tù, và được đưa thẳng từ nhà tù Thanh Hóa ra phi trường sang định cư tị nạn tại Mỹ ngày 23 tháng 6, 2011.
Dưới đây là hồi ký của bà TKTT chung quanh chuyện bà bị bắt bỏ tù.
Kỳ 3
Năm phút, mười phút, nửa tiếng rồi cả tiếng trôi qua, chúng vẫn “bình chân như vại” trong khi tôi vừa mệt vừa bực tức… Không biết số phận anh em mình ra sao? Ðảng cộng sản quả là một tổ chức tội phạm gian manh, nguy hiểm nhất thế giới, kết hợp giữa chủ nghĩa phát xít với thủ đoạn thầm lặng của mafia. Vì vậy để dập tắt tiếng nói của anh em dân chủ, chúng ra tay tàn nhẫn hơn thời Tần Thủy Hoàng, hơn cả Sittalin, trong khi miệng vẫn leo lẻo cãi: “Không có tù nhân chính trị, tù nhân lương tâm”… Vậy thì chúng xây tới 900 nhà tù để làm gì? Bắt hết lượt anh em dân chủ, gần 500 con người trong vẻn vẹn vài ba năm chưa đủ sao? Còn tiếp tục mở những phiên tòa lố bịch như thế này để bắt người vô tội nữa? Từ nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa , nhà văn Trần Ðức Thạch đến thầy giáo Vũ Hùng, sinh viên Ngô Quỳnh, v.v…
Bất kể thành phần nào, dù cá nhân riêng lẻ hoặc nhóm, đoàn, tổ chức, hễ có dấu hiệu “nổi loạn, vùng lên” là chúng bắt, quy tội chống phá nhà nước. Nếu nhà nước thực sự là của dân, do dân làm chủ, thì quả là cũng đáng trách, khổ nỗi lũ “đầy tớ của dân” lại đem đánh đồng nhà nước xã hội chủ nghĩa của chúng với tổ quốc Việt Nam, thì quả là đau đớn. Chả trách chúng yêu nước bằng cách bán đất, bán biển cho Tàu cộng, mà vẫn cấm người dân không được la lối, kêu ca. Chúng luôn mở miệng “vì tương lai con em chúng ta” nhưng lại tước đoạt tầm nhìn, ý tưởng và tương lai của các cháu bằng cách phải ghi nhớ lời bác Hồ từ lúc mới lên ba. Chưa đủ, theo thời gian và năm tháng phải trở thành “cháu oan của bác”. Chúng coi giai cấp công nhân và nông dân là nòng cốt, nhưng lại thẳng tay bóc lột họ đến tận xương tận tủy. Hễ họ thể hiện sức mạnh “nòng cốt” của mình, dù chỉ ở dạng ôn hòa nhất, chúng cũng không từ một thủ đoạn nào để buộc họ phải im tiếng, kể cả giam hãm, đánh đập, bỏ tù những người chúng coi là cầm đầu… Chỉ vì “mười sáu chữ vàng” mà từ kẻ thù ngàn đời của dân tộc trở thành đồng chí tốt của nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Trước đó chúng chia nhau mười sáu tấn vàng của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu để lại rồi bảo mình “vô sản”, “trong sạch”. Bây giờ chúng cả gan tham nhũng cả vài chục tỷ dollar nhưng khi người dân phát hiện, yêu cầu chúng phải bạch hóa số tiền trên thì chúng lẳng lặng… rút kinh nghiệm (!)để dễ bề phủi tay… Một nhà nước mị dân và phản bội dân như vậy, liệu có đáng chống không?

Nhà văn Trần Khải Thanh Thủy trong một cuộc phỏng vấn của AFP tại Washington hôm 12 tháng 7, ít ngày sau khi bà đến Hoa Kỳ. (Hình: NICHOLAS KAMM/AFP/Getty Images)
Ba tiếng đồng hồ, cuối cùng chúng cũng áp giải tôi về tận nhà. Dùng tay kéo lại chốt cửa xong, mới dùng dắng bỏ đi.
Nhìn theo bọn chó ác của đảng, tôi đánh tiếng:
- Ngày mai còn một phiên xử nữa, tôi sẽ đi đấy nhớ!
