“Nhiệt liệt” chào mừng phái đoàn bán nước trở về.

“Nhiệt liệt” chào mừng phái đoàn bán nước trở về.

Mấy hôm trước tôi định viết bài, CHÀO MỪNG PHÁI ĐOÀN BÁN NƯỚC LÊN ĐƯỜNG, nhưng lại thôi. Thôi, không phải vì không biết họ sẽ bán nốt những gì của nước ta còn xót lại. Nhưng thôi vì nghe lòi người xưa dặn bào “ mừng người về chứ ai mừng người đi bào giờ”. Nay, phái đoàn bán nước do Nguyễn phú Trọng cầm đầu, với 4 ủy viên trong bộ chính trị, cùng với nhiều bộ trưởng, ủy viên trung ương tháp tùng đã về. Lại mang về những thành qủa rực rỡ trong chương bán nước của nhà nước CHXHCN, nên chẳng lẽ không viêt bài… mừng!

Sự kiện … mừng này có ít nhất hai lý do: Thứ nhất, phải “nhiệt liệt chào mừng” phái đoàn bán nước trở về là vì ở nước ta, từ xưa đến nay đã có nhiều phái đoàn đi xứ nước người. Nhưng có nhiều đoàn bán nước đã phải bỏ xác ở nơi xứ người như đoàn của Lê chiêu Thống, đoàn của Trần ích Tắc, có đi mà không có về. Rồi mới đây, vào năm 1942, là đoàn của thiếu tá Hồ Quang, đảng viên đảng cộng sản Trung cộng, sau khi xâm nhập vào Việt Nam thành lập đảng cộng sản Đông Dương, khi về hay sang Tàu trình báo kết qủa thì bị quan quân của Tưởng giới Thạch chịt cổ, đẩy vào trại lao động, nghe nói là ăn mặc đói rách lắm, lại còn bị bọn Tầu Tưởng dần cho mềm người vì bị nghi là Hán gian. May nhờ có anh em bên Quốc dân Đảng Việt Nam tưởng nhầm là người mình, nên xin Trương Phát Khuê tha mạng cho. Tuy nhiên, trước khi ra khỏi nhà tù, Hồ chí Minh lại ngứa nghề, thò tay chôm một tập thơ của người tù nào đó. Dấu kỹ lắm, mãi đến khoảng năm 1960 mới dám để lộ ra ngoài và nhận là do mình sáng tác để cho văn thi nô thổi ống đu đủ. Thật là toát mồ hôi hột, nghề tuy quen, nhưng lúc chôm chỉ sợ có người nom thấy. May mà tác giả thật đã chết lâu rồi, nếu không là rầy rà lớn. Đến sau khi ra khỏi tù, Hồ Quang biến thành Hồ chí Minh (đúng ra là Hồ Quang đã khai láo cái tên Hồ chí Minh ngay khi bị bắt) lại được lệnh sang Việt Nam mở kháng chiến lừa bịp ngưòi Việt Nam theo chiêu bài “giải phóng Dân Tộc và Độc Lập đất nước” .

Kết qủa, dân nam vì khát khao Độc Lập mà bị lừa và Việt Minh cướp được chính quyền vào ngày 02-9-1945, sau này thành nhà nước VNDCCH là tiền thân của nhà nưóc “ cộng huề xã hội chí ngu” hôm nay. Chính nó đã tạo nên muôn ngàn thống khố điêu linh cho người dân Việt Nam. Theo đó, cứ mỗi lần phái đoàn của đảng cộng sang Tàu ký thoả ước bán thêm ít mặt hàng như đất đai, bờ biển, sông ngòi của Việt Nam là toàn đảng mất ăn, mất ngủ. Chỉ sợ có đi mà không có về. Nay đoàn ta đã về. Thế là lại mồ yên mả đẹp thôi! Gọi là có mồ yên mả đẹp là vì nếu phen này Tập cẩm Bình mở lòng xót thương, nhất trí bảo vệ băng nhóm của đảng ta do bí thư Trọng đưa đi, và nhất trí xắp sếp các đồng chí ấy vào vai lãnh đạo cho vài khóa tới thì các lãnh đạo của đảng ta dĩ nhiên là sẽ có mồ yên mả đẹp xuốt! Nhờ đó, toàn đảng lại ăn trên ngồi trốc. Lo gì cái thế lực thù địch đạp đổ thành quả của “cách mạng”. Đã thế, cả nước đều được phát chữ hạnh phúc. Cứ bước ra đường là đụng mặt tiến sỹ! Theo đà này mà tiến chả mấy chốc các đồng chí quyét đường, làm công tác chặt cây xanh cũng phải nhét cái bằng tiến sỹ vào túi mới có viẹc làm. Phần dân chúng thì tự do… xướng!

