Huỳnh Trọng Hiếu: Gặp các đại diện ngoại giao phương Tây ở Hà Nội

Huỳnh Trọng Hiếu: Gặp các đại diện ngoại giao phương Tây ở Hà Nội

Sáng ngày 16/9/14, tôi, Huỳnh Trọng Hiếu, đã có buổi trao đổi với đại diện của Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội là bà Jenifer Neidhart de Ortiz – Tùy viên Chính trị đặc trách về vấn đề nhân quyền tại Việt Nam.

Đi cùng với đại diện phía Hoa Kỳ có Tham tán Chính trị và Văn hóa Thông tin, đại diện của Đại sứ quán Canada là bà Ayesha Rekhi. Bà Rekhi đến Việt Nam để tìm hiểu về hoạt động bảo vệ Nhân quyền của các tổ chức Xã hội Dân sự và đánh giá tình trạng vi phạm nhân quyền tại Việt Nam. Bà cho biết đã từng tham dự cuộc Hội thảo vềUPR ngày 5/9 tại nhà thờ Kỳ Đồng, Sài Gòn.

Chúng tôi đã trao đổi một cách khái quát về thực trạng Nhân quyền tại Việt Nam. Trong buổi nói chuyện, đại diện ngoại giao Hoa Kỳ muốn biết quan điểm của tôi trong vụ việc chính quyền thành phố muốn áp dụng lệnh thu hồi đất đối với Chùa Liên Trì – tài sản của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất. Qua đó, họ muốn hiểu thêm tôi có suy nghĩ như thế nào về quyền Tự do Tôn giáo tại Việt Nam.

Tôi khẳng định việc áp dụng lệnh thu hồi đất của chính quyền thành phố là hành vi chiếm dụng tài sản bất hợp pháp, loại bỏ quyền tư hữu của công dân. Ở Việt Nam từng xảy ra rất nhiều sự vụ giống như vậy. Tiến trình này đã đẩy số lượng lớn nông dân chống lại chính quyền vì bị mất đất lên con số báo động mà chúng tôi gọi là Dân Oan. Hiện nay, ở Việt Nam đã hình thành Hiệp hội Dân oan vì mục tiêu lên tiếng bảo vệ quyền lợi của chính họ, đồng thời, các nhóm này còn đấu tranh cho quyền tư hữu nói chung. Ngoài ra, có thể hiểu việc thu hồi đất chùa Liên Trì theo một nghĩa hoàn toàn khác. Tôi tin rằng, hành động này mang dụng tâm chính trị chứ không đơn thuần là hành động chỉ nhằm đạt được các mục đích kinh tế.

Theo tôi biết, Thượng tọa Thích Không Tánh là một tu sĩ thuộc Tăng đoàn Phật giáo Việt Nam Thống nhất – một tổ chức tôn giáo không chịu hoạt động dưới sự chi phối của chính quyền. Bản thân ông đã lĩnh án tù nhiều năm vì đấu tranh cho quyền Tự do Tôn giáo. Sau khi ra tù, ông tiếp tục cổ súy cho Tự do, Dân chủ, Nhân quyền và Chùa Liên Trì là nơi thường xuyên tổ chức các cuộc họp Xã hội Dân sự. Hành động “giải tỏa” đối với cơ sở tôn giáo này là để triệt tiêu một phương tiện hoạt động Tôn giáo – Nhân quyền. Đây là thủ đoạn đàn áp tôn giáo tinh vi của chính quyền Hà Nội.

Ngoài vấn đề Giáo Hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất bị đàn áp, tôi cũng đã nêu ra một vài các trường hợp đàn áp tôn giáo khác như: việc không cho cử hành các buổi đại lễ, nghi thức tôn giáo đối với các tín đồ Phật giáo Hòa hảo ở miền Tây. Hàng chục vụ tự thiêu đã diễn ra, hàng trăm vụ bắt bớ và đàn áp công khai hoặc bí mật đối với tôn giáo này từ sau năm 1975.

Cách đây không lâu, chính quyền cho tiến hành việc cưỡng chế và hành hung nhằm vào những người lãnh đạo của đạo Cao Đài khi những người này đang tổ chức buổi đại lễ của họ.