Bóng lũ chó ác vừa khuất tầm nhìn, tôi nằm thẳng cẳng ra sàn, mệt lử. Bao nhiêu uất ức, cảm xúc đè nén, khó chịu, giờ mới được dịp xổ tung.
… Chiều muộn, đứa cháu gái gọi tôi bằng thím, le te xách túi bước vào, lập tức cả chốt gác phía ngoài nhổm dạy, quát:
- Ðứng lại, ai cho phép vào nhà con phản động hả?
Vốn ít va chạm, nó sợ sệt đáp, giọng lí nhí:
- Cháu là cháu ruột của chú Tân, cháu đến để mượn chú thím xe máy!
Một thằng quắt queo như quái thai ngâm giấm, giằng mạnh túi xách trên vai nó, quát lộng óc:
- Chứng minh thư nhân dân đâu? Ðưa đây!
Hoạnh họe, soi mói, mắng nhiếc đủ thứ, chúng mới để cho con bé vào, mặt cắt không còn hột máu, hai đầu gối “reo hát” trên nền nhà, lí nhí kể lại mọi chuyện rồi ra sức năn nỉ chú đưa qua chốt gác về lại trường.
Ngang qua lũ chó săn thời đại, anh trợn mắt nhìn trừng trừng vào mặt từng đứa, mai mỉa:
- Làm gì cũng có chừng mực thôi nhớ, không biết được công an thí cho mấy đồng mà giở giọng xách mé thế?
Sầm trời, chồng tôi quay trở lại. Vừa kịp nghe tiếng xe máy tắt phụt trước nhà, đã nghe tiếng cãi cọ và tiếng la hét thất thanh của anh vang vọng tận gác ba, nơi tôi đang nằm nghỉ vì quá mệt.
Lúng túng mãi mới mở được cửa, hai mẹ con tôi đứng trân trối chết lặng trước cảnh tượng thảm khốc, kinh hoàng. Anh bị hai kẻ cao, to dúi vào khung cửa sắt đối diện, đánh thục mạng, chí tử. Một thằng tay cầm đèn pin bằng sắt cứ thế nện thẳng vào đầu cổ, mặt. Thằng kia tay không, ra sức đánh hôi.
Vô cớ bị tấn công bất ngờ, anh chỉ biết ngồi thụp xuống, ôm đầu rên la, kêu cứu…
Nhìn cảnh bố bị đánh, con gái tôi òa khóc trong đau đớn, tức tưởi. Còn tôi, tay chân run lẩy bẩy, gào lên:
- Ai cho các người đánh chồng tôi hả, anh ấy có tội tình gì?
Thực tình, trong thâm tâm lúc ấy, tôi chỉ nghĩ chúng cay cú vì cái nhìn khinh bỉ và sự mỉa mai cay độc của anh mà dằn mặt, ra tay, đâu ngờ tôi lại là đối tượng chính để chúng thực hiện chuyên án 10-10 (như ngày 21 tháng 4, 2007 chúng đã thực hiện chuyên án 30-4 để bắt tôi vì sợ dân oan nổi loạn qua sự điều hành, tiếp tay của tôi và các tổ chức hải ngoại, trong ngày “quốc hận” hoặc “ba mươi thứ tang”…)
Sau một hồi đánh đả thương vợ chồng tôi, trong tiếng thét gào của con bé, không một người can gián… Bao nhiêu cái nhìn tò mò, thương cảm của hàng xóm, láng giềng đều bị chặn ngay bởi bàn tay thô bạo và những cặp mắt cú vọ của lũ khốn:
- Việc gì đến bà, về ngay, về!
Trước khi đắc thắng bỏ đi, thằng Nguyễn Mạnh Ðiệp còn ném vào tôi một câu độc địa:
- Ð.Mẹ mày, ngày mai tao sẽ cho mày một mũi siđa, cho mày nhiễm HIV chết con mẹ mày đi!