Chuyện đi xứ nhìn chung là thế. Riêng về thành tích của phái đoàn bán nước kỳ này, theo đài, ngay khi phái đoàn của ta xuống phi trường, và chân ướt chân ráo bước vào đại sảnh đường ở TC là cả đoàn mắt trước mắt sau, ký một lúc đến 7 thoả ước có sẵn. Nghe báo, việc ký kết 7 thỏa ước này đã diễn ra trong một bầu không khí rất phấn khởi, đầy hợp tác và không thắc mắc. Lý do, có lệnh ký là ký. Có giờ đâu mà đọc, mà tham khảo. Hơn thế, có đọc thì cũng chẳng hiểu trong đó nó nói những gì. Nếu chẳng may có hiểu được đôi ba ý thì nó lại rất hợp với ý đoàn đi bán. Theo đó, phái đoàn của đảng ta ký ngay. Ký như là một thủ tục cần thiết của người xin nhập cảnh vậy!

Thật ra, việc phái đoàn bán nước do Nguyễn phú Trọng cầm đầu đi chầu TC đạt được thành qủa to lớn và sớm sủa như thế là vì theo truyền thống đã có sẵn từ thời thiếu tá Hồ Quang, sau đổi là Hồ chí Minh, để lại. Mỗi khi chính thức hay lén lút về thăm quê Tàu thì Hồ chí Minh đều mắt trước mắt sau ký kết vào đủ mọi loại giấy tờ do Mao và Chu đưa ra. Việc ký kết chẳng ai biết, nên không có trở ngại gì. Tuy nhiên, không thể ký qúa nhiều, quá lộ liễu vì sợ lộ kế hoạch “ve sầu thoát xác” của Hồ. Theo đó, một kế hoạch được đề ra. HCM chỉ đạo cho Đặng xuân Khu, nhân danh tổng bí thư đảng cộng viết lời kêu gọi đồng bào Việt Nam bỏ chữ quốc ngữ, học chữ Tàu, uống thuốc tễ của Tàu để xin làm chư hầu cho TC.(1951) Kế đến, đẩy Khu vào kế hoạch giết 172000 người Việt Nam trong mùa dấu tố. Sau đó thay ngựa, Hồ chí Minh đẩy Lê Duẫn lên nắm bí thư, đưa sang chầu Mao để Duẫn có dịp qùy gối tạ ơn và bày tõ lòng trung thành với Mao là ” cuộc chiến này là chúng tôi đánh cho Trung quốc, liên sô…” Hoặc gỉa “ chúng tôi kiên cường chiến đấu là hoàn toàn phụ thuộc vào công việc của Mao chủ tịch” Lời khuyễn mã nó thống thiết làm sao chứ!

Ở ngoài ai biết đây chính là độc kế của Tàu, dùng Hồ Quang để trói buộc Khu, Duẫn và tập đoàn Việt cộng vào trong cái thòng lọng của Tàu. Có muốn tháo ra cũng không thể tháo được. Bởi vì dân chúng Việt Nam mà biết kế hoạch này thì chúng chết không kịp trối. Nên sau Khu, Duẫn là tới Đồng, HCM đã chỉ thị cho Đồng ký công hàm về Trường Sa và Hoàng Sa vào năm 1958 để Y thiên thu mang tội bán nước với dân nam. Riêng Võ nguyên Giáp thì đã tuyệt đối trung thành và tuân lệnh Trần Canh, ném binh lính Việt Nam vào cuộc chiến để bảo vệ và mở rộng biên cương cho nước Tàu về phương nam rồi. Từ đó, tất cả những chuyến đi xứ sang Tàu của Việt cộng đều theo một truyền thống bất biến. Bất cứ TBT nào muốn được TC bao che, chấp thuận, khi đến chầu Trung cộng đều phải có lễ vật như đất đai, bờ biển, sông ngòi của Việt Nam đâng lên cho TC để tỏ lòng thành với chủ nhân.

