Tham gia biểu tình nhân ngày Quốc Hận lần thứ 39 thứ Bảy 26.04.2014 tại Frankfurt/M

HỘI NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN TẠI FRANKFURT VÀ VÙNG PHỤ CẬN
Verein der vietnamesischen Flüchtlinge in Frankfurt und Umgebung e.V.
- gemeinnützig anerkannt -
Registrier-Nummer: 7779 Amtgericht Frankfurt am Main

============================================================
c/o. Vo, Hung-Son -  Wegscheidestr.37 – 60435 Frankfurt/M. – Tel.: 069/95412691 -0176/39056538 – HoiNVTNtaiFfm@gmx.de

Frankfurt/M, ngày 18  tháng  03  năm 2014

Thư Mời

Tham gia biểu tình nhân ngày Quốc Hận lần thứ 39 thứ Bảy 26.04.2014 tại Frankfurt/M

Kính gửi  Quý Hội Viên và Ðồng Hương NVTNcs

Kính thưa Quý vị,

Nhân ngày Quốc Hận lần thứ 39 năm nay, nhằm khơi dậy tinh thần đấu tranh chống họa vong nô của Tổ Quốc do tập đoàn buôn dân bán nước cộng sản Việt Nam chủ xướng, và cũng để hỗ trợ tinh thần cho những cuộc xuống đường „đấu tranh chống cường quyền áp bức“ của đồng bào tại quốc nội. Liên Hội và Hội NVTN tại Frankfurt và vpc, liên kết với tất cả các Tổ chức, Đoàn thể tại CHLB Đức, tổ chức ngày đấu tranh cho quê hương theo ngày giờ và địa điểm như sau:

vào ngày thứ bảy  26.04.2014 tại Frankfurt am Main.

  • 12:30 – 14:30 giờ : Biểu tình trước Tổng lãnh sự csVN; Kennedy Allee 46, 60596 Frankfurt/M.
  • 14:30 – 17:00 giờ : Tuần hành vào phố chính và biểu tình tại Hauptwache/Zeil;  Frankfurt am Main
  • 18:00 – 22:00 giờ : Hội thảo,& Tuyên cáo và văn nghệ đấu tranh hướng về quê hương

 
Thay mặt ban tổ chức chúng tôi trân trọng kính mời quý Hội viên cùng Ðồng hương NVTN tại Frankfurt và vpc, tham gia  đóng góp tích cực trong cuộc biểu tình này, để cùng nhau tố cáo tội ác của tập đoàn cộng sản Việt Nam gian manh, tàn ác và thông đồng bán nước, bán biển cho ngoại bang; Đồng thời cổ xúy và hỗ trợ cho những phong trào nổi dậy chống kháng của đồng bào tại quốc nội, trước hiểm họa vong nô của Tổ Quốc!

Chúng tôi xin cảm ơn mọi sự đóng góp, hỗ trợ quí báu của Quý vị cho BTC trong việc vận động, mời gọi thân hữu và đồng hương cùng tham gia cuộc biểu tình nêu trên.

Trân trọng kính chào.
Võ, Hùng-Sơn

Posted in vietnamese | 2 Comments

BÁO CÁO CỦA HỘI BẢO VỆ QUYỀN TỰ DO TÔN GIÁO

BÁO CÁO CỦA HỘI BẢO VỆ QUYỀN TỰ DO TÔN GIÁO

Quý I/2014: Ít nhất có 7 trường hợp Chính phủ Việt Nam vi phạm tự do tôn giáo

VRNs (18.04.2014) – Sài Gòn – Hội bào vệ quyền tự do tôn giáo vừa phổ biến Báo cáo về các trường hợp Chính phủ Việt Nam xâm phạm tự do tôn giáo của công dân trong Quý I/2014. Theo đó, từ ngày 01.01 đến 31.03.2014, có ít nhất 7 vụ, trong đó, Phật giáo Hòa Hảo đã bị tấn công một cách có hệ thống.

Báo cáo về các trường hợp Chính phủ Việt Nam xâm phạm quyền tự do tôn giáo của công dân
Báo cáo số 01/2014: Quý I năm 2014

Điều 24, Hiến Pháp 2013, được Quốc Hội thông qua, ngày 28.11.2013, có hiệu lực từ ngày 01.01.2014 quy định:

1. Mọi người có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, theo hoặc không theo một tôn giáo nào. Các tôn giáo bình đẳng trước pháp luật.
2. Nhà nước tôn trọng và bảo hộ quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo.
3. Không ai được xâm phạm tự do tín ngưỡng, tôn giáo hoặc lợi dụng tín ngưỡng, tôn giáo để vi phạm pháp luật.
Nhưng từ ngày 01.01.2014 đến 31.03.2014 có ít nhất 7 vụ các cơ quan thuộc hệ thống Chính phủ Việt Nam đã xâm phạm quyền tự do tôn giáo của các công dân Việt Nam với tư cách cá nhân cũng như tập thể tôn giáo.