Ôm đầu máu, tôi chạy lên gác gọi điện thoại, nhờ mẹ và em trai sang. Trong lúc chờ đợi sơ cứu vết thương, sẵn máy ảnh trên bàn, tôi đề nghị chồng tôi bấm máy… Có lẽ đây cũng là một thói quen của gia đình tôi, kể từ khi công an phường Trung Phụng thực hiện nghị quyết CP, nghị quyết chính phủ, ném CP (c… phân) vào nhà tôi. Những hình ảnh sắc nét nhất, thể hiện “tư tưởng Hồ Chí Minh” trong cả bãi bom phân trong 14 lần rải thảm, đều được gửi lên mạng, tới cộng đồng quốc tế để tố cáo bộ mặt thật của đảng. Những kẻ đã mất hết tính người, chỉ còn lại phần con nhầy nhụa, nhơ nhớp, nơi sản sinh ra biết bao tội lỗi, sẵn sàng biến thành lang sói để cắn xé đồng loại mình, sẵn sàng làm tất cả để thỏa mãn phần con no đủ, dư thừa, nhầy nhụa, tăm tối.
Vừa kịp bấm xong tấm hình cuối cùng thì tiếng gõ cửa vang lên dồn dập, tiếng những bước chân rầm rập phía ngoài. Lấy cớ trong nhà có người ốm, chồng tôi nhất định không mở. Từ thằng phó đồn đến lũ lau nhau mặc thường phục đứng ngoài năn nỉ:
- Chúng tôi nghe quần chúng phản ảnh, anh chị vừa bị côn đồ hành hung, chúng tôi vào mời anh chị ra đồn làm việc.
- Chúng tôi không đi đâu cả, mời các anh về cho – chồng tôi cương quyết.
Quá mất cảnh giác, tôi bảo con gái:
- Ðưa điện thoại cho mẹ, tội gì mà không đi, để xem công an ở đây có phải bù nhìn không mà hết để kẻ xấu lợi dụng nghị quyết CP của đảng và chính phủ ném c… phân vào nhà mình, nay lại để côn đồ đến đánh dã man như thế này?
Dù không hài lòng nhưng trước thái độ cương quyết của tôi, chồng tôi đành phải đi cùng tôi ra đồn.
Kỳ 4
Kết quả đã diễn ra đúng như kịch bản đại tài của lũ công an phường khốn nạn. Từ bị hại chúng biến chúng tôi thành bị can. Một bản án cực kỳ vô lý, khiến bây giờ chúng phải thả tôi ra, vì không thể nào bịt mắt dư luận được. Vì bỉ ổi, tiểu nhân, chúng định lấy thúng úp voi, nhưng cái thúng của chúng vừa bẩn thỉu, vừa nhỏ thó, còn con voi dư luận lại lồng lên quẫy đạp dữ dội, hất tung cả cái thúng tanh tưởi nhầy nhụa vào mặt chúng, biến chúng từ vai trò chủ động thành bị động, hệt như điều tôi tâm niệm:
Kẻ giả danh lương thiện
Ðâu dễ giấu mình lâu
Những gian manh, lừa dối
Sẽ tự phơi sắc màu…
Suốt 48 tiếng đồng hồ ở đồn, chúng không cho vợ chồng tôi ăn gì, dù tôi ra sức đòi hỏi, vì cặp lồng cháo chồng tôi mua về đã bị tên Thịnh (kẻ mà công an nói rằng đã đến ngăn cản, không cho chồng tôi được phép đánh người (!)đạp đổ tung tóe…).
Ðể mặc vợ chồng tôi ngồi mỗi người một góc, đứa bỏ đi ngủ, đứa lo đi chặn đường bắt nóng những người không đội mũ bảo hiểm, hoặc không có giấy tờ, lấy tiền bỏ túi chia nhau… Tôi mở điện thoại gọi cho chị Hà Giang, đài RFA, trả lời một cách hết sức khó nhọc. Phần mệt, phần đói, phần mất máu quá nhiều… Thật chưa khi nào tôi trả lời một cách khó khăn đến thế. Trước kia, việc lập ngôn là việc của tôi, dù là câu hỏi về lĩnh vực gì thì bao giờ tôi cũng cố trả lời trơn tru, sắc bén, giàu liên tưởng, có hình ảnh kèm ví von sinh động, khiến người nghe hài lòng… Vậy mà lần này tôi ấp úng mãi mới diễn tả nổi ý mình định nói, đơn giản vì đầu óc choáng váng nên ý thức đi vắng.
