Tham Nhũng Dưới Chế Độ CS

Tham Nhũng Dưới Chế Độ CS
Nguyễn Tiến Dân
2014/03/29

Thư ngỏ gửi ông Trương Tấn Sang – Chủ tịch nước CHXHCN Việt Nam.

(Xin lỗi ông, gửi thư kín, ông không trả lời. Cực chẳng đã, phải gửi thư ngỏ. Sẽ gửi, cho đến khi nào, đích thân ông trả lời)

Tên tôi là: Nguyễn Tiến Dân.

Địa chỉ: 208 Định Công Thượng – quận Hoàng mai – Hà nội.

Điện thoại: 0168-50-56-430

A. Thưa ông Chủ tịch,

sau khi bài “Mại dâm dưới chế độ CS” lên trang, tôi nhận được nhiều lời thăm hỏi, động viên, chia xẻ. Trong lòng, ấm áp vô cùng. Vì thấy trên đời, quanh mình, còn có bao nhiêu tấm lòng nhân hậu. Lòng xót thương – thông cảm, các bác ấy giành cho các cháu có mảnh đời bất hạnh. Lời chê trách, các bác ấy đều ưu ái, giành hết cho chính quyền CS của các ông.

Nhiều bác cũng lo cho tôi. Sợ lời nói thẳng của tôi, khiến chính quyền CS khó chịu. Họ sẽ tìm cách hãm hại. Thân cô – Thế cô, đâu có đấu lại được với nhà cầm quyền. Trong khi, họ dư thừa những thủ đoạn bỉ ổi và thường xuyên dùng chúng.

Tôi xin các bác đó cứ yên tâm. Trong vụ này, chính tôi mới là người chủ động lôi những người CS nhập cuộc. Họ vẫn rúc sâu trong hang. Chứng tỏ, tôi đâu có giỏi giang gì. Ngược lại, những người CS, họ cũng khổ tâm lắm. Khi, không chịu chui ra khỏi hang:

– Chui ra khỏi hang, chắc chắn phải nói đến chuyện bồi thường thiệt hại cho tôi. Cả gốc lẫn lãi, đã trên chục tỉ VND. Trong khi, từ xưa đến nay, họ chỉ quen thói ăn cướp của dân. Đâu có nghe nói, họ bồi thường cho dân bao giờ. “Xử lí” tôi, tránh sao khỏi mang tiếng: Lũ kẻ cướp, xử người bị hại.

Mà trong đấu tranh, thắng bại, bao giờ cũng bắt đầu bằng chữ 道 (đạo). Nghĩa là, phải có chính nghĩa. Thua cuộc, là phần chắc chắn mà họ sẽ nhận được.

– Không chui ra khỏi hang, nghe thằng Tí hon ngoài kia dóng dả: “Cu ơi cu, ra mà ăn kẹo”. Tức lộn ruột lên đầu ấy chứ. (À, mà ông đã nghe chuyện tiếu lâm ấy chưa?)

– “Tiến thoái lưỡng nan”. Phải không, ông Chủ tịch?

B. Giờ, xin trở lại với đề tài: “Tham nhũng dưới chế độ CS”.

1. Tổ chức Minh bạch Quốc tế định nghĩa:

“Tham nhũng là lợi dụng quyền hành, để gây phiền hà, khó khăn và lấy của dân”.

Là 1 tổ chức có uy tín. Nhưng, họ thật không biết điều tí nào. Khi, chỉ xếp Việt Nam đứng thứ 116, trong số 177 quốc gia và vùng lãnh thổ, được khảo sát về chỉ số tham nhũng toàn cầu. Một con số, chẳng đáng được tự hào. Cố mà phấn đấu, để sắp tới, được đứng ngang hàng với Bắc Triều Tiên, ông nhé.

2. Từ xưa đến nay,

đảng CS của các ông luôn to còi, hô hào: “Quyết liệt chống tham những”. Thậm chí, còn rùm beng, đưa ra xét xử cả mấy cái gọi là “đại án tham nhũng”. Dốt quá, tự dưng “vạch áo cho người xem lưng”:

– Xử Dương Chí Dũng, lòi ra hệ thống bổ nhiệm cán bộ “theo đúng qui trình” (?) của đảng CS. Thật tự hào, chỉ Việt nam ta mới có những “qui trình” nhăng cuội này. Những “qui trình” đưa bọn dốt nát, phá hoại lên làm lãnh đạo. Và chúng, đã kịp làm tan nát, biết bao nhiêu tiền bạc của Nhân dân.