Theo truyền thống này, Nguyễn văn Linh, Đỗ Mười, Lê đức Anh, sau khi học được bài học của kẻ thù từ biên giới vào năm 1979, thay vì nhận ra lỗi lầm, tạ tội với dân với nước vì đã gây ra tại họa cho nước và gây ra qúa nhiều tội ác với đồng bào, rồi quyết một lòng sống chết với quân thù ở đầu sóng ngọn gió và đốc thúc quân Nam chiến đấu đến cùng để bảo vệ quê hương. Việt cộng Nguyễn văn Linh, Đỗ Mười, Lê đức Anh lại vội vã xin sang Thành Đô để tạ tội và ký mật ước với Giang Trạch Dân và quân dân TC. Vì mới ở rừng về, nên mật ước ở Thành Đô không có nhiều điều khoản rườm rà. Nghe nói là chỉ có vài điểm chính, noi theo Đăng xuân Khu trước kia vlà lạm dụng vị thế cầm quyền, xin cho Việt Nam thành một vùng đất tự trị thuộc Trung cộng vào năm 2020. Đổi lại, các quan cán của Việt Nam xin TC bảo vệ và nâng lên hàng Thài Thú. Kết quả, vì quyết tâm phản bội Tổ Quốc Việt Nam, nên ngay sau khi trở về, các quan cán Việt cộng đã thúc nhau xây đài đắp tượng dựng nghĩa trang, lập mộ bia cho quân cưóp nước. Phần binh lính Viêt Nam, bị coi như những tội phạm. Những người đã chết trong cuộc chiến thì không có nấm mồ yên nghỉ. Kẻ còn sống thì đi vào dòng sử Việt theo bài ca: “đầu đường đại tá và xe cuối đường thiếu táccụt què xni ăn”. Cũng may là họ chưa bị nhà nước Việt cộng lên án bằng văn bàn là những kẻ chống lại chủ nghĩa bành trướng Bắc kinh mà thôi.

Đến Lê khả Phiêu, Lê dức anh, Võ văn Kiệt, Phan văn Khải… thì đường biên giới Trung – Việt đã được phân định rõ ràng từ thời Mãn Thanh, 1884. Nay nhờ những viên cán bán nước có tay nghề này mà Việt Nam mất luôn Nam Quan, Bản Giốc, Lão Sơn, bờ biển Tục Lãm và phân nửa vịnh bắc bộ theo cái hiệp ước và hiệp thương biên giới 1999 và 2000. Kế đến Nông đức Mạnh, Nguyễn tấn Dũng, Trương tấn Sang, Nguyễn sinh Hùng, Hoàng Trung Hải… nhất định không chịu thua những người đi trước, nên đã ký thỉnh nguyện thư mời TC vào thẳng trong đất liền, nằm giữa lòng đất Viêt Nam ở Tân Rai, Nông Cơ, cửa Việt, Vũng Áng, Bình Dương… và các khu rừng đầu nguồn mà quản trị từ 50 đến 100 năm! Từ đó dân Việt chỉ còn lại đôi mắt trắng, nước Việt thì trong cơn dãy chờ chết!!