Một trường hợp khác cũng được nhắc đên, đó là việc truyền bá đạo Tin Lành tại các tỉnh Cao nguyên trung phần. Mục sư Nguyễn Công Chính đã chịu một mức án nặng nề chỉ vì ông thực hiện quyền Tự do tín ngưỡng. Những người thuộc các nhóm Tin Lành không do Nhà nước quản lý thường xuyên bị tấn công bằng vũ lực khi họ tổ chức các buổi họp nhóm để cầu nguyện tại tư gia của mình.

Bà Jenifer đã tỏ ra đặc biệt quan tâm đối với các trường hợp vi phạm quyền tự do tôn giáo tại Việt Nam. Bà nói rằng, phía Hoa Kỳ sẽ có những nỗ lực cụ thể ở cấp chính phủ nhằm cải thiện tình hình Nhân quyền tại Việt Nam, đặc biệt là Tự do Tôn giáo. Hoa Kỳ muốn biết tại sao lại có những điểm khác biệt trong cách đối xử của chính quyền đối với các tôn giáo khác nhau.

Tôi nêu ra ý kiến chủ quan của mình trong việc nhìn nhận sự khác biệt về mức độ đàn áp đối với từng tôn giáo phụ thuộc rất lớn vào “yếu tố quốc tế”. Điển hình là Phật giáo Thống nhất, mặc dù tín đồ Phật giáo tại Việt Nam chiếm đa số trong tổng số dân nhưng chính quyền không ngần ngại sử dụng các biện pháp trấn áp thô bạo chỉ vì Phật giáo không có hệ thống giáo hội mang tầm vóc toàn cầu và có uy tín quốc tế. Chúng ta có thể thấy việc đàn áp có giảm đi chút ít đối với những tôn giáo được tổ chức tốt hơn với các cơ chế quan hệ ngoại giao và ảnh hưởng quốc tế rộng rãi. Phật giáo Hòa Hảo, Cao Đài hay Tin Lành đều là các tôn giáo thiếu các “yếu tố quốc tế” và họ có chung một số phận.Tôi được biết, phía Hoa Kỳ sẽ lưu tâm về góc nhìn mới này.

Tôi trình bày vắn tắt về trường hợp bị cưỡng chế đối với gia đình mình hôm ngày 5/9 vừa qua và cũng nói thêm cách thức chính quyền dùng các văn bản dưới luật nhằm giới hạn quyền Tự do đi lại và hội họp của công dân. Cùng cách đó, việc thực thi các quyết định hạn chế đi lại sẽ được sử dụng để vô hiệu hóa nhiều hoạt động bảo vệ nhân quyền khác. Tôi cũng kể thêm, các thành viên gia đình chúng tôi cũng đã bị chính quyền bắt giữ khi tham dự phiên tòa công khai xử cô Bùi Thị Minh Hằng, Văn Minh và Thúy Quỳnh tại TP Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp.

Sau một tiếng rưỡi đồng hồ trao đổi, chúng tôi đã có những hiểu biết hữu ích giúp cho hai phía nắm bắt được nhiều vấn đề mới mẻ để tiếp tục công việc của mình.

Điều đáng mừng cho những người đấu tranh tại Việt Nam là thái độ tích cực của Hoa Kỳ trong nỗ lực cải thiện Nhân quyền ở Việt Nam. Có nhiều chỉ dấu để chúng ta ngầm hiểu rằng, có một sự thay đổi lớn về thái độ của Washinton trong quan hệ đối ngoại với Hà Nội. Đại diện của Canada nói là sẽ sử dụng những thông tin này trong bản báo cáo của mình và bà thực sự quan tâm đến những vấn đề hiện đang diễn ra tại Việt Nam.


Ông Feliz Schawartz

Lúc hai giờ chiều cùng ngày, tôi có mặt tại Đại sứ quán Đức cũng để trình bày vấn đề Nhân quyền với ông Tham tán chính trị Đức – ông Feliz Schawartz.
Ông giành cho tôi hơn một tiếng đồng hồ để trình bày về những vụ sách nhiễu đã diễn ra đối với gia đình chúng tôi. Ông bày tỏ mối quan tâm và lo ngại sâu xa cho những sự vụ xảy đến liên tiếp trong một khoảng thời gian ngắn ngủi. Ông hứa sẽ xem xét hồ sơ một cách thận trọng và làm hết khả năng có thể để tác động với chính quyền Việt Nam.