Xử Dương Chí Dũng, lòi ra cách điều hành xã hội, theo kiểu “Dĩ tư – vi thượng”. Người em Dương Tự Trọng quên rằng: Phép nước mà Nhân dân giao cho mình, chỉ dùng vào việc công. Ông ta, dùng ngay cái phép công ấy, để bao che cho tội tày đình của ông anh.

Xử Dương Chí Dũng, lòi ra 1 thực tế: công an liên kết với xã hội đen.

Xử Dương Chí Dũng, lòi ra vụ hối lộ ông Phạm Quí Ngọ. Chưa kịp sờ đến ông Ngọ, ông ta đã lặng lẽ lìa trần. Hú vía.

– Xử Huỳnh Thị Huyền Như, lòi ra cách quản lý tiền bạc, vô cùng tồi tệ của Ngân hàng. Lòi ra ông Nguyễn Đức Kiên (bầu Kiên), ông Trần Xuân Giá …

Nay mai, xử ông Kiên, ông Giá. Chắc chắn, sẽ lòi ra những lời khai, chấn động địa cầu. Có thể, nó sẽ ảnh hưởng tới sự tồn vong của chế độ.

– Khôn ngoan, hãy làm cho vụ án chìm xuồng. Khôn hơn nữa, hồ sơ của những “đại án tham nhũng” khác, tống ngay vào sọt rác.

3. Ông Chủ tịch, cho chúng tôi nói thẳng.

Các ông không thể chống tham nhũng được. Bởi:

Tham nhũng = Độc quyền – Bưng bít thông tin – Trách nhiệm giải trình.

– Tạm dịch, môi trường lí tưởng để tham nhũng phát triển: Chế độ thì độc tài – Thông tin thì bưng bít (không cho tự do ngôn luận) – Chính quyền không phải giải trình, không phải chịu trách nhiệm với bất cứ quyết định sai trái nào.

– Chế độ CS sở hữu cả 3 nhân tố trên. Chống tham nhũng, tức là chống chế độ. Chống chế độ, tức là đưa đất nước vào con đường tự do, dân chủ thực sự (Không phải thứ tự do, dân chủ mang “đặc thù” Việt nam – Như các ông vẫn thường rêu rao). Các ông có làm được không?

4. Các dạng thức Tham nhũng ở Việt nam.

a. Tham nhũng quyền lực:

– Cơ chế hiện nay: Đảng CS, được độc quyền lãnh đạo xã hội.

Đã là lãnh đạo, thì có quyền nói bừa, làm ẩu. Đã là lãnh đạo, thì cấm không ai được phê bình mình. Đã là lãnh đạo, thì không phải chịu trách nhiệm về bất cứ 1 thứ gì, mà mình đã chót “ị” ra. Nói khác những điều đó? Chỉ có thể, là “Các thế lực thù địch và phản động”, là “Âm mưu diễn biến hòa bình”. Hiển nhiên, nơi cư trú tiếp theo sẽ là: Ngục tù CS.

– Xin lỗi ông. Với cơ chế, làm mà không phải chịu trách nhiệm: 1 con Lừa cũng có thể dễ dàng làm tốt vai trò của Tổng Bí thư –1 con Lợn cũng có thể dễ dàng làm tốt vai trò của Chủ tịch nước –1 con Bò cũng có thể dễ dàng làm tốt vai trò của Thủ tướng –1 con Khỉ cũng có thể dễ dàng làm tốt vai trò của Chủ tịch Quốc hội. Cần gì phải bầu những người có tài – có đức, như 4 ông hiện nay. Cho mất thì giờ của Nhân dân. Cho hoài tài của 4 ông đó.

Ông Đinh La Thăng, Bộ trưởng Bộ GTVT, đã từng hùng hồn chém gió: “Có một thứ không bao giờ thay đổi ở tôi, đó là thói quen thích làm những việc khó và không bao giờ biết chán nản hay nao núng ý chí”. Còn người dân, chúng tôi đã chứng kiến, hậu quả của những việc ông ta làm.

Nếu dám làm, gắn kèm với dám chịu. Tôi tin, ông ta nói riêng và những cán bô CS khác nói chung, sẽ phải nói khác.