Trước cảnh trâu buộc ghét trâu ăn, Nguyễn phú Trọng liền dẫn sang Tàu một phái đoàn hùng hậu. Trước là xin bên ấy chuẩn nhận cho một số công tác nhân sự để đảm bảo cho việc thi hành mật ước Thành Đô đến đích vào năm 2020. Bàng cách đặt Phùng quang Thanh, kẻ rất sợ người gìa cũng như em bé Việt Nam có tư tưởng chống Tàu làm hại cho nước… Tàu sẽ được vào vai TBT. Cái ghế chủ tịch nưóc và chủ tịch cái gọi là quốc hội của đảng cộng thì sẽ do Nguyễn thị Kim Ngân và Nguyễn thế Huynh nắm giữ. Vai thủ tướng thì một là giao cho Phạm bình Minh, người được coi là chống Tàu thân mỹ để làm con mồi đánh lạc hướng chủ trương triệt để theo Tàu của nhà nưóc. Trường hợp cần đến một cái búa tạ thì dùng Nguyễn đại Quáng vào ghế thủ tướng. Đã quật ngã được phe của Nguyễn tấn Dũng, lại còn có thể ca lại bài “ chống mỹ cứu nước” để triệt hạ hai tên mang quốc tịch Mỹ trong nhà Nguyễn tấn Dũng để làm gương cho mọi cấp quyền. Riêng về phía nhân dân, đặc biệt đối với những kẻ đòi dân quyền, nhân quyền, công lý thì cánh của lao tù mở rất rộng để chào đón. Đón vào. Mỹ xin thì tống đi! Phần các nhân sự khác thì cứ tính theo lòng trung thành với phương bắc mà xắp xếp. Với thành phần cốt cán này thì đến năm 2020, vỏ bọc dầu còn có tên Việt Nam nhưng bảo đảm là ruột Tàu!

Đổi lại phái đoàn bán nưóc do Nguyễn phú Trọng cầm đầu đã ký ngay 7 “ thỉnh ưóc” viết sẵn mà chẳng cần biết bên trong nội dung thế nào. Tuy nhiên, qua những cái tựa đề của Thoả hay Hiệp Ước, người ta có thể hiểu được toàn bộ những nội dung chứa bên trong như sau:

1. “Kế hoạch hợp tác giữa hai đảng cộng sản giai đoạn 2016-2020.”

Nói tọac ra, đây là một trong những kế hoạch quan trọng nhất mà PQT hay bầt cứ ai có thể phải thực hiện trong thời gian tới nếu vồ được chức vụ TBT đảng CSVN. Chữ hợp tác nói cho nó sang vậy, thực chất là trong giai đoạn này phải khai triển nhiều công tác để biến đảng CSVN thành một chi bộ của đảng CSTQ. Với kế hoạch này, rồi ra sẽ có nhiều cán bộ đảng từ TC sang xây dựng và nắm các công tác điều hành đảng cộng sản VN từ trung ương cho đến các quận huyện, địa phương. Dĩ nhiên, nó là cơ sở để chuyển dần sang lĩnh vực hành chánh. Mặt khác, những quan cán cộng Việt Nam xem ra đối chọi với kế hoạch sẽ được điều sang công tác tại các phân chi khu bộ ở bên Tàu thay vì bị thanh trừng?

2. “Hiệp định hợp tác dẫn độ.”

Đây chẳng qua chỉ là cái bánh vẽ, cứ làm như là hai nước độc lập trong tương quan ngoại giao cho nó vui cửa vui nhà. Thực chất, Tàu cộng chỉ huy Việt cộng thì cần gì phải có cái thoả ước này. Tuy nhiên, nó cũng có ý răn đe cán cộng tại Việt Nam không nên bao cho cho những thành phần tham nhũng cũa Trung cộng thay hình đổi dạng dạng trốn sang Việt Nam.

3. “Bãn ghi nhớ giữa hai bộ quốc phòng về hợp tác trong lĩnh vực gìn giữ hòa bình của LHQ.”