THÁNG 01.2014

1. Ngày 1, Phật giáo Việt Nam Thống nhất, chuyến bay Huế – Sàigòn:

Công an ngụy tạo lý do, bắt thành viên lãnh đạo Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất.
Sáng ngày 1 tháng giêng năm 2014, trên chuyến bay từ Huế đi Saigon, Huynh trưởng Lê Công Cầu, Vụ trưởng Gia Đình Phật tử Vụ thuộc Viện Hóa Đạo Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, bị công an bắt rời máy bay, lấy cớ khám xét hành lý vì có ‘nguy cơ’ đặt bom nổ máy bay. Công an đã “làm việc” suốt 13 tiếng đồng hồ, tố cáo ông Cầu vi phạm luật pháp vì hoạt động với tổ chức không được thừa nhận là Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất. Công an cho rằng ông Cầu mang trong hành lý những tài liệu bất hợp pháp cho nên họ phải tạm giữ ông để mời về cơ quan công an điều tra hầu làm rõ sự việc. Tài liệu họ nói chỉ là những văn kiện thuộc Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất mà họ cho là những văn kiện bất hợp pháp. Ông đã bị quản chế tại nhà với sự canh gác của trên 15 công an sắc phục và thường phục (Phỏng vấn của phóng viên Ỷ Lan đài RFA với anh Lê công Cầu)

2. Ngày 10, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, tại Tu viện Long Quang, thị xã Hương Trà, tỉnh Thừa thiên Huế:

Hòa thượng Thích Như Đạt, Tân Viện trưởng Viện Hóa Đạo Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất dự tính tổ chức tại Tu viện Long Quang ở Huế lễ Hiệp kỵ chư Lịch đại Tổ sư, chư Tiền bối Hữu công và chư Thánh tử đạo. Dự tính mời khoảng 300 đại biểu của các Ban Đại Diện Giáo hội và Gia Đình Phật tử Việt Nam trên toàn quốc về tham dự.
Nhưng nhà cầm quyền Thừa thiên Huế đã ngăn cấm kể từ ngày 1 tháng giêng, không cho các phái đoàn Tăng Ni, Gia Đình Phật tử từ các tỉnh phía Nam về Huế. Hòa thượng Thích Chơn Tâm bị trục xuất  khỏi Tu viện Long Quang hôm 9 tháng giêng đưa về Sài Gòn, 17 Huynh trưởng Gia Đình Phật tử bị bắt đi làm việc và ra lệnh quản chế từ ngày 7 tháng giêng.

3. Ngày 18, Giáo hội Công giáo VN, Thái Nguyên :

Tù nhân lương tâm Paul Trần minh Nhật là một giáo dân Công giáo, hiện đang chịu án tù tại nhà tù Thái Nguyên, đã gởi một lá thơ tới  Đức tổng giám mục Phêrô Nguyễn Văn Nhơn, nguyên Chủ tịch Hội đồng Giám mục Việt Nam, Giáo hội Công giáo VN. Nội dung thơ nêu lên những hạn chế nhằm mục đích tước đoạt toàn bộ quyền con người của tù nhân trong đó có quyền tự do tín ngưỡng bao gồm: quyền tiếp cận những ấn phẩm tôn giáo, quyền thực hành những nghi thức, sinh hoạt tôn giáo.

4. Ngày 21, Giáo hội Công giáo, giáo phận Kontum – Ủy ban nhân dân thị xã Ayun Pa, Gia Lai đề nghị thuyên chuyển linh mục Vũ Văn Bằng ra khỏi nhiệm sở:

Ngày 21.01.2014, Ủy ban nhân dân thị xã Ayun Pa đã gởi văn thứ số 77/UBND-VX đến Tòa giám mục Kontum đề nghị thuyên chuyển linh mục Vũ Văn Bằng ra khỏi địa bàn thị xã Ayun Pa. Với lý do Ban tôn giáo TP. Hồ Chí Minh không công nhân cha Bằng là linh mục. Trong khi đó, theo Pháp lệnh tín ngưỡng, tôn giáo (Việt Nam, 2004), Ban tôn giáo cũng như tất cả các cơ quan thuộc Chính phủ, đều không được luật trao trách nhiệm công nhận hay không công nhận chức danh linh mục của đạo Công giáo.
Đây là hành vi lạm quyền và vi phạm pháp luật để xen vào nội bộ, gây rối tổ chức tôn giáo.

THÁNG 02

5. Ngày 20, Phât Giáo Hòa Hảo, Lấp Vò – Đồng Tháp:

Các tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo đang cư ngụ tại huyện Lấp Vò -  Đồng Tháp liên tục bị sách nhiễu, đe dọa sau khi Bà Bùi Thị Minh Hằng, Chị Nguyễn