– Với cơ chế, làm mà không phải chịu trách nhiệm: Khi chọn cán bộ, người ta không cần chọn những người có đạo đức. Những người tài giỏi, thông minh. Những người, có thể: Biến không thành có – Biến khó thành dễ. Như tiền bối của các ông.

– Với cơ chế, làm mà không phải chịu trách nhiệm: Các ông, luôn tìm cách gạt người khác ra, để cấy con em mình, vào những ghế quyền lực. Đế chúng vơ vét của Nhân dân. Còn đất nước này, dẫu có bị phá nát, chúng cũng đâu có biết đến ngục tù và giá treo cổ (Nếu, chúng thực sự phải chịu trách nhiệm trước Nhân dân Việt nam. Như chính tay các ông, đã ghi vào Hiến Pháp)

b. Tham nhũng từ những dự án, có nguồn gốc nước ngoài.

– Với cơ chế, làm mà không phải chịu trách nhiệm: Cán bộ CS, sẵn sàng bắt tay liên kết với các nhà thầu nước ngoài. Ở đó, chúng rút ruột những đồng vốn ODA quí giá, mà Nhân dân ngoại quốc, chắt chiu từ tiền thuế của họ, dành cho ta.

Chúng, làm Nhân dân các nước viện trợ ODA cho chúng ta, phẫn nộ. Chúng, làm nhục Quốc thể. Chúng, không chỉ gây thiệt hại về vật chất, mà còn tạo môi trường đầu tư xấu. Chúng, làm sa sút lòng tin của nhân dân và uy tín của Nhà nước CHXHCN Việt nam.

– Công trình, sau khi bị rút ruột, có chất lượng thế nào, chắc không cần nêu dẫn chứng. Nhưng, nếu có nhu cầu, xin ông hãy lên tiếng.

c. Tham nhũng của công.

– Những người CS, họ không thể giải thích minh bạch, để cho mỗi người dân Việt nam hiểu được:

-Việt nam hút được dầu mỏ. Mỗi năm được bao nhiêu tấn? Bán được bao nhiêu tiền? Dùng vào việc gì? Trong khi, người dân vẫn phải mua xăng dầu với giá cao vào hạng nhất trên thế giới. Vậy số tiền đó, nó chui vào túi ai? Tương tự với tài nguyên thiên nhiên và khoáng sản khác.

-Việt nam vay nợ nước ngoài, nghe nói đã đến trên trăm tỉ USD. Số tiền đó, đã đi đâu? Đã làm việc gì? Vào túi ai?

– Với cơ chế, làm mà không phải chịu trách nhiệm: Người ta thản nhiên làm Bô xít. Mặc dù đã nhìn thấy trước: Làm, là lỗ về kinh tế. Làm, là hại về môi trường. Làm, là tàn phá bản sắc Văn hóa của bà con các dân tộc ở Tây Nguyên. Làm, là tạo ra lỗ thủng về An ninh – Quốc phòng. Những thứ đó, Nhân dân Việt nam phải chịu. Còn người ra quyết định, họ được 1 mở tiền tham nhũng để chia nhau.

– Với cơ chế, làm mà không phải chịu trách nhiệm: Tỉnh tỉnh đòi xây sân bay – Huyện huyện đòi lấp ruộng “bờ xôi, ruộng mật” để xây Khu chế xuất, để làm sân golf. Dăm năm nữa, khi dân số tăng lên, khi biến đổi khí hậu, khiến cho diện tích canh tác lúa nước thu hẹp. An ninh lương thực không bảo đảm, người ta cũng chẳng thèm đếm xỉa đến để làm gì.

– Với cơ chế, làm mà không phải chịu trách nhiệm: Người ta thản nhiên tuyên bố, sẽ làm đường sắt cao tốc. Cho trẻ con … đi học. Cho bà nấu bếp … đi chợ mua rau. Làm, không phải để cho thế giới biết rằng: “Nước Nam anh hùng và có chủ”. Chúng ta phải làm, để cho thế giới biết rằng: Người Việt nam … có chỉ số IQ cao.

– Với cơ chế, làm mà không phải chịu trách nhiệm: Mặc kệ cho trẻ con thiếu chỗ học. Mặc kệ cho người bệnh thiếu giường nằm. Vừa xây xong Trung tâm hội nghị Quốc gia, người ta bỏ đó, để cho thuê đám cưới. Tiếp theo, đập tan nát di tích lịch sử, có giá trị, không gì có thể đo đếm được, đối với chế độ CS: Hội trường Ba đình. Để xây mới toanh, 1 tòa nhà Quốc hội. Với chức năng … như cũ.