Kết thúc buổi nói chuyện, tôi ra về, viên công an trực trước Đại sứ quán Đức đòi thu giữ luôn chứng minh thư mà tôi đã đưa cho họ khi bước vào đại sứ quán. Ông Felix đã giúp tôi đòi lại. Tôi được tiễn ra xe taxi khi ông Feliz thấy bên đường, một chiếc xe chở hơn mười nhân viên công an đang đứng đợi sẵn để “đón” tôi.

Tôi rất vui vì nhận được sự quan tâm của bạn bè quốc tế nhưng niềm vui đó không thể so sánh với nỗi buồn tủi triền miên trong lòng khi phải trông cậy vào chính phủ nước ngoài để nhờ họ giúp đỡ về những vấn nạn của chính đất nước mình.

Huỳnh Trọng Hiếu
Hà Nội 17/9/14

Posted in vietnamese | 9 Comments

Neuer Bericht über Vietnam

Originally posted on Jobo72's Weblog:

Die Menschenrechtslage in Vietnam war hier schon mehrfach Thema. Es fällt schwer, in der Berichterstattung mit der Vielzahl an Menschenrechtsverletzungen Schritt zu halten. Von daher ist es gut, dass es Menschenrechtsorganisationen gibt, die gelegentlich die Lage zusammenfassend beschreiben, um so einen Überblick zu geben. Der gestern erschienene Bericht Public Insecurity. Deaths in Custody and Police Brutality in Vietnam von Human Rights Watch ist solch ein Überblickswerk. Knapp 100 Seiten stark, dokumentiert er Fälle von menschenrechtswidriger Polizeigewalt in Vietnam für den Zeitraum von August 2010 bis Juli 2014. Er beschreibt nicht nur die Verletzung elementarer Leib- und Lebensrechte durch die vietnamesischen Behörden, sondern macht auch Vorschläge, wie diese künftig unterbunden werden können.

Human Rights Watch schlägt der Regierung des Landes u.a. rechtliche, politische und institutionelle Reformen vor. Die Menschenrechtsorganisation verlangt zudem von den Staaten und Einrichtungen des Westens, bei sich bietenden Gelegenheiten „strong concern to Vietnamese officials about police abuse“ zum…

View original 66 more words

Posted in vietnamese | Leave a comment

HỒ CHÍ MINH LÀ TƯ LỆNH HỒ GIANG Ở TRUNG QUỐC

HỒ CHÍ MINH LÀ TƯ LỆNH HỒ GIANG Ở TRUNG QUỐC      

 

dtinews.vn

Trời đất ơi, cả dân tộc VN bị lừa suốt mấy chục năm qua: Hồ Chí Minh chính là người Tầu, Thiếu tá Hồ Quang! (báo đảng nói nhé) NHƯNG chỉ đăng bằng tiếng Anh chứ không đăng bằng tiếng Việt? Tại sao vậy? Vì với thế giới thì đảng CSVN không dám nói láo nhưng không đăng bằng tiếng Việt vì vẫn cần lừa gạt và nhồi sọ người dân VN về “lãnh tụ kính yêu”!

(Thông tin từ FB Ngoc Nhi Nguyen)

 

Theo hướng dẫn của Tổng Zhu De *, Tổng Ye Jianying ** mở một bản đồ lớn của Trung Quốc. Họ thảo luận về vị trí địa lý của nó với Nguyễn Ái Quốc.

Tổng Zhu De kêu gọi 30.000 lính của con đường quân đội 8 để chiến đấu chống lại Nhật Bản. 15 tháng tám năm 1937.

Đây là giữa tháng mười, năm 1938, Zhu De Quốc nói rằng các tỉnh Tây Bắc quanh thành phố hoàng gia của Bắc Kinh đã bị mất đến Nhật Bản và chính quyền mới đã được thiết lập. Ông tiếp tục: “Họ vừa mới bị bắt giữ Thượng Hải và đang tiến về phía sông Dương Tử, sớm để kiểm soát Hán Khẩu.” Ông chia sẻ với Quốc nhiệm vụ của Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA). Ông mời Quốc tham gia trong các đánh giá về sức mạnh và điểm yếu của đối phương, và giúp phát triển một số kế hoạch chiến lược khẩn cấp.