Đây là một cánh tay rắn chắc tước đoạt cái công quyền Độc Lập của phái đoàn quân sự của Việt cộng khi thi hành công tác giữ hòa bình của Liên Hiệp Quốc. Gọi là cánh tay rắn chắc, vì nó đã triệt buộc phải đoàn Việt cộng phải tuyệt đối tuân thủ theo lênh của quốc phòng Trung cộng khi thi hành nhiệm vụ ở ngoại quốc. Ai cũng biết, một khi các phái đoàn quân sự của các quốc gia thuộc tổ chức Liên Hiệp Quốc có phài đoan quân sự tham gia bảo vệ hòa bình thế giới thí phải tuân thủ theo những chỉ dẫn của Liên HIệp Quốc, không bao giờ phải nghe lệnh của bất cứ một quốc gia nào khác. Nay Trung cộng đặt ra cái bản chỉ dẫn này có khác gì tước đoạt hay buộc phái đoàn Việt cộng vào cái thế làm nô dịch, chư hầu cho TC ngay cả khi bước vào sinh hoạt của thế giới. Nghĩa là phải theo hướng dẫn của TC thay vì bản chỉ dẫn của Liên Hiệp Quốc! Đây là một điều khoản vô cùng tủi nhục cho Việt Nam, xét trên diện quốc té và thể diện quốc gia, nhưng phái đoàn bán nước do Trọng cầm đầu vì thuộc diện “Xã Hội Chí Ngu” nên cho rằng đó là một vinh dự được đi bên cạnh và nghe chỉ dẫn của TC, nên họ ký ngay! Như thế, khi ra ngoài, đoàn quân của Việt cộng đã đương nhiên bị tước bỏ cái vị thế Độc Lập khi thi hành nhiệm vụ Quốc tế, bên trong lại do PQ Thanh điều khiển thì chả mấy chốc thành quân Việt thành quân … Tàu ô! Ô hô!

4. “Bản ghi nhớ về việc thành lập Nhóm công tác hợp tác về cơ sở hạ tầng trên bộ ( MOU) giữa bộ kế hoạch đầu tư Việt Nam và Ủy ban cải cách phát triển quốc gia Trung cộng.”

Đây là bộ nhớ có tính cách thi hành tiếp theo thỏa ước (1) và (3) ở trên. Nó đi vào chi tiết hơn, và đi vào hệ cơ sở hạ tầng. Thật là khủng khiếp, cả một bộ gọi là Kế Hoạch và Đầu Tư, một bộ đem lại sự sống chết cho tương lai của một dân tộc, của một nước giờ được Việt cộng Nguyễn phú Trọng đem đặt dười quyền điều hành của một Nhóm thuộc “ủy ban Cải Cách phát triển quốc gia của Trung Cộng” ư? Quyền lợi của Việt Nam còn không? Hãy nhớ, theo thỏa ưóc này, cái Nhóm này sẽ làm việc theo lệnh của Ủy Ban cái cách phát triển quốc gia Trung Cộng, chư không phải là phát triển cả hai nước. Nghĩa là, nền kinh tế dịch vụ và đầu tư của Việt Nam từ thượng tầng cho đến hạ tầng đều phải lệ thuộc dười sự chỉ chỉ đạo trực tiếp của TC và tuân thủ tầm nhìn để phát triển quốc gia Trung Cộng. Nói trắng ra là phục vụ cho quyền lợi phát triển của Trung cộng. Nghĩa là bất cứ nước tư bản nào muốn đầu tư vào Việt Nam thì trước hết Nhóm sẽ nghiên cứu xem cái vụ đầu tư ấy có phát triển quốc gia TC hay không, hay nó sẽ cạnh tranh với quyền lợi của TC. Nếu nó phù hợp với sự phát triển của quốc gia TC thì Yes nếu không thì NO. Hỡi ơi là “ Hiệp Ước”! Hỏi xem, dân ta còn gì để ăn, để làm. Hỡi ơi, những hoạt động về Kế Hoạch- Đầu Tư tại Vệt Nam không nhắm cho quyền lợi và phát triển kinh tế cho Việt Nam nhưng lại phải phù hợp với phát triển quốc gia của TC thì còn đề tên cái bộ ấy làm gì? Về Quân sự đã mất theo thỏa ước số (3). Nay kế hoạch đầu tư phát triển của quốc gia cũng không còn. Việt Nam tôi về đâu?

5. “Điều khoản tham chiếu Nhóm công tác tài chính tiền tệ giữa ngân Hàng nhà nước Việt Nam và Ngân Hàng nhân dân Trung cộng.”

Câu chuyện về tài chính đến đây coi như đã được định đoạt. Chữ Nhóm viết hoa ở đoạn này nhắc nhở rằng một ủy ban định chế về Tài Chánh và tiền tệ sẽ ra đời và đặt đưới sự điều động và điều kiện hoạt động sẽ do Trung cộng đề ra. Nói cách khác, trong tương lai, tiền tệ Trung quốc sẽ là ngoại tệ cho Việt Nam và tiền Trung quốc sẽ có thể được lưu dụng song hành trong thị trường tại Việt Nam giống như đồng EURO đang được phát triển và lưu hành tại Âu Châu. Tuy nhiên, mỗi quốc gia ở Âu Châu có bản sắc riêng của mình, trong khi đó Việt Nam sẽ hoàn toàn bị lệ thuộc vào những điều khoản do Nhóm công tác tài chính của TC định đoạt ( dù trong Nhóm có một số người Việt Nam). Kế đến, ở đây tuy có chữ giữa hai ngân hàng, nhưng xem ra thực tế thì cái ngân hàng nhà nước Việt cộng sẽ hoàn toàn không có tiếng nói, nó chỉ được coi như một chi nhánh để thi hành công tác tiền tệ của TC mà thôi. Theo đó, trong bước đầu, tiền Hồ rác còn được phép lưu hành theo hai dòng tiền khác nhau. Nhưng nó chỉ là khoảng thời gian tập cho dân Việt quen mặt và cất giữ tiền Tàu ( vì nó có gía hơn). Sau đó, theo thời gian tiền Việt cộng sẽ dần dần biến mất trên thị trường. Dân ta là người Việt Nam nhưng lại dùng tiền TC làm cơ sở buôn bán, tiêu dùng. Hỏi xem Nước có còn không?

6. “Thoả thuận về các vấn đề thuế đối với dự án thăm dò chung tài nguyên dầu khí tại vịnh Bắc Bộ giữa hai Bộ Tài Chánh”.

Điều cần ghi nhận ngay ở đây là. Trung cộng không hề nhắc gì đến chữ Biễn Đông nữa. TC tư coi như đã hoàn toàn là của họ, chẳng làm gì có tranh chấp và phái đoàn bán nưóc của Trọng cũng không dám có một câu về chuyện này. Đã tệ hại như vậy, nay Trung cộng còn trực tiếp tiếm đoạt luôn quyền định lệ về thuế khoá trong việc thăm tìm dầu khí ở vịnh Bắc Bộ. Nghĩa là họ có quyền vào đến xát Hải Phòng, Quảng Ninh để tìm dầu khí, nhưng quyền thiết lập thuế khóa lại do TC định đoạt, dù ở đây họ có nói đến chữ giữa hai bộ tài chánh. Như thế, nay mai ngư dân ở Hải Phòng, Quảng Ninh và những chuyến du thuyền ra vịnh Hạ Long chắc cũng sẽ nằm trong quy chế này và phải có giấy phép về thuế của TC? Một nước mà không có quyền định đoạt về các sắc thuế trên phần đất của mình thì đó là nước gì?

7. “Bản ghi nhớ về hợp tác làm phim truyền hình chuyên đề giữa đài truyền hình Việt Nam và Đài treuyền hình TUTQ.”

Trước hết, chẳng làm gì có chuyện hợp tác làm phim chuyên để giữa hai đài tryền hình này. Bởi lẽ chuyên đề trên các đài truyền hình quốc gia thường bao gồm những chuyện liên quan như tin tức. sinh hoạt và lịch sử, đời sông, văn hóa của quốc dân của mỗi quốc gia. Đó là ngành riêng biệt của mỗi một quốc gia. Nay có thoả ước này thì có khác gì việc TC có kế hoạch trói buộc các đài truyền hình của Việt Nam phải trình chiếu những chuyên đề về tin túc, lịch sữ và sinh hoạt văn hóa TC do đài truyền hình TU của Tàu chuyển đến. Chuyển đến trình chiếu để người dân Việt Nam tập quen dần với nếp sống, ngôn ngữ và lịch sử đời sống, văn hóa của TC? Rồi trẻ nghe từ lúc mới mở mắt khi lớn lên thì cho đó là lịch sử, là tin tức, là văn hóa, sinh hoạt của mình? Ai còn cảm nhận đến nền văn hóa, phong tục, tập quán và lịch sử Việt Nam? Rồi những thế hệ kế tiếp còn biết gì đến dân tộc và văn hóa nòi giống của mình? Liệu có ai còn biết đến Nhị Trưng, Ngô Quyền, Trần hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung của nước nào nữa hay không? Liệu đây có phải là sách lược cuối cùng của chương Hán Hóa mà TC muốn đổi máu của ngưòi Việt, thay văn hóa Việt, lịch sử Việt bằng một chừ Tàu hay không? Và liệu đây có phải là đoạn kết trong việc thi hành lời kêu gọi người Việt Nam là hãy bỏ chữ quốc ngữ học tiếng Tàu, uống thuộc Tàu để được làm chư hầu cho TC của tập đoàn cộng sản HCM hay không?

Đọc đến đây, bạn nghĩ gì? (xin cho ý kiến trong phần phản hồi). Đây có là bức tranh ảm đạm và bi quan mà tôi cố tình phóng đại sau khi đọc những cái tựa đề của 7 thoả hiệp do phái đoàn bán nước của Trọng vừa ký không?

Phần cá nhân, tôi xin xác định là không hề tô màu cho những luận cứ này. Trái lại, nếu đó chưa phải là những luận chứng chuẩn xác từ 7 thỏa hiệp này thì sự sai biệt của những chứng luận này với thực tế trong tương lai khi CS bắt đầu thực hiện 7 thoả hiệp này không có một khoảng cách qúa xa, nếu như không muốn nói là rất rất gần nhau. Bởi vì theo tôi, tập đoàn CS từ HCM cho đến thế hệ hôm nay, và nhất là những kẻ đã từng ký vào những văn bản bán nước Việt Nam cho TC đều là những kẻ không có liêm sỷ và tự trọng Việt Nam. Đơn giản, họ là Việt cộng! Thành phần phản quốc hại dân. Cuộc sống của chúng được bao che bằng tội ác và gian trá. Theo đó, những chứng luận trong bài viết này có thể còn là quá đơn giản, như một dấu phẩy nếu đem so với đích điểm mà tập đoàn cộng sản đã nhắm tới trong việc thực hiện 7 thoả ước này. Nó chỉ khả dĩ nêu lên được một vài nét đại cương của 7 thỏa hiệp này. Như thế, tuyệt đối không phải là một bi quan. Trái lại, tôi cho rằng, 7 thoả hiệp này sẽ là một bước nhảy vọt mà tập đoàn cộng sản sẽ đem ra thi hành để mong đạt đến cái mốc thời gian làm chư hầu cho Trung Cộng theo mật ước ở Thành Đô vào năm 2020 mà thôi. Noí cách khác, nó là những thoả thuận triệt buộc Việt cộng phải thực hiện những điều đã ghi chép trong Mật Ước Thành Đô!

Đứng trước viễn tượng Việt Nam sẽ rơi vào vòng nô lệ cho bắc phương, người dân Việt Nam phải làm gì? Phải tỏ rõ thái độ và lập trường của mình ra sao đối với tập đoàn bán nước?

Thứ nhất. Bạc nhược và tiếp tục giữ thá độ bạc nhược trước kẻ thù của đất nước là tập đoàn cộng sản, nhưng lại rất mạnh mẽ chỉ trích nhau, chia rẽ nhau theo sự bạc nhược đã ăn sâu vào sinh hoạt của chúng ta từ mấy chục năm qua chăng? Nếu ai chọn con đường này, dĩ nhiên, kể cả dân chúng và hàng ngũ cán bộ CS, nên thúc dục con cái học tiếng Tàu để xem phim Tàu, nghe tin tức Tàu và nếu cần, xin vào đảng cộng sản Tàu ngay kẻo nhỡ. Và đừng bao giờ kêu khổ dưới gông cùm cộng sản nữa. Thay vào đó là hãy tập cho mình và con cháu mình kiếp sống làm nô lệ. Hãy quên đi quyền làm người mà Đấng Tạo Hóa đã ban cho chúng ta. Hãy quên đi mình là con cháu của giống Rồng Tiên, với lịch sử 5000 dựng nước và giữ nước. Nói cách khác, hãy làm tôi cho tội ác và gian trá của cộng sản mà sống!