– Với cơ chế, làm mà không phải chịu trách nhiệm: Người ta lăm le đòi phá cây cầu Long biên lịch sử, do người Pháp xây dựng. Thế vào đó, 1 cây cầu Made in Việt nam, với chất lượng, hoàn toàn có thể dự đoán trước.

– Tất nhiên, phải có lý do, để người ta hăm hở làm những việc đó. Lí do ấy, đến đứa trẻ con, còn đang thò lò mũi xanh, nó cũng biết.

d. Lạm dụng quyền hành, Tham nhũng của những người dân.

– Với 3 loại trên, không phải ai cũng có điều kiện vào đó mà ăn được. Với loại cán bộ phổ thông, đại trà, Nhà nước có cách khác. Đó là: Tạo cơ chế, chính sách để cho chúng: “Lợi dụng quyền hành, để gây phiền hà, khó khăn và lấy của dân”. Có thể kể ra nhiều lắm:

– Từ những anh CSGT, không muốn làm nhiệm vụ chính của mình, là điều tiết giao thông. Họ chỉ thích túm 5 tụm 3, để bắt: Những người đi quá tốc độ. Những người chuyển hướng không bật xi nhan. Những người đè vạch vôi và Trấn lột của các bác lái xe đường dài.

– Từ những “hủ tục” cấp phép trong kinh doanh, trong xây dựng. Từ những qui định tréo giò, vô lý trong quản lý kinh doanh. Để, có thể đi “Kiểm tra – Thanh tra” bất cứ lúc nào. Để, công dân phải “nôn” tiền hối lộ. Nếu không muốn, bị bóp nghẹt sinh kế.

– Gia đình Đoàn Văn Vươn ở Hải phòng. Họ khai hoang, phục hóa. Đến khi “đất thục”. Cả “hệ thống chính trị” vào cuộc. Giữa thanh thiên bạch nhật: Cưỡng chế trái phép. San nhà trái luật. Sai trái đủ đường. Đến bây giờ, vẫn cãi chày cãi cối. Không thả nạn nhân. Không chịu bồi thường thiệt hại cho người ta.

5. Không gây phiền hà, không gây khó khăn, không lấy của dân?

– Ông và cả hệ thống tuyên truyền (Luôn yêu Sự thật – ghét sự Giả dối) của các ông, xin hãy 1 lần trung thực giải thích: Cán bộ CS các ông, với đồng lương ít ỏi. Biết lấy tiền ở đâu, mà ai cũng có thể: Xây nhà to – Sắm xe lớn – Tiêu văng mạng – Hối lộ cấp trên – Bao bồ bịch và cho con cái du học nước ngoài 1 cách thoải mái?

Làm sao mà trả lời được, phải không ông.

– Ông ạ, tham nhũng đã là căn bệnh trầm kha của chế độ CS rồi.

6. Chỉ có Tham nhũng, mới có thể làm sụp đổ chế độ CS.

– Đã từng có ý kiến cho rằng: “Độc quyền lãnh đạo” và “Đất đai thuộc sở hữu toàn dân” là 2 tử huyệt của chế độ CS.

-Với ý kiến thứ nhất, xin phản biện: Nhân dân Hàn quốc, có được sự phồn vinh như ngày hôm nay. Là do, họ đã trải qua 1 thời kỳ, dưới sự lãnh đạo “độc tài” của vị Tổng thống ưu tú Pác Chung Hy.

-Với ý kiến thứ 2: “Khi chính quyền tử tế, có khả năng sử dụng đất đai một cách vô tư, hợp lý và công bằng, thì sở hữu toàn dân về đất đai có thể tạo ra một sức mạnh cộng hưởng để xây dựng đất nước” (Giáo sư Hoàng Xuân Phú)

– Bất công xã hội – Độc tài tàn bạo. Đó mới là nguyên nhân chính của các cuộc cách mạng. Và, nó sẽ làm sụp đổ chế độ.

Những chế độ độc tài tàn bạo, thường đàn áp nhân dân hết sức dã man. Chúng, muốn gieo rắc nỗi sợ cho họ. Để, họ không dám chống lại, sự thống trị của chúng.