Bị hạn chế nghiêm trọng trong các phong trào của mình ở nơi khác, Quốc sẽ ở lại Trung Quốc trong ba năm. Anh sẽ đóng một vai trò chiến lược quan trọng trong quân đội giải phóng Trung Quốc – để đổi lấy sự bảo vệ của họ. Để bên ngoài, có thể thấy rằng sự hiện diện của Nguyễn Ái Quốc ở Trung Quốc chỉ là để nhận được hướng dẫn từ Trung Quốc. Quốc là quá khiêm tốn để cung cấp cho mình tín dụng.

Zhu De nói về Diên An và truyền thống cách mạng phong phú của nó. Đây là nơi các tướng bất đồng chính kiến ​​đã phát động một cuộc nổi dậy vũ trang để lật đổ triều đại nhà Minh (1368-1644). Đây là nơi mà Hồng quân – sau khi hoàn thành 12.500 km Long March trong tháng 10 năm 1935 – thành lập một căn cứ cách mạng chống lại sự xâm lược của Nhật Bản. Hồng quân Liên Xô, với Zhu De như Commander-in-Chief, đã được tổ chức lại và đổi tên thành Đường Quân đội lần thứ 8. Sau đó gia nhập quân đội Cộng sản khác, lực lượng vũ trang kết hợp trở thành Quân đội Giải phóng Nhân dân.

Zhu De hỏi Quốc để xác định các điểm mạnh của con đường quân đội 8 và đề xuất chiến lược cho việc xây dựng một lực lượng vũ trang mạnh. Không chút do dự, Quốc cho biết ông rất ấn tượng bởi sự cam kết của người lính qua tất cả các cấp bậc và sự quan tâm của cán bộ trong hạnh phúc của người đàn ông của họ. Ông ca ngợi Zhu De cho lãnh đạo của mình và tin tưởng ông đã thấm nhuần trong các chỉ huy và cán bộ cơ sở.

Về tổ chức quân sự, Quốc chỉ ra những lợi thế lớn đối với quân đội Trung Quốc, trong đó bao gồm kiến ​​thức về các tuyến đường địa phương và địa hình, núi rừng, và khả năng của họ để dàn xếp một cuộc chiến tranh du kích. Không giống như quân đội Nhật Bản, các lực lượng du kích có thể trở nên rất năng động và tự cung tự cấp. Cuộc xung đột Nhật Bản-Trung Quốc, bắt đầu từ năm 1931, đã trở thành một cuộc chiến tranh toàn diện. Quốc đề nghị một vận động quy mô lớn của các lực lượng nông dân Trung Quốc. Đề cập đến một văn bản đào tạo ông đã viết cho các trường Stalin ở Moscow vào năm 1928 *** Quốc xác định vai trò của giai cấp nông dân, sự hình thành của các đơn vị nông dân du kích và chiến tranh du kích, và các nguyên tắc tổ chức và hoạt động du kích.
Các nguyên tắc của chiến tranh du kích đã bị từ chối trước đó của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), người đã gọi nó là “du kích-ism” ****. Điều này tức giận của Liên Xô ủng hộ của họ, người đã bắt đầu mất lòng tin của Mao Trạch Đông. Nhưng Zhu De bây giờ đã hoàn toàn bị thuyết phục và lấy cảm hứng từ Quốc. Ông đã thành lập một tầm nhìn mới cho quân đội Trung Quốc và lo lắng nhất để trình bày các khuyến nghị để cấp trên xem xét. Nếu không có bất kỳ phòng, ông đã bổ nhiệm Quốc là một chỉ huy trong quân đội Route 8 với cấp bậc Thiếu.

Thành viên của con đường quân đội lần thứ 8. Số lượng đã lên đến 200.000 của tháng 12 năm 1938 và 400.000 vào năm 1940.