Khoảng 10 giờ sáng hôm sau, cả lũ công an bộ, công an sở, công an quận và phường xộc vào nhà tôi để quan sát hiện trường. Chúng khẳng định nền nhà và cánh cửa ra vào có vết máu, song không xác nhận đó là máu của tôi, rơi từ đầu xuống… Trước khi bỏ đi, chúng mang theo một cây gậy, nửa viên gạch thu được trong nhà cùng mũ của con gái tôi, bảo đó là “tang vật của vụ án.” Những thứ mà ra tòa chúng kết án tôi là: “Hành động nguy hiểm, hung khí côn đồ”…
Hai giờ chiều, tưởng ván bài đã kết thúc, chúng phải thả để vợ chồng tôi về, nào ngờ xe tù xịch đến, chúng khóa tay hai vợ chồng tôi vào với nhau và lôi đi. Tôi ngơ ngác hỏi :
- Sao thế này? Tôi làm gì nên tội, các người định đưa chúng tôi đi đâu?
Ðáp lại thái độ hoang mang tột cùng của tôi, một tên nhăn nhở cười, giảng giải:
- Ði ra bệnh viện Ðống Ða chữa trị vết thương.
Quá quen thuộc đường đi lối lại trong khu vực quận, tôi ngạc nhiên:
- Bệnh viện Ðống Ða sao lại đi lối này?
Chồng tôi tỉnh táo hơn gắt xẵng:
- Ðến trại tạm giam quận Ðống Ða.
Như hai kẻ phạm tội, chúng tôi bị lôi đi trước những ánh nhìn vừa vô cảm vừa ái ngại xót thương của bà con khối phố…
Xe dừng lại nơi cổng trại, một dãy nhà một tầng kiên cố chen chúc nhau mọc trên bãi rác. Nơi đây, vài năm trước đích thị là nơi chứa rác thải của hàng vạn người thuộc cư dân quận Ðống Ða. Vì cảnh đất chật người đông mà rác cũng phải nhường chỗ cho người ở. Bãi rác lập tức phải di chuyển ra ngoại thành, đổi lại là những công trình “to đẹp đàng hoàng” hơn, trong đó có trại tạm giam của quận, được xây dựng ngay sau khi chỉ thị 31 CP của Thủ Tướng Võ Văn Kiệt ra đời.
Dẫn giải loanh quanh một hồi, hết phòng nọ tới phòng kia, cuối cùng chúng tách hai vợ chồng tôi ra mỗi người một nơi, tôi bị đưa vào buồng đầu tiên của phòng giam nữ, chồng tôi ở buồng cuối cùng của phòng nam.
Chán nản, mệt mỏi, tôi chỉ muốn ngồi bệt xuống sàn trại, nhưng nhìn những cặp mắt nửa tò mò, háo hức, nửa ghẻ lạnh, nghi kỵ và không mấy thân thiện của đám bạn tù, tôi vội vàng thay đổi ý định. Biết đâu chúng giở luật rừng ra với mình mà vết thương trên đầu còn chưa kịp khô máu???
Nghĩ sao làm vậy, tôi vội lao đến chỗ một người lớn tuổi nhất đang nằm dài vì bị vật thuốc, ra sức nắn tay, bóp chân cho chị ta, vừa để giúp chị ta qua cơn vật, cũng là tỏ thiện ý của mình, tránh không cho lũ đầu gấu dằn mặt.
Trong gian phòng hẹp, tổng diện tích khoảng 20 m2, đám bạn tù đang bàn tán về chủ đề nhà cửa gì đó, một người hõm má rít sâu một hơi thuốc lào, bảo:
- Ê, tao có con bạn có một cái nhà ở ngay khu hồ Ðống Ða giáp phía đằng Thái Hà muốn bán. Tao định mua nhưng thấy cả khu này đều chưa có sổ đỏ nên ngại, bây giờ thử hỏi chúng mày xem có đứa nào biết thông tin gì không? Liệu có bị dính quy hoạch hay không? Ðể tao còn mua chỗ khác.
Người trẻ hơn, tóc nhuộm vàng chóe, bĩu môi bảo, ra vẻ từng trải:
- Tao cũng mua một căn hộ ở ngay gần đây, nói chung là đất quy hoạch treo của thành phố, nhưng chắc chắn phải ở vài chục năm nữa. Cứ ok đi. Tiền nào thì của đó, nếu đất đã có sổ đỏ thì trên dưới 100 triệu một m2, còn muốn ngõ cho ô tô đi vào cũng trên dưới 200 triệu một m2. Mày có dám chơi không?
Một vài tiếng xen ngang:
- Ai bảo với mày là chắc chắn phải ở vài chục năm nữa, mày định xui dại nó à? Theo tao biết, Hồ Ðống Ða thì xây rồi, đường Hoàng Cầu và đường sắt trên cao Cát Linh-Hà Ðông cũng triển khai rồi, phía sau và phía trước chỗ mương Thái Hà cũng cho công ty taxi thuê 50 năm rồi, làm gì có chuyện “nằm bệt ăn vạ” cả mấy chục năm được.
Lại là tiếng trả lời của cô bé tóc vàng:
- Ê tin tao đi, xây thì cứ xây nhưng biết bao giờ xong? Mày có biết khi dẹp bãi rác này đi, họ định làm công viên Ðống Ða không? Vậy mà gần ba chục năm rồi có làm đâu? Tóm lại ít tiền thì cứ mua, cứ ở, chẳng sao cả, gần 1000 hộ dân vẫn sinh sống hàng mấy chục năm nay, có sao đâu? Kể cả cái trại tạm giam này nữa, cứ bảo tạm, nhưng vẫn giam đấy thôi. Mấy lại , khi lấy đất, biết đâu nhà nước sẽ đền bù.
- Ð.M mày, cứ chờ đấy rồi nhà nước đền cho cả tấn rác. Tiền chứ có phải rác đâu mà sẵn thế?… Mỡ lắm đấy mà húp, tiền đâu ra mà đền? Ả má hóp, răng vàng bốp chát.
Vẫn trong trạng thái đau ê ẩm vì cạnh sắc của viên gạch cứa vào đầu, tôi nghe loáng thoáng có người gọi mình:
- Trần Khải Thanh Thủy đâu? Ra đi cung.
Thất thểu bước ra ngoài, tôi cố tìm bóng dáng chồng trong ngăn tù chật chội, chen chúc các phạm nhân nam. Thấy tôi, anh bảo, giọng mệt mỏi, hơi xẵng:
- Ðừng để chúng nó lừa lần nữa đấy!
Nghe anh nói, nhìn gương mặt khắc khổ, mệt phờ của anh, lòng tôi đau nhói, chỉ vì tôi mà anh bị liên lụy, bị chúng biến thành con mồi để bẫy tôi vào tròng. Thực tình, khi chúng đã cố tình giăng bẫy rồi thì có co kéo mấy cũng không thoát. Cứ cho rằng tối hôm trước tôi đã bị lừa, nhưng nếu không mở cửa, liệu chúng nó có chịu ra về tay không không? Hay còn tiếp tục trấn áp, hăm dọa, thậm chí phá cửa vào nhà để bắt tôi ra? Như trường hợp của bà Bùi Kim Thành đấy… Thấy chúng đến, đã cố thủ trong buồng tắm tận tầng bốn rồi mà chúng vẫn dùng búa phá tan bức tường gắn với cổng sắt phía ngoài để vào nhà bằng được, rồi trèo lên tầng bốn bắt đi. Ðịnh cố thủ trong buồng tắm ư? Chúng đạp mạnh một phát là cửa bung ra ngay, còn bộ cánh ÊVa thì chúng sai hai nữ quái công an về đồn, cầm theo mảnh vải choàng lên người, rồi xông vào tóm gọn. Khi bà ta la hét, giãy giụa thì điểm huyệt cho hết kêu, để khiêng đi, như khiêng một con vật vậy. Thương tâm đến mức ông chồng cộng sản vốn vô cảm phải kêu lên:
- Ấy chết, đề nghị các anh khiêng nhà tôi cẩn thận một chút, đừng để đầu bà ấy đập vào bậc cầu thang như vậy, nguy hiểm quá.
(Còn tiếp)