Muốn làm cách mạng, phải làm cho nhân dân hết sợ. Cách ấy thật hết sức đơn giản: Hãy cho đông đảo người dân nghèo khó, tận mắt nhìn thấy cuộc sống xa hoa của quan chức. Họ sẽ nổi giận. Từ nổi giận, họ sẽ hết sợ. Từ hết sợ, họ sẽ nổi dậy.

– Những người lãnh đạo cuộc nổi dậy ở Ukraina, họ đã dùng cách này. Họ, không chỉ cho người dân Ukraina, xem hình ảnh biệt thự của Yanukovych. Họ, mở hẳn cửa biệt thự và mời người dân vào sờ tận tay. Yanukovych, cả cuộc đời làm việc cho chính phủ. Không có một thu nhập nào khác, để có thể giải thích về khối tài sản này. Một cái cửa trong biệt thự, đã có giá 64.000$. Tương đương với 3 năm liền, Yanukovych làm và không ăn.

Xem xong, dân Ukraina đã hiểu: Tại sao, Yanukovych ra lệnh cho An ninh bắn vào người biểu tình. Họ phẫn nộ. Họ xuống đường. Họ thét vào mặt các sĩ quan và chiến sĩ An ninh: Các anh đang bảo vệ chế độ hay đang bảo vệ lũ ăn cắp? Những mũi súng từ từ gục xuống. Đoạn sau, mọi người đã biết cả rồi. Xin không nói nữa.

– Thưa ông Chủ tịch. Việt nam đâu phải là ngoại lệ. “Các thế lực thù địch và phản động” đầy dẫy. Chúng, vờ vịt ủng hộ chủ trương “chống tham nhũng” của đảng các ông, để dùng cách này.

– Sau khi đã đưa hình ảnh nhà đẹp của TBT Lê Khả Phiêu, TBT Nông Đức Mạnh, Bí thư tỉnh ủy Hải dương Bùi Thanh Quyến, cựu Chủ tịch Hà giang Nguyễn Trường Tô, Chủ tịch tỉnh Bình dương Lê Thanh Cung… cho dân nghèo Việt nam chiêm ngưỡng.

– Bây giờ, chúng liên tiếp đưa mạng Internet, hình ảnh nhà tuyệt đẹp của “Bao công Việt nam”: ông Trần Văn Truyền. Biệt thự lấn đất công của ông Huỳnh Đức Hòa, bí thư tỉnh ủy Lâm đồng. Chúng so sánh, đám cưới xa hoa của con ông Phạm Quý Ngọ, với hình ảnh bà mẹ già Việt nam, lưng còng, ngồi gục mặt bên gánh rau héo cạnh đường. Chúng đưa lời thú nhận công khai của ông Nguyễn Minh Triết, cựu Chủ tịch nước CHXHCN Việt nam. Nói rằng, ông ở trong tư dinh rộng vỏn vẹn… chỉ có hơn 10. 000 m2.

– “Củ chuối” nhất, khi ông nói với cử tri thiếu hiểu biết rằng, ông chỉ có 1 căn nhà 51m2. Chúng giật tít “Trương Tấn Sang thực sự có bao nhiêu nhà?”. Chúng dẫn chứng cụ thể từng căn nhà, được ai phân và ở thời điểm nào. Ông ơi, người dân chúng tôi đâu có biết chuyện “ma ăn cỗ”. Việc ông được phân bao nhiêu căn nhà, chỉ nội bộ nhà các ông, biết với nhau. Nay tóe loe ra thế này, chứng tỏ nội bộ các ông, lục đục lắm rồi. (Chắc chúng nó đổ điêu cho ông, phải không?)

-Kinh khủng quá. Té ra, nguyên nhân cốt lõi, để những người CS các ông, cố sống – cố chết đòi “Lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối” đất nước chúng tôi là như vậy. Các ông dụ dỗ chúng tôi: “Mọi việc hãy để cho đảng và nhà nước lo”.

“Lo” cho người dân, chúng tôi chưa thấy. Chỉ thấy học phí – viện phí – điện – nước – xăng – dầu – cùng các loại thuế, phí tăng phi mã. Chỉ thấy các ông – các bà lãnh đạo, đang “lo” đấu đá: Để có thể chia nhau quyền lực. Để có thể chia cho nhau càng nhiều càng tốt, những gì, gọi là của cải, của dân tộc Việt nam. Hèn chi, những người dân chúng tôi, dù sống ở 1 quốc gia có “Rừng vàng – Biển bạc” mà vẫn nghèo – hèn mãi.

– Trong bài “Mại dâm dưới chế độ CS” có 1 bác phản hồi thật chí lí. Bác ấy viết rằng: “Khi mà 90 triệu người Việt Nam nhìn thấy rõ bản chất …(tôi lược đi 2 chữ, vì nó nặng nề quá) của cộng sản, thì chế độ cộng sản giả danh (xin nhấn mạnh chữ giả danh) ở VN sẽ bị tiêu diệt.”

– Ông ơi, thực tình tôi sợ chế độ của các ông đổ lắm. Các ông đổ rồi, lấy ai trả lại cho tôi số tiền mà chính quyền CS đã cướp của tôi. Cố mà giữ chính quyền, bằng cách chống tham nhũng. Ông nhé.

7. Chống tham nhũng bằng cách nào.

– Xưa nay, quanh đi quẩn lại, đảng của các ông, vẫn chỉ chống tham nhũng bằng món võ cổ truyền “phê bình và tự phê bình”. Tin chuyện đó thành công, khác gì tin chuyện: uống “Xuyên tâm liên” có thể chữa khỏi được bệnh ung thư.

– Trung Hoa cố đại có cuốn Lục thao, dạy phép Trị nước – An dân. Thiên “Tướng uy” của nó, có viết như thế này: 杀一人而三军震者杀之;赏一人而万人说者赏之. Sát nhất nhân nhi tam quân chấn giả, sát chi. Thưởng nhất nhân nhi vạn nhân duyệt giả, thưởng chi. Tạm dịch:

Xử 1 người mà toàn quốc chấn động, đợi gì mà không ra tay. Thưởng 1 người, nhưng nhân dân reo hò, đợi gì mà không thưởng.

杀贵大,赏贵小. Sát quí đại, thưởng quí tiểu. Tạm dịch:

Khi trừng phạt, phải chọn người có địa vị cao quí nhất. Khi tưởng thưởng, phải hướng tới những người có địa vị thấp hèn.

– Xưa, ở Việt nam, để chống tham nhũng, Cụ Hồ cho xét xử công khai, rồi tử hình và tịch thu tài sản của Đại tá Trần Dụ Châu, Cục trưởng Cục Quân nhu. Từ đó, tham nhũng bị đẩy lui 1 thời gian dài.

– Nay, ở Bắc Triều tiên, để củng cố quyền lực của mình, Kim Jong Un sẵn sàng trừng phạt ngay cả nhân vật quyền lực thứ 2, là ông Jang Song Thaek. Sự kiện đó, chấn động không những nhân dân Bắc Triều tiên, mà còn gây kinh hoàng cho dư luận quốc tế. Bọn nhăm nhe, muốn ngồi vào cái ghế nhà họ Kim, chắc phải sởn gai ốc. Kim Jong Un, có thể còn trẻ người, nhưng không non dạ. Khoan hãy nói đến đúng sai, chỉ xét riêng về mặt củng cố quyền lực, công nhận, ông ta biết cách làm.

– Những người CS, có dám đem 1 con sâu Chúa ra xử, như Chủ tịch Hồ Chí Minh đã làm không?

Đừng xử Nguyễn Đức Kiên, Dương Chí Dũng, Phạm Thanh Bình… làm gì vội. Họ đều chỉ là những con tép riu. Đâu đủ để rung động cả xã hội.

8. Cuối cùng, có 1 thắc mắc. Do dốt nát, tôi nghĩ mãi, không tìm được lời giải:

Nước Việt ta, không thiếu gì những nhân tài. GS – TS Nguyễn Phú Trọng, là 1 trong những người đó. Ông ta, đã từng công khai tuyên bố trước Quốc Hội: “Xây dựng CNXH còn lâu dài lắm. Đến hết thế kỷ này, không biết đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa”.

Thật kỳ lạ, chưa có ai hỏi (hay không dám hỏi) ông ta: “Chủ nghĩa xã hội, thì đang còn phải xây dựng. Chẳng biết khi nào xong. Xong rồi, thì mới vào đó mà sống được chứ. Vậy chớ ngay lúc này đây, dân Việt chúng tôi, đang phải sống dưới chế độ nào? Tư bản ư – Không phải. Phong kiến ư – Cũng không phải. Hay, đang sống dưới chế độ nô lệ?”.

Ông Chủ tịch, ông có giải đáp được thắc mắc, cho người dân chúng tôi không?

chào ông

Nguyễn Tiến Dân

This entry was posted in vietnamese. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s