Tại Tao Yuan biệt thự, Quốc đã ăn tối với Zhu De và Diệp Kiếm Anh. Họ nói chuyện về chuyến đi sắp tới đến Quế Lâm. Sau đó vào buổi tối, cuộc trò chuyện dẫn đến một cuộc thảo luận về chiến lược – để chống sự tiến bộ của Nhật Bản, để tiêu diệt các liên minh chính trị của họ, và để lấy lại các thành phố bị bao vây. Đối với Trung Quốc, một đất nước rộng lớn với sự khác biệt rất lớn trong điều kiện địa lý, kinh tế và chính trị giữa các khu vực khác nhau, họ nhận ra rằng toàn bộ quá trình sẽ yêu cầu thời gian cẩn thận và kiên nhẫn. Quốc dự đoán rằng nó sẽ mất từ ​​năm đến bảy năm để chấm dứt sự chiếm đóng của Nhật Bản.
Tư nhân, Quốc dự kiến ​​cuộc chiến tranh nói chung để lây lan sâu hơn vào Đông Nam Á, và bí mật hy vọng rằng cuộc đấu tranh vũ trang tiếp tục giữa Trung Quốc và Nhật Bản bằng cách nào đó có thể giúp chấm dứt chế độ Pháp ở Đông Dương. Ông lo lắng để xác định vị trí đồng bào của mình từ Đảng Cộng sản Đông Dương (ICP), người đã bí mật hoạt động tại miền Nam Trung Quốc.

Vào cuối tháng Mười, Quốc rời Diên An với Tổng Ye Jianying vào một cuộc hành trình đến Quế Lâm. Đoàn lữ hành đi du lịch bao gồm năm xe ô tô của quân đội Trung Quốc. Quế Lâm là một thành phố mộc mạc ở trung tâm của tỉnh Guangzi, nổi tiếng với dòng sông trong vắt, hồ đẹp, núi đá vôi và điêu khắc.

Du lịch ngày và đêm thông qua các tuyến đường núi, Quốc đặc biệt quan tâm đến sức khỏe và sự an toàn của nhóm mình. Một khi họ đã bị quấy rối bởi các thành viên của Quốc dân Đảng những người chống Cộng. Quốc và một nhân viên cấp cao kỹ năng sử dụng ngoại giao để thương lượng cho qua. Một ngày, sau khi nhận thấy những mệt mỏi thể chất của một số thành viên, ông cung cấp cho họ một buổi tối vui chơi giải trí ngoài trời và nướng. Mọi người đều rất vui mừng với sự bứt phá tốt và một cái cớ cho việc ca hát và nhảy múa. Quốc sáng tác một bài hát Trung Quốc để truyền cảm hứng cho họ, “phát xít Nhật của Phương Đông. Họ là hung dữ và tàn bạo. Họ cướp bóc đất này. Người Nhật đang gây ra đau khổ không kể xiết. Tăng lên! Tăng lên một cách nhanh chóng! Người dân Trung Quốc …. “Đối với phần còn lại của cuộc hành trình đường đến Quế Lâm, họ sẽ hát lớn tiếng. Bài hát này sẽ sớm được lưu hành ở nông dân.

Tại Quế Lâm, Quốc đã lên cư trú tại Route trụ sở quân đội địa phương thứ 8 trong làng Lu Ma. Tất cả cán bộ cao cấp đã được chỉ định trách nhiệm bổ sung. Quốc được bổ nhiệm làm một thanh tra y tế công cộng và cũng có thể biên tập cho Shengbuo Xiaobao (Life Journal) – cơ quan ngôn luận của con đường quân đội lần thứ 8. Sau khi đến Quế Lâm, Quốc đã trở thành nhà lãnh đạo của “câu lạc bộ văn hóa” và ông sẽ tổ chức buổi tối âm nhạc và sân khấu cho đơn vị của mình.

Nó đã sớm biết rằng chỉ huy Hồ Quảng “được tổ chức tiêu chuẩn rất cao về vệ sinh cá nhân và kỷ luật quân đội. Nếu điều kiện vệ sinh không tốt, anh có thể được khá thẳng thắn trong phê phán của ông. “Mọi người đã nói rằng lẫn nhau và tự phê bình được khuyến khích trong Route Quân đội lần thứ 8. Một lần, một nhân viên của đội y tế công cộng chỉ trích Hồ Quảng trên một số vấn đề nhỏ trong văn phòng. Ông nghĩ đây là điều bình thường. Tuy nhiên, ngày hôm sau, một quan chức từ ĐCSTQ đến. Ông hỏi những người đàn ông nếu ông đã chỉ trích chính Hồ Quảng. Các quan chức cảnh báo ông không làm điều đó một lần nữa.