Thứ hai, trong hơi thở, tiếng nói của anh, của em, của chị của tôi, của đồng bào ta còn dòng máu Việt Nam, được luân chuyển từ ý chí hào hùng của quốc tổ Hùng Vương chuyển qua các thế hệ với Nhi Trưng, với Đức Ngô Quyền, Hưng Đạo Vương, Bình đình Vương, rồi đến Quang Trung Nguyễn Huệ, Ngô đình Diệm hay Ngụy văn Thà và những ngưòi chiến binh nằm xuống trong chiến dịch biên giời thì hãy cùng đứng dậy, nhìn thẳng vào một thực tế mà nhận lấy một sự thật là: Chúng ta đã bị cộng sản lợi dụng và tập đoàn CS HCM đã bán rẻ không phải chỉ chúng ta và con cái chúng ta, nhưng còn là cả giang sơn và tương lai Việt Nam cho kẻ thù của dân tộc đến từ phương bắc lâu rồi. Và nay đã đến lúc chúng phải thanh toán phần cuối trong khế ước buôn dân bán này để nhận lấy những đặc ân cho chúng và con cái chúng, trong đó có cả việc bảo đảm cho chúng có được phần mồ yên mả đẹp bên cạnh những nghĩa trang “liệt sỹ” Trung cộng trên đất Việt, hay trên đất Trung hoa. Phần chúng ta những con dân Việt Nam, không kể riêng ai, chẳng trừ ra quân và cán bộ CS, tha thiết với tương lai của đất nước chỉ là một thứ nô lệ không tên tuổi để cho chúng xử dụng và bóc lột.

Theo đó, chúng ta, tất cả mọi người, không loại trừ một ai, còn mang dòng máu Việt Nam, dù là người ở hải ngoại hay trong nưóc, là dân hay là cán, tuy có khác biệt, nhưng không phân biệt tôn giáo, phái tính, tuổi tác, phải khẳng định là: Chúng ta chỉ có một quê hương duy nhất là Việt Nam. Việt Nam chính là tương lai của chúng ta và của con cháu chúng ta. Thế hệ tuổi trẻ của chúng ta sẽ qua đi, nhưng ở nơi đó nhất định phải là nơi thuộc về con cháu chúng ta, dòng dõi của Việt Nam chúng ta. Nơi đó sẽ vĩnh viễn tồn tại màu cờ Độc Lập của Tổ Quôc Việt Nam. Nơi đó vĩnh viễn ghi lại dòng máu bất khuất hào hùng của tiền nhân và của chính chúng ta. Nời sẽ vĩnh viễn là phần đất Tự Do, ở đó chúng ta và con cháu chúng ta có cuộc sống sinh hoạt Dân Chủ, Nhân Quyền và Công lý. Nời tình nghĩa đòng bào và nền văn hóa nhân bản của dân tộc, cũng như nền văn hóa bác aí, hỉ xả của tôn giáo phải được tự do phát triển và tôn trọng.

Để có thể đạt được một tương lai chung này trên phần đất của Việt Nam, chúng ta không van nài, không cẩu khẩn riêng ai, nhưng phải tự quyết bằng chính sự hy sinh của chúng ta. Cái chết ai cũng sợ. Nhưng đây là lúc buộc chúng ta phải vưọt qua cái chết để tìm cuộc sống cho tương ai của dân tộc, cũng chính là tương lại của chúng ta và của con cháu chúng ta. Để đạt được ước nguyện này, chúng ta chỉ còn có một con đường duy nhất để đi. Hay đứng thẳng dậy. Hãy trao gởi niềm tin cho nhau từ ánh mắt. Cha nắm lấy tay con, vợ nắm lấy tay chống. anh nắm lấy tay em, cùng vững bước ra khỏi nhà. Hãy lên đường. Hãy thân ái nắm lấy tay người đồng hương, ngưòi chung lối xóm. Hãy tin tưởng, nắm chặt lấy cánh tay của tất cả mọi ngưòi đang đồng hành trên đường. Hãy vượt qua mọi rào cản, mọi sợ hãi để đạt đến mục đích sau cùng. Chúng ta quyết cùng nhau xóa bỏ sổ bộ của Hồ chí Minh và tập đoàn cộng sản sài lang để xây dựng cho Việt Nam một tưong lai mới. Tương lai của một xã hội có nhân bản, có đạo hạnh và có văn hóa.

Bảo Giang
4-2014.

This entry was posted in vietnamese. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s