THẢM SÁT THIÊN AN MÔN 1989

Originally posted on hoamunich:

Block-1_39_Thien_an_mon_1989Một bức thư ngỏ làm rung động mọi người:

  Sự thật về vụ thảm sát Thiên An Môn

Ngày 7/6/1989, một nhóm người dân Bắc Kinh nhìn về phía quảng trường Thiên An Môn nơi những chiếc xe tăng đang chiếm giữ (Ảnh: Internet)

Thứ năm, ngày 4 tháng 6, hàng triệu người Trung Quốc trên thế giới đã tổ chức kỷ niệm 26 năm vụ thảm sát ở quảng trường Thiên An Môn – Bắc Kinh, khi chế độ cộng sản đã điều xe tăng đến đối phó với những sinh viên không có vũ khí và ôn hòa.

Một bức thư ngày 20 tháng 5 có chữ ký của một số những người đã tham gia vào sự kiện khi đó đang lưu truyền trên internet và trên những trang báo, đã gây sốc cho mọi người.

View original 3,207 more words

Posted in vietnamese | Leave a comment

VIỆT NAM PHÁT TRIỂN NHƯ THẾ NÀO

Originally posted on hoamunich:

tau vnTương lai Việt Nam đi về đâu nếu nợ công chồng chất mãi? bài học Hy Lạp bên bờ vực thẳm! Nhà cầm quyền Việt Nam cần phải xét lại việc vay mượn và phải trả nợ cho đến các đời cháu chưa xong, có thể vở nợ? chúng tôi post lại bài của phóng viên Nam Nguyên, dẫn chứng trình trạng đầu tư, phát triển của Việt Nam ngày nay!. Việc tịch thu đất của dân rồi bán cho các Cty nước ngoài làm khu du lịch, cho thuê rừng….tiền đó đi về đâu?

View original 1,847 more words

Posted in vietnamese | Leave a comment

TƯỞNG NIỆM NGÀY TANG YÊN BÁI 17.6.1930

Originally posted on hoamunich:

yenbay (2)Cuối thế kỷ thứ 19 thực dân Pháp đô hộ Việt Nam từ năm (1884). Quân dân, sĩ phu Việt Nam liên tiếp nổi lên nhiều phong trào chống giặc giành chủ quyền. Các cuộc khởi nghĩa Văn Thân, Cần Vương đều thất bại nhưng không dập tắc được lòng yêu nước của người Việt Nam. Ðầu thế kỷ 20, các phong trào cách mạng rút được kinh nghiệm thất bại của hai phong trào trên nên thay đổi chiến thuật. Phong trào Ðông Du (1905-1908) của Phan Bội Châu (1867-†1940) được Tăng Bạt Hổ (1858-†1906) giúp đưa du học sinh sang Nhật Bản, nhằm đào tạo giới trẻ khi tốt nghiệp về canh tân đất nước, Phan Bội Châu chủ trương theo chế độ quân chủ, đồng thời nhờ Nhật giúp để đánh Tây…(hình ở San José Mỹ)

Phong trào Duy Tân (1905-1908) Phan Châu Trinh chủ trương Khai Trí…

View original 3,625 more words

Posted in vietnamese | Leave a comment

Lại chuyện nghị quyết 36

Lại chuyện nghị quyết 36

TÚ KÉP
Báo Nhân Dân Điện Tử Hà Nội ngày 27-5-2015, đăng nguyên văn chỉ thị số 45-CT/TW do Bộ Chính trị (BCT) đảng Cộng Sản Việt Nam (CSVN) ban hành ngày 19-5-2015, về việc tiếp tục đẩy mạnh thực hiện nghị quyết 36-NQ/TW ngày 26-3-2004 của BCT khóa IX về công tác đối với người Việt ở nước ngoài trong tình hình mới. Lại chuyện nghị quyết 36!
Với từ ngữ chính trị sáo rỗng vốn có của CS, chỉ thị gồm phần dẫn nhập và 10 điều chỉ thị, trong đó từ điều 1 đến điều 4 đề cập đến người Việt ở nước ngoài và 6 điều còn lại là hướng dẫn công tác cán bộ đảng viên cần phải thực hiện để chèo kéo người Việt ở nước ngoài.
Phần dẫn nhập, chỉ thị nầy viết: ‘’Đến nay, một bộ phận lớn bà con đã có địa vị pháp lý, ổn định cuộc sống, hội nhập vào xã hội nơi họ đang sống và làm việc. Tiếng Việt được sử dụng là ngôn ngữ chính của cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài song hành cùng tiếng nói của nước sở tại. Bản sắc văn hóa, truyền thống dân tộc Việt Nam được bảo tồn và truyền lại cho các thế hệ tiếp theo. Vai trò của cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài ngày càng nâng cao, thực sự là một bộ phận không thể tách rời của cộng đồng dân tộc Việt Nam, là cầu nối quan hệ hữu nghị giữa nước ta với các nước sở tại; đồng thời góp phần tích cực xây dựng quê hương, đất nước.” (Trích nhật báo Nhân Dân, ngày 27-5-2015.)

Ai cũng biết,sau năm 1975, lý do quan trọng khiến cho người Việt bỏ nước ra đi là vì kinh nghiệm tích lũy từ năm 1945 về chế độ độc tài đảng trị toàn trị tàn ác, bóc lột của đảng CSVN. Vì vậy người nào có điều kiện, liền tìm đường vượt biên, kể cả liều mạng sống để tìm tự do. Nghệ sĩ Trần Văn Trạch đã thốt một câu để đời:“Ở Việt Nam, cái cột đèn cũng muốn ra đi.” Về phía đảng CSVN thì tìm cách chận đứng, bắt bớ, giam cầm, bắn giết những người tìm cách ra đi, lại còn hết lời nhục mạ những người đã ra đi trót lọt là “phản quốc”, “tay sai đế quốc Mỹ “, “theo chân đế quốc Mỹ, tìm chút bơ thừa, sữa cặn”…
Sau khi người Việt hải ngoại xây dựng thành công đời sống ở quê hương mới, gởi tiền về giúp bà con trong nước, CSVN đánh hơi mùi đô-la, còn thơm hơn và hấp dẫn hơn “bơ thừa sữa cặn”, CSVN liền LỘT LƯỠI, ĐỔI GIỌNG, gọi người Việt hải ngoại là “khúc ruột ngàn dặm”, kiếm cách “gọi người tình về”. Mẹ kiếp, dí người ta đến đường cùng, bắt giam bắn giết người ta không gớm tay, phỉ báng người ta là “phản quốc”, bây giờ lại mở miệng mơn trớn “khúc ruột ngàn dặm”. Thiên hạ kháo nhau rằng kẻ nào mà không biết lột lưỡi đổi giọng, ăn nói lật lọng, thì không phải là CS; và càng biết lột lưỡi đổi giọng, càng láo toét thì càng được nhanh chóng thăng quan tiến chức trong chế độ CSVN. Càng lên cao thì càng láo hơn. Đúng y chang!
Người Việt hải ngoại tự hào là dân Việt, yêu nước Việt do tổ tiên để lại, tức nước Việt không cộng sản, chứ người Việt hải ngoại chẳng yêu cái thứ “tổ quốc xã hội chủ nghĩa” của CSVN, vì nếu yêu “tổ quốc xã hội chủ nghĩa”, thì chẳng bỏ nước ra đi. Ngày xửa, ngày xưa, tổ tiên chúng ta chẳng có chủ nghĩa xã hội, chẳng có chủ nghĩa cộng sản, mà sao yêu nước quá xá, nhiều lần bảo vệ tổ quốc, đánh đưổi quân Tàu ô chạy có cờ.
Cộng đồng người Việt hải ngoại chẳng bao giờ là cái “cầu nối quan hệ hữu nghị giữa nước ta với các nước sở tại”. Câu nầy nói như đang giỡn vì chứng minh rất đơn giản mà rất dễ ẹt: Khi các quan chức CSVN, từ tổng bí thư, chủ tịch nước, chủ tịch quốc hội, thủ tướng, bộ trưởng CS, đi đến đâu, ở bất cứ nước nào thì người Việt sở tại biểu tình phản đối rần rần đến đó, với cả rừng biểu ngữ đả đảo CSVN, khiến các đoàn quan chức nầy phải chui trốn cửa sau để vào nơi hội họp. Vì vậy có vè vịnh quan chức CSVN rằng: “Trong nước hùng hổ quan liêu / Bước ra khỏi nước như diều đứt dây.” Như thế những cuộc biểu tình của cộng đồng người Việt hải ngoại đuổi CS như đuổi tà, chứ làm gì có chuyện cầu nối với cầu gãy ở các nước sở tại. Bỏ đi con cháu của tên Tám keo. Tám keo tức là “bát hồ” đấy.
Sau phần dẫn nhập, điều 1chị thị 45-CT/TW như sau: “Công tác đối với người Việt Nam ở nước ngoài cần tiếp tục thể hiện đầy đủ và phát huy tốt truyền thống đại đoàn kết toàn dân tộc, cơ sở của sự đoàn kết là ý thức dân tộc và lòng yêu nước, niềm tự hào dân tộc và mục tiêu chung của mọi người Việt Nam là xây dựng một nước Việt Nam hòa bình, độc lập, thống nhất toàn vẹn lãnh thổ, làm cho dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh. Đề cao tinh thần dân tộc, truyền thống nhân nghĩa, khoan dung…; xây dựng tinh thần cởi mở, tôn trọng, thông cảm, tin cậy lẫn nhau, cùng hướng tới tương lai; xóa bỏ mặc cảm, định kiến; chấp nhận những điểm khác nhau không trái với lợi ích chung của dân tộc; mọi người Việt Nam, không phân biệt dân tộc, tôn giáo, nguồn gốc xuất thân, địa vị xã hội, lý do ra nước ngoài, mong muốn góp phần thực hiện mục tiêu trên đều được tập hợp trong khối đại đoàn kết toàn dân tộc.”
Cộng sản mà nói chuyện đại đoàn kết dân tộc là chuyện chú Cuội ngồi gốc cây đa, nghe chẳng lọt lỗ nhĩ. Hiện nay, ở trong nước, chủ nghĩa CS và lý thuyết Mác-xít là môn học bắt buộc cho sinh viên, học sinh. Căn bản của chủ nghĩa CS là ĐẤU TRANH GIAI CẤP. Đấu tranh giai cấp là người đấu người, người giết người, con người biến thành ác thú, cắn xe đồng loại, thì làm sao gọi là đoàn kết dân tộc. Hai phạm trù nầy hoàn toàn trái ngược nhau. Chính đấu tranh giai cấp là nền tảng cho các cuộc Rèn cán, Chỉnh quân, Cải cách ruộng đất, Nhân văn Giai phẩm, Vụ án chống đảng, Học tập cải tạo, Kinh tế mới, Đánh tư sản, Hợp tác xã, Công tư hợp doanh … Những phong trào đấu tranh giai cấp nầy đưa đến đại đoàn kết dân tộc hay đưa đến sự chia rẽ tan nát trầm trọng hiện nay? Vì vậy, còn CS thì còn học chủ nghĩa CS, còn học đấu tranh giai cấp. Còn học đấu tranh giai cấp thì không thể nói chuyện đoàn kết dân tộc.
Chỉ thị 45-CT/TW nói chuyện xây dựng một nước Việt Nam giàu mạnh, dân chủ, thì người Việt ai cũng mong muốn nước mình giàu mạnh. Tuy nhiên trong nước Việt Nam cộng sản hiện nay, tham nhũng nổi tiếng trên thế giới, cái gì cũng phải bôi trơn mới chạy được, chỉ có cán bộ, đảng viên giàu có, còn lại toàn dân đói nghèo. Thực tế hiện nay là ĐẢNG GIÀU NƯỚC NGHÈO. Xem nhà cửa thật hoành tráng của cán bộ CS thì biết liền hà. Tiền đâu mà chúng tậu nhà cửa hoành tráng quá xá vậy bà con?
Còn nói chuyện dân chủ, người Việt ở nước ngoài rất quen thuộc với đời sống dân chủ, đường lối và cách thức sinh hoạt dân chủ, tức là rất rành về dân chủ . Ở nước ngoài, dân chủ đúng nghĩa, chỉ có quốc hội dân cử mới có quyền ban hành luật lệ cho chính phủ thi hành, chứ các đảng phái, kể cả những đảng đang cầm quyền, như hiện nay đảng Bảo Thủ của Canada hay đảng Dân Chủ ở Hoa Kỳ, cũng không có quyền đưa ra chỉ thị cho chính phủ thực hiện.
Rành sáu câu về chuyện dân chủ như vậy, nên người Việt hải ngoại rất lấy làm lạ là tại Việt Nam, nói rằng dân chủ, mà tại sao BỘ CHÍNH TRỊ ĐẢNG CSVN LẠI CÓ QUYỀN ban hành chỉ thị cho nhà nước phải thi hành nghị quyết hay chỉ thị của đảng CSVN. Đảng chỉ có quyền ra lệnh cho nội bộ đảng viên, chứ chẳng có quyền gì với nhà nước, với người dân. Vậy là nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam (CHXHCNVN) là của dân, do dân, vì dân hay là CỦA ĐẢNG, DO ĐẢNG, VÌ ĐẢNG? Nói như vậy để cho thấy ngay từ đầu, cái chỉ thị 45-CT/CT hoàn toàn phản dân chủ, và chuyện dân chủ là chuyện hoàn toàn bịp bợm. Bịp bợm cả trong hiến pháp hiện hành ở trong nước với điều 4, đặt đảng CSVN lên đầu lên cổ dân chúng Việt Nam. Như thế là dân chủ hay chủ dân! Đảng CSVN thờ tụi Tàu cộng nên cũng tập đọc ngược chữ như Tàu cộng, dân chủ thành chủ dân.
Ở “đế quốc” Mỹ hay Canada, dân chúng bất bình điều gì, có quyền tức khắc biểu tình hà rầm chẳng những ở các thành phố mà ngay cả ở thủ đô, miễn sao giữ trật tự, không cản trở lưu thông, không bạo động đánh nhau. Còn báo chí tự do đăng tải tin tức, tự do chỉ trích hoạt động của chính phủ, kể cả thủ tướng hay tổng thống, Ở trong nước Việt Nam hiện nay, bất cứ ai có ý kiến khác biệt với quan chức CS, ở cấp tỉnh hay nhà nước CS, hoặc khác biệt với đảng CSVN, kể cả những ý kiến yêu nước, xây dựng, chỉ cần lên e-mail, facebook, liền bị theo dõi và bị bắt ngay. Đảng CSVN khoe rằng trong nước hiện có trên 700 tờ báo. Có trên 700 tờ báo, nhưng hoàn toàn do các cơ quan nhà nước điều khiển, chỉ nói một giọng, viết một ý, rồi chia ra đăng lại. Chuyện nầy, cách đây non một thế kỷ, nhà văn Pháp André Gide đã nói trong quyển Retour de l’URSS rằng chỉ cần đọc một tờ báo là biết mấy trăm tờ báo Liên Xô viết gì.
Điều 2 của chỉ thị 45-CT/TW viết tiếp:“Người Việt Nam ở nước ngoài là bộ phận không tách rời và là một nguồn lực của cộng đồng dân tộc Việt Nam. Tăng cường hơn nữa sự gắn bó của người Việt Nam ở nước ngoài với đất nước. Mọi người Việt Nam ở nước ngoài đều được khuyến khích, tạo điều kiện trở về thăm quê hương, đầu tư sản xuất, kinh doanh, góp phần vào công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam. Tiếp tục quan tâm, sớm có giải pháp phù hợp để giải quyết các vấn đề còn tồn đọng trên tinh thần cởi mở, chân thành, khép lại quá khứ, hướng tới tương lai. Kiên trì vận động, thuyết phục những người còn giữ định kiến, mặc cảm.”
Xin nói ngay là vì người Việt hải ngoại thành đạt, nhà nước CSVN mới nhận vơ là một bộ phận không thể tách rời, chứ năm 1975, CSVN bắn bỏ, bắt giam, tù đày biết bao nhiêu người. Đó là chưa kể bao nhiêu người bị bắt đi tù sau 1975 mà CSVN gọi là học tập cải tạo, bị đày đọa tận cùng bằng số.
Đày đọa người ta xong, bây giờ lại kêu gọi “giải quyết các vấn đề còn tồn đọng trên tinh thần cởi mở, chân thành, khép lại quá khứ, hướng tới tương lai. Kiên trì vận động, thuyết phục những người còn giữ định kiến, mặc cảm.” Khỏe quá hà. Không một lời xin lỗi. Không một chút sửa đổi. Dễ dàng quá. Nói chuyện khép lại quá khứ, thì con cháu nhà “Tám keo” (bát hồ đấy) phải học cách khép lại quá khứ từ quê hương của Marx, của Lenin, của Stalin. Đất nước các ông nầy là chiếc nôi của chủ nghĩa CS, nay đã khép lại quá khứ, VỨT BỎ CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN VÀO SỌT RÁC, làm lại cuộc đời mới. Đó là cách khép lại quá khứ thứ thiệt đó. Dân chúng trong và ngoài nước đang chờ đợi. Nhà nước Việt Nam còn chờ đợi gì nữa mà chưa thực hiện, chưa khép lại quá khứ, chưa đóng cửa tiệm CSVN cho rồi, còn ngồi đó mà ngáp ruồi, nói chuyện mộng du cõi trên.
Còn điều nữa. Quá khứ chưa kịp khép lại, mà tương lai bị tụi côn đồ côn an đóng sầm cửa rồi. Bất cứ bà con nào ở trong nước muốn tỏ bày vài ý kiến trên thế giới ảo, trên facebook, liền bị bắt giam vô điều kiện. Những người can đảm hơn thì bị đánh bầm mặt bầm mày, chảy máu, sưng trán lỗ đầu, xong rồi còn bắt giam tù…Linh mục Nguyễn Văn Lý bị bịt miệng trước ba tòa quan lớn. Con cháu “tám keo” còn chơi trò “sạch sành sanh vét cho đầy túi tham” (Kiều câu 584), khiến cho dân oan chẳng có mặc cảm định kiến gì ráo, nhưng bị cướp đất cướp nhà, ngày nào cũng biểu tình ào ào khắp nước rất thảm thương, tạo thành bức tranh xã hội thật hoành tráng. “tiếng oan dậy đất, án ngờ lòa mây”. (Kiều câu 590).
Ở hải ngoại, thỉnh thoảng có vài tên có học vị, như tiến sĩ, bác sĩ, giáo sư… xé lẻ trốn về Việt Nam do lời mời của nhà nước CSVN. Những tên nầy chẳng qua lợi dụng lời mời, về nước nói xạo, nịnh nọt vài điều làm vui lòng chủ nhà CS, để có cơ hội du hí, ăn chơi, mua bán, kinh doanh, kiếm chác chút đỉnh, chứ mấy tên nầy dư biết là CSVN chẳng tin gì chúng, và chúng cũng chẳng tin gì CSVN. Bằng chứng là trong số các tên tiến sĩ, giáo sư, bác sĩ về Việt Nam xạo que, có tên nào dám đem vợ con về sống luôn trong nước đâu? Chúng về hưởng thụ vài tuần rồi bỏ đi biền biệt. Thế là CSVN gọi tụi nầy là “góp phần tích cực xây dựng quê hương”, vì chúng về góp cho túi tham cho cán bộ đảng viện CSVN. Đúng thiệt là đúng.
Điều 3 của chị thị 45-CT/TW, quay qua “ủng hộ và khuyến khích người Việt Nam ở nước ngoài tôn trọng pháp luật và hội nhập vào xã hội nước sở tại, nơi bà con sinh sống”. Chỉ thị còn lên giọng kẻ cả: “Phối hợp chặt chẽ với các nước có người Việt Nam sinh sống nhằm hỗ trợ bà con có địa vị pháp lý vững chắc, bảo đảm cuộc sống lâu dài ở nơi cư trú.” Người Việt ra đi năm 1975 thì bị CSVN cản trở, bắt giam. Đến khi người Việt tự mình cố gắng vươn lên, thành công vang dội khắp thế giới trong mọi lãnh vực, chẳng những không cần CSVN hỗ trợ mà thấy bóng dáng CSVN đến đâu thì người Việt liền biểu tình phản đối ngay tức khắc, làm sao mà nói CSVN hợp tác với các nước có người Việt sinh sống nhằm hỗ trợ…
Cuối cùng, điều 3 chỉ thị nầy hé lộ kế hoạch cài người của CSVN: “Nâng cao hiệu quả công tác bảo hộ công dân, quản lý lao động, du học sinh, người Việt Nam kết hôn với người nước ngoài.” Đưa du học sinh ra nước ngoài nhắm mục đích học tập, thu thập kiến thức về giúp nước, chứ sao lại khuyến khích du học sinh Việt Nam kết hôn với người nước ngoài để ở lại, phải chăng để cài người ở nước ngoài, hay cài người vào cộng đồng người Việt hải ngoại? Nếu biết được chủ trương “kết hôn với người nước ngoài” nầy, chắc chắn các nước trên thế giới sẽ ngưng cấp học bỗng cho học sinh Việt Nam đến du học.
Điều 4 của chỉ thị 45-CT/TW, CSVN chủ trương “Tiếp tục thể chế hóa các chủ trương, phương hướng và nhiệm vụ nêu trong Nghị quyết 36; đẩy mạnh cải cách hành chính nhằm tháo gỡ vướng mắc, tạo thuận lợi cho người Việt Nam ở nước ngoài khi về Việt Nam sinh sống và làm ăn; sớm cấp lại quốc tịch cho những người có đủ điều kiện; tạo thuận lợi hơn nữa trong việc sở hữu nhà ở tại Việt Nam; đơn giản hóa thủ tục xuất nhập cảnh, đầu tư, chuyển, nhận và sử dụng kiều hối. Thường xuyên tổ chức cho người Việt Nam ở nước ngoài đóng góp ý kiến và tham gia vào các sự kiện chính trị – xã hội lớn của đất nước.”
Nhà nước CSVN đã bao lần nói đến chuyện cải cách hành chánh, nhưng có bao giờ CSVN tháo gỡ được vướng mắc đâu, chỉ gây thêm nhiều vướng mắc khác, vì thực tế vũ như cẩn, quanh quẩn chung quanh chủ nghĩa CS, thì làm sao tháo gỡ vướng mắc. Tham nhũng vẫn tiếp tục vừa vi mô vừa vĩ mô. Còn chuyện xin vào quốc tịch Việt Nam là chuyện dư thừa, vì cách đây hai năm, CSVN đưa ra kế hoạch xét cấp quốc tịch cho người Việt hải ngoại, mà trong 3 triệu người Việt ở hải ngoại chỉ có 6,000 đơn (theo lời CSVN, không biết có đúng không?), tức chỉ có hai phần ngàn nạp đơn mà thôi. Nhà nước CSVN lúc đầu hoãn thời hạn ghi danh, rồi hủy bỏ hẳn kế hoạch về vấn đề quốc tịch vì chẳng có hiệu lực gì. Người Việt yêu tổ quốc Việt chứ chẳng thèm cái quốc tịch CHXHCNVN.
Thường xuyên tổ chức cho người Việt Nam ở nước ngoài đóng góp ý kiến và tham gia vào các sự kiện chính trị – xã hội lớn của đất nước.” Đây là cái bánh vẽ to tổ bố vì từ xưa đến nay, có khi nào mấy tên con cháu “Tám keo” nghe theo những ý kiến đóng góp. Củ lừa ngoạn mục vừa qua là cú tu chính điều 4 hiến pháp. Mấy ông trí ngủ ra công đóng góp ý kiến đều bị quăng vào sọt rác. Trong số nầy có một số hải ngoại giả vờ hăng hái đóng góp ý kiến đề xin về Việt Nam du hí. Cũng khôn thiệt.
Chỉ thị 45-CT/TW gồm 10 điểm, ngoài 4 điểm trên dây, 6 điểm còn lại giành hướng dẫn cán bộ đảng viên, tức “chuyện nội bộ quốc gia” của CS, không cần bàn loạn ở đây. Nói chung, 6 điểm còn lại chỉ là hâm nóng, nhắc nhở cán bộ đảng viên CS tiếp tục đẩy mạnh thực hiện nghị quyết 36-NQ/TW ngày 26-3-2004. Điều nầy có nghĩa là nghị quyết 36 trước đó không thành công, mà BCT đã văn hoa gọi là “việc thực hiện nghị quyết 36 thời gian qua còn một số hạn chế bất cập”. (Trích phần dẫn nhập chỉ thị 45-CT/TW.) Cứ mỗi lần khuyến cáo, cải cách, thay đổi chẳng qua chỉ tạo cơ hội cho cán bộ chạy chức, bôi trơn thì lãnh đạo mới mở rộng túi tham, bổ nhiệm chức sắc, nhất là chức sắc ngoại giao rất béo bở.
Nói thiệt nghe qua rồi nhớ, bây giờ Bộ Chính trị có tung ra 10 cái nghị quyết, hay 100 cái chỉ thị đi nữa, thì cũng chừng đó mà thôi, chẳng đi đến đâu, cho đến khi nào BCT đảng CSVN bắt chước Yelsin, tuyên bố cho đảng CSVN cáo chung, về vườn thì mọi người vỗ tay, chứ CSVN còn thò lò cái đuôi cộng sản ra, thì mọi việc cứ một hai dậm chưn tại chỗ. Lý do đơn giản vì ngày nay, dân chúng Việt Nam đã chán ngấy đảng CSVN. Tụi đảng viên chỉ là một tụi tham nhũng, giá áo túi cơm. KHÔNG THAM NHŨNG KHÔNG THỂ SỐNG CÒN TRONG CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN. Ngày nay, CSVN không còn nói láo tuyên truyền được như trước, dân biết hết trơn hết trọi, dân không còn tin CS và cũng không còn sợ CS.
Dân chúng hải ngoại càng nhạy bén hơn, nhờ thông tin toàn cầu đủ thứ tin tức trên đời, truyền cho nhau nghe trên Internet, trên You tube, Facebook… Vì vậy, cái thứ chỉ thị 45 trung ương (TW) nầy mới ra lò, chưa kịp “công tác” với ai, thì thiên hạ biết hết dã tâm rồi. Lại chuyện nghị quyết 36, mà người Việt hải ngoại xếp vào loại nghị quyết XHCN, tức “xạo hết chỗ nói”.
Tuy nhiên, thời kỳ CSVN nói xạo ăn tiền đã qua rồi, xưa quá rồi, nên dù có chỉ thị 45-CT/TW hà hơi tiếp sức, nghị quyết 36 chẳng những vẫn còn “một số hạn chế bất cập”, mà mãi mãi “hạn chế bất cập”.
(Toronto, Canada)
TÚ KÉP
Posted in vietnamese | Leave a comment

GIỚI TRẺ VIỆT NAM

Originally posted on hoamunich:

Một đất nước khác trong đầu của giới trẻ Việt Nam/ In den Köpfen der Jungen ein anderes Land

vietnam-vierzig-jahre-nach-kriegsende

Quỳnh Trần (Frankfurter Allgemeine Zeitung)

Chính thức là một nước độc đảng theo xã hội chủ nghĩa, nhưng thật ra là một xã hội hỗn loạn chạy theo đồng tiền – 40 năm sau ngày chiến tranh chấm dứt, Việt Nam đã trải qua bao thăng trầm. Ðất nước này phát triển theo hướng nào sẽ còn tùy vào sự chuyển đổi thế hệ sắp tới.

Vào những ngày xuân ở Hà Nội hơi ẩm lạnh thấm vào quần áo đến nỗi mọi người cảm thấy co ro. Một cảm giác không diễn tả được, lưng chừng đâu đó giữa ấm và lạnh, giống như trong thành phố này, đất nước này, nói tóm lại tất cả đều không có gì nhất định cả. 25 năm trước đây, lúc tôi rời…

View original 1,667 more words

Posted in vietnamese | Leave a comment

BUDAPEST THƠ MỘNG

Originally posted on hoamunich:

Budapest_Inhalt   Tháng Năm thời tiết đẹp hoa lá xanh tươi, thỉnh thoảng có những cơn mưa rào, không khí buổi sáng còn se lạnh. Chúng tôi đến Wien thủ đô của Áo, từ Wien đi Budapest thủ đô của Hungary khoảng 250 km thời gian lái xe hơn 2 giờ. Cộng Hòa Hungary cùng ký Hiệp ước Schengen (Schengener Abkommen) năm 1990 công nhận quyền tự do đi lại của công dân các nước, biên giới bỏ ngõ không còn kiểm soát gắt gao như thời còn CS, nên vấn đề đi lại dễ dàng cho du khách. Nếu du khách nhập cảnh một trong các nước thuộc khối Liên Minh Châu Âu, được phép đi lại trong toàn bộ khu vực Schengen. (Ba Lan, Cộng Hòa Séc, Hungary, Slovakia, Slovenia, Estonia, Latvia, Litva, Malta, Iceland, Na Uy, Thụy Điển, Phần Lan, Đan Mạch, Hoà Lan, Bỉ, Luxembourg, Pháp, Tây Ban…

View original 6,730 more words

Posted in vietnamese | Leave a comment

Lệnh cấm đánh bắt cá: Món quà thứ hai cho Phùng đại tướng

Lệnh cấm đánh bắt cá: Món quà thứ hai cho Phùng đại tướng

Ngày 15.5.2015, sau cái bắt tay hữu nghị giữa hai Bộ trưởng quốc phòng Việt cộng Phùng Quang Thanh và Trung cộng Thường Vạn Toàn trên cầu Hồ Kiều tại Cửa khẩu Quốc tế Lào Cai (tỉnh Lào Cai), biên giới Việt-Trung, ông tướng Ta được ông tướng Tàu tặng một món quà, là một chiếc bình gốm đặc trưng phong cách Trung Hoa. Báo chí đăng tin, ông Bộ trưởng Phùng Quang Thanh đã nhận món quà với sự trọng thị, vui vẻ và cảm ơn chân thành.

Sau hôm nhận món quà nói trên, trong nỗi vui mừng được đón Thượng tướng Thường Vạn Toàn và Đoàn đại biểu Quân Giải phóng nhân dân Trung cộng sang dự Giao lưu hữu nghị Quốc phòng biên giới Việt-Trung lần thứ hai còn tràn trề, ông Phùng Quang Thanh lại được Bắc Kinh tặng thêm một món quà thứ hai, đó là Lệnh cấm toàn bộ các hoạt động đánh bắt cá trên Biển Đông từ ngày 16/5 đến ngày 1/8 trong phạm vi vùng biển từ 12 độ vĩ Bắc lên đến hết vùng biển tỉnh Quảng Đông, bao gồm khu vực đánh cá chung thuộc quyền chủ quyền của Việt Nam trong vịnh Bắc Bộ theo hiệp định hợp tác nghề cá mà hai bên Việt-Trung đã ký kết năm 2000 và phê chuẩn năm 2004.

Bản tin ngày 17/5 của đài VOA cho biết (*): “Trong cuộc gặp gỡ báo chí, ông Phùng Quang Thanh nói đây là một cuộc gặp lịch sử và ông bày tỏ lạc quan rằng qua cuộc giao lưu này, quân đội hai nước đã gửi ’những tín hiệu hết sức đáng mừng’ tới nhân dân hai nước. Phát biểu ngay trước đó, Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc Thường Vạn Toàn nói hai nước đã ‘giải quyết tốt vấn đề trên biển’, và rằng hai nước có “’đủ trí tuệ và khả năng để thành công trong việc xử lý các vấn đề hàng hải’”.

Thế nhưng, khi nhìn vào bản đồ vùng cấm đánh bắt cá mà Bắc Kinh ngang ngược đưa ra, thì vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của Việt Nam theo luật biển quốc tế không còn là của Ta nữa mà là của Tàu. Như vậy người ta phải hiểu như thế nào về lời tuyên bố nêu trên của tướng Thường Vạn Toàn (hai nước đã giải quyết tốt vấn đề trên biển) và tướng Phùng Quang Thanh xem đó là “tín hiệu hết sức đáng mừng? “Đã giải quyết tốt” và “đáng mừng” vì Việt Nam đã giao gần hết biển cho Tàu một cách êm thắm chăng?

Bắc Kinh còn tuyên bố rằng trong thời gian 2 tháng rưỡi áp đặt lệnh cấm đánh bắt cá, sẽ tăng cường sử dụng các tàu chấp pháp để giám sát, tuần tra, bắt giữ và xử phạt các hành vi vi phạm. Tuy nhiên tàu thuyền “có giấy phép” (của Trung Quốc) vẫn được tới đánh bắt ở khu vực này.

Đây không phải lần đầu tiênTrung cộng đưa ra lệnh cấm như vậy, mà đã bắt đầu từ năm 1999. Và cứ mỗi lần như thế thì nhà nước CSVN lại cho người phát ngôn của Bộ Ngoại Giao lên tiếng phản đối.

Và cứ sau mỗi lần phản đối mang tính truyền thống như vậy thì nhà nước lại hô hào ngư dân ta cứ tiếp tục bám biển để rồi tàu cá thì bị tàu hải giám Trung cộng đâm hỏng, tài sản bị tịch thu, bị đánh đập, thậm chí có người còn mất cả mạng sống. Những lúc như thế này thì ngư dân rất cần sự bảo vệ nhưng chẳng thấy bóng dáng của lực lượng Hải quân Việt Nam đâu cả. Chỉ khi chiếc tàu cá rách bươm với đám ngư dân khốn khổ lết về gần tới bến thì mới gặp tàu Hải quân Việt Nam. Tất cả họ “bận“ vì đã được lệnh bám bờ để tránh “gây tình hình thêm phức tạp”.

Trung cộng không chỉ đơn phương ra lệnh cấm đánh bắt cá hàng năm mà còn bắt ngư dân Việt phải đóng lệ phí mới được phép đánh bắt. Đây là cách Bắc Kinh xác lập chủ quyền của họ trên vùng biển này, mà ngư dân Việt Nam không còn cách nào khác là phải đóng lệ phí để kiếm sống, coi như mặc nhiên thừa nhận chủ quyền vừa kể của Trung Quốc.

Đối với ngư dân ta, dẫu vẫn biết làm như vậy là vô lý, vì đó là ngư trường truyền thống bao đời của mình, cũng như biết rõ sự ngang ngược của bá quyền Trung cộng, nhưng vì không có ai bao vệ và vì muốn yên tâm, yên thân bám biển nên phải mua giấy ‘thông hành hải’ giá 40 triệu đồng cho thời hạn một năm do Trung cộng phát hành để việc đánh bắt cá mới được Trung cộng xem là hợp lệ.

Cứ mỗi lần Bắc Kinh xâm phạm chủ quyền biển đảo của Việt Nam trên Biển Đông thì nhà nước CSVN lại cho chạy đi chạy lại cuộn băng rè đã xử dụng qua bao nhiêu nhiệm kỳ người phát ngôn từ Lê Dũng, Nguyễn Phương Nga, Phạm Thu Hằng, Lương Thanh Nghị và ngày nay là ông Lê Hải Bình.

“Việt Nam có đầy đủ cơ sở pháp lý và bằng chứng lịch sử khẳng định chủ quyền của mình đối với quần đảo Hoàng Sa, quyền chủ quyền và quyền tài phán quốc gia đối với các vùng biển, vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của mình, phù hợp với các quy định trong Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển năm 1982″.

“Việc phía Trung Quốc ra thông báo phạm vi và thời gian nghỉ đánh bắt cá ở Biển Đông là vi phạm chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa, vi phạm quyền chủ quyền và quyền tài phán quốc gia đối với các vùng biển của Việt Nam theo đúng Công ước Liên hợp quốc về Luật Biển năm 1982″.

Nhà nước CSVN luôn khẳng định Việt Nam có đầy đủ bằng chứng lịch sử và luôn hành xử đúng luật quốc tế, còn Trung cộng làm bậy làm càn, sai luật quốc tế,….Nhưng tuyệt nhiên không dám chính thức kiện Trung cộng ra toà án quốc tế như Philippine đã làm. Điều này làm nổi lên câu hỏi, khi dựa trên luật quốc tế để làm cơ sở tranh biện với Trung cộng, nhưng không những không có kết quả nào, ngược lại cứ bị thua thiệt mãi trên thực địa, thì tại sao lại không đưa ra các cơ quan tài phán quốc tế có thẩm quyền để giải quyết mà chỉ dám phản đối lấy lệ?

Những tuyên bố của lãnh đạo CSVN như “không đánh đổi chủ quyền để lấy tình hữu nghị viễn vong“ hoặc “Trung Quốc làm vậy, sao giữ được hòa hiếu?“, hoặc khuyến khích ngư dân bám biển, v.v… chỉ cốt để cho người dân nghe mà ngỡ rằng, lãnh đạo đảng cũng “yêu nước” đấy! Chứ hoàn toàn không giải quyết được điều gì như thực tế đã cho thấy, và chắc chắn lãnh đạo đảng cũng biết như vậy. Thế nhưng tại sao đảng vẫn cự tuyệt đa phương hoá, quốc tế hoá vấn đề Biển Đông đúng như luật biển đã quy định đó là vùng biển quốc tế? Mà cứ bám vào chủ trương “giải quyết song phương” của Trung Cộng đưa ra? Dù ai cũng biết đó là cách Trung cộng dễ bắt nạt các nước nhỏ yếu hơn, để dần dần chiếm trọn vùng biển lưỡi bò. Điều này khiến người ta không khỏi nêu lên câu hỏi khác. Phải chăng có sự khuất tất của CSVN trong vấn đề này?

Bao lâu nay những điều thâm cung bí sử của đảng CSVN, những điều mà đảng CSVN cho là bí mật và luôn muốn giấu người dân, như chuyện đời tư của Hồ Chí Minh, chuyện Công hàm Phạm Văn Đồng 1958, cho đến Mật nghị Thành Đô… Thế nhưng kể từ khi Trung cộng lộ rõ bản chất bá quyền và có những hành động xâm lăng biển đảo của Việt Nam, vấp phải sự chống đối của người dân Việt, thì Bắc Kinh bắt đầu tiết lộ một số những điều bí mật mà hai bên đã từng giữ kín từ lâu nay, trong mục tiêu biện minh cho các hành động xâm lược của họ.

Phải chăng lãnh đạo CSVN không dám kiện Trung cộng ra toà án quốc tế vì lo sợ Bắc Kinh sẽ tiết lộ thêm những bí mật khác khiến cho đảng khó ăn khó nói, khó chống đỡ? Như họ đã từng làm khi đưa ra Công hàm Phạm Văn Đồng, sách giáo khoa, bản đồ (của CSVN) v.v.. như là những “bằng chứng không thể chối cãi” rằng, CSVN đã chính thức thừa nhận vùng Biển Đông là thuộc về Trung Quốc?


Món quà thứ 2 Bắc Kinh tặng Phùng Quang Thanh

Hiện tượng quân đội không bảo vệ chủ quyền đất nước mà lại giao lưu với giặc, như được đề cập ở trên, chỉ là một trong rất nhiều điều đã từng diễn ra, củng cố cho nghi vấn về những sự khuất tất của đảng CSVN.

Việt Nam mất nước là vì vậy.

(*) http://www.voatiengviet.com/content/vietnam-phan-doi-lenh-cam-danh-ca-cu…

Posted in vietnamese | Leave a comment