Chạy trên tạp chí Shengbuo Xiaobao, Quốc thiết kế trang bìa của nó và cũng có thể đóng góp bài viết của ông về các sự kiện chính trị và quân sự, sự tàn bạo của Nhật Bản, và chủ nghĩa anh hùng của các chiến Trung Quốc. Ông sáng tác một vài bài thơ trong phong cách cổ điển Trung Quốc và đây đã trở thành phổ biến trong nông dân Trung Quốc trong chiến tranh.

Tiếp tục thực hành lâu đời của mình như là một nhà văn chính trị quốc tế, Quốc đã viết các bài báo trong một số ngôn ngữ. Để viết bằng tiếng Pháp, ông cần một máy đánh chữ với một bàn phím tiếng Pháp. Quốc đã có một người bạn Trung Quốc tại Quế Lâm, người thường đến Việt Nam để kinh doanh. Người bạn tìm thấy một máy đánh chữ Hermès “Bébé” ở Hải Phòng và mua nó cho anh ta. Vì vậy, ông đã hài lòng với kho tàng mới này mà ông mời người bạn ra để chào mừng tại một nhà hàng Pháp. Họ uống hai chai rượu tối hôm đó. Người ta có thể tưởng tượng tâm Quốc, trong khoảnh khắc của sự im lặng, trở lại những năm đáng nhớ làm việc trong nhà bếp của Escoffier tại Carlton Hotel.

Nguyễn Ái Quốc với Zhu De trong chuyến thăm ngoại giao tới Diên An mười một năm sau đó. (Ảnh chụp ngày 30 tháng 1 1950)

Nguyễn Ái Quốc đã sử dụng bút danh PC Line cho bài viết của ông được xuất bản tại Notre Voix, một tờ báo tiếng Pháp tại Hà Nội được thành lập bởi Võ Nguyên Giáp. Tác phẩm Quốc tại thời điểm này thường giải quyết các điều kiện trong thời kỳ chiến tranh Trung Quốc. Notre Voix là một trong một số tờ báo lưu hành trong cả hai ngôn ngữ trong cách mạng thanh niên Việt Nam thời gian. Để tìm kiếm sự ủng hộ của công chúng, các bản sao của những tờ báo này đã được phân phối tại các thành phố và thị trấn lớn. Chiến lược này là một thành công vì nó truyền cảm hứng cho hàng ngàn người từ các phân đoạn khác nhau của xã hội, đặc biệt là nông dân, tham gia lực lượng kháng chiến Việt Nam.

Vào tháng Giêng năm 1939, Trung Cộng chính thức thông qua đề nghị của Tổng Zhu De huy động nông dân cho chiến tranh. Tổng Diệp Kiếm Anh đã nhận được một lệnh từ ĐCSTQ để thiết lập một chương trình đào tạo ở Hành Dương (tỉnh Hồ Nam), phía đông bắc của Quế Lâm. Đây là để đào tạo các thành viên cao cấp của Cộng sản và Quốc dân Đảng để chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh du kích chống Nhật. Liên minh giữa các lực lượng cộng sản của Mao Trạch Đông và Quốc Dân Đảng Tưởng Giới Thạch là không dễ dàng, nhưng ở giai đoạn này, họ làm việc cùng nhau chống lại kẻ thù chung. Chiang sẽ khiến Trung Quốc thông qua các cuộc chiến tranh Trung-Nhật lần thứ hai (tháng 7 1937-Tháng 9 năm 1945)

Jianying cảm thấy rằng Quốc là người hoàn hảo để thiết kế chương trình, và để dạy một số lớp học. Các khóa học ba tháng đầu tiên là bắt đầu vào giữa tháng Hai. Trong nhiệm vụ giảng dạy đầu tiên của mình, Quốc nhấn mạnh vai trò của giai cấp nông dân như là cơ sở quyền lực. Về các vấn đề quân sự, sau khi chỉ ra sự khác biệt giữa các lực lượng chiến thuật du kích và bộ đội chủ lực, các bài giảng của ông đã được dành cho việc phát triển, đào tạo, và sự sống còn của các đơn vị du kích. Với sự gia tăng rất lớn trong hoạt động nội bộ và bên ngoài liên lạc, Jianying đặt Quốc phụ trách cũng của đơn vị truyền thông và các đài phát thanh.

Vào đầu tháng Hai, Jianying gửi Quốc đến Trùng Khánh (tỉnh Tứ Xuyên) cho một cuộc họp với Chu Ân Lai, người đứng đầu văn phòng liên lạc Trung Cộng giúp đỡ của chính phủ trong thời chiến Chiang Kai-shek của. Quốc và Chu đã biết nhau khi sống ở Paris. Zhou thành lập chi nhánh Trung Cộng ở Pháp vào năm 1920, cùng năm Quốc giúp tìm thấy Đảng Cộng sản Pháp. Zhu De viếng thăm Đức và Pháp vào năm 1920, gia nhập ĐCSTQ, và ở lại cho đến năm 1922 Quốc và Chu gặp lại nhau tại Quảng Châu và Zhou là một giảng viên thỉnh giảng tại Thanh niên Cách mạng Giải có thành lập bởi Quốc.
___________________________________________

* Năm 1949, khi Mao Trạch Đông thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, Zhu De được thăng Commander-in-Chief của PLA. Zhu De đã trở thành một vị tướng huyền thoại để thực hiện “nâng cao chiến tranh du kích”, một khái niệm chiến lược quan trọng. Ông còn nợ nhiều của tín dụng đối với Chỉ huy Hồ Quảng – Nguyễn Ái Quốc.

** Chung Ye Jianying giữ các vị trí khác nhau sau khi cuộc chiến tranh với Nhật Bản, trong đó có Bộ trưởng Bộ Quốc phòng. Ông tha hồ một nỗ lực ám sát cuộc sống của Đặng Tiểu Bình trong cuộc Cách mạng Văn hóa (1966-1976). Jianying thanh lọc Gang of Four và đóng vai trò quan trọng trong việc đưa Đặng Tiểu Bình nắm quyền.

*** Cuốn sách Nguyễn Ái Quốc của “Quân đội của Đảng Làm việc Trong số các nông dân” đã được tái bản năm 1970 của tác giả người Đức A. Neuberg trong lựa chọn của mình các văn bản chính sách quân sự quan trọng nhất.

**** Mao Trạch Đông đã viết:

“Vào tháng năm 1928, nguyên tắc cơ bản của chiến tranh du kích, đơn giản trong tự nhiên và phù hợp với điều kiện thời gian, đã được phát triển … Tuy nhiên, bắt đầu từ tháng 1 năm 1932 … các nguyên tắc cũ đã không còn được coi là thường xuyên, nhưng đã bị từ chối như \ ‘du kích-ism \’. “(chọn tác phẩm của Mao Trạch Đông, 1926-1936 ‘)

 

- Toàn bài trên Dân Trí (bản tiếng Anh) đây http://www.dtinews.vn/en/news/024/6308/ho-chi-minh-as-commander-hu-guang-in-china.html
– Trong trường hợp nếu Dân Trí xóa bài thì vẫn có thể xem được tại đây http://www.vietmaz.com/2010/12/ho-chi-minh-as-commander-hu-guang-in-china/
– Bản dịch của Google đây https://translate.googleusercontent.com/translate_c?depth=1&hl=vi&ie=UTF8&nv=1&prev=_t&rurl=translate.google.com.vn&sl=en&tl=vi&u=http%3A%2F%2Fwww.dtinews.vn%2Fen%2Fnews%2F024%2F6308%2Fho-chi-minh-as-commander-hu-guang-in-china.html&usg=ALkJrhja3YRxOtR6eTtya2DjtXm8-UH6ww

Theo danviet.de

Posted in vietnamese | 1 Comment

NHỮNG NGÀY Ở WASHINGTON- NEW YORK

Originally posted on hoamunich:

P1110535

HAI LÚA ĐI MỸ III

Nếu chúng ta có cơ hội và sức khỏe đi du lịch nhiều nơi như tục ngữ „Đi một ngày đàng, học một sàng khôn“ sẽ học hỏi nhiều cái hay cái đẹp. Trên thế giới có thể nói nước Mỹ đất rộng lớn bao la tài nguyên phong phú, nên người dân Mỹ sống thỏai mái đầy đủ tiện nghi. Đường phố, xa lộ, nhà cửa, xe đều lớn hơn ở Âu Châu.

Phần lớn gia đình người Mỹ sử dụng xe hơi riêng, mỗi người một chiếc vì ở Mỹ thiếu phương tiện lưu thông công cộng. Hoa Kỳ có hệ thống xa lộ lớn nhất thế giới trong đó có cả hệ thống xa lộ liên tiểu bang và hệ thống quốc lộ đánh số (như 10…95, 805…) Các hệ thống xa lộ trong mọi tiểu bang kết nối liên hoàn với các…

View original 4,474 more words

Posted in vietnamese | 1 Comment

NHỮNG CON NGƯỜI TỰ DO

Originally posted on hoamunich:

Montagsdemonstration in Leipzig 1990„Cho Một Đất Nước Cởi Mở Với Những Con Người Tự Do“

Mặc dù đã qua một phần tư thế kỷ, nhưng những người thường theo dõi biến chuyển chính trị tại Đức không thể nào quên được hình ảnh các cuộc biểu tình đòi Tự do, Dân chủ của người dân thuộc miền Đông Đức (DDR) cũ vào năm 1989. Đặc biệt những hình ảnh các cuộc thắp nến biểu tình thầm lặng, ôn hòa vào mỗi tối thứ hai trong tuần bắt đầu tại thành phố Leipzig là một ngày không thể nào quên được cho người dân Đức. Những cuộc biều tình này còn được gọi là „Biểu tình ngày thứ hai“ (Montagdemonstration) đóng góp một phần không nhỏ trong việc phá vỡ bức tường ô nhục  Berlin, lật đổ chế độ Cộng sản vô thần để lập nên một trang sử mới cho một nước Đức…

View original 1,169 more words

Posted in vietnamese | 2 Comments

TRUNG THU HẢI NGOẠI

Originally posted on hoamunich:

550Thằng Cuội ngồi gốc cây đa

Thả trâu ăn lúa gọi cha ời ời 

Cha còn cắt cỏ bên trời

Mẹ còn cưỡi ngựa đi mời quan văn

Quan thì cầm bút cần nghiên

Quan thì cầm tiền đi chuộc lá đa

Bên Úc Châu thời tiết vào Xuân nắng ấm hoa lá đâm chồi nẩy lộc, ngược lại Âu Châu thời tiết vào Thu gió se lạnh, thỉnh thoảng có mưa rơi nhỏ hạt. Rừng lá xanh sắp đổi màu vàng, đỏ uá cho mùa thu đến. Có những đêm không mây mù bao phủ, bầu trời đẹp quang đảng, chúng ta thưởng thức ánh trăng vàng mát dịu. Rằm tháng Tám gợi cho chúng ta sống lại thời thơ ấu vui đùa hồn nhiên với Tết Trung Thu. 

View original 2,690 more words

Posted in vietnamese | Leave a comment

CHUYỆN TÌNH

Originally posted on hoamunich:

images

Ngưỡng mộ tấm lòng bà Aung San Suu Kyi. Hoamunich trích đăng một phần đời sống đấu tranh bất bạo động cho lý tưởng tự do, dân chủ chống độc tài quân phiệt được thế giới kính trọng.

“Tự do và dân chủ không do nhà cầm quyền hay luật pháp ban phát. Những giá trị cao quý đó phải do tranh đấu bền bỉ mà có. Thành quả tranh đấu của Aung San Suu mang một thông điệp: chế độ độc tài có tất cả mọi thứ trong tay nhưng họ rất sợ dân chủ và trước sau cũng sụp đổ…”

Chuyện tình cảm động ít người biết của bà Aung San Suu Kyi của Miến Điện

– Khi tôi bắt đầu nghiên cứu một kịch bản phim về bà Aung San Suu Kyi bốn năm trước, tôi không bao giờ nghĩ mình lại sẽ khám phá ra…

View original 2,732 more words

Posted in vietnamese | Leave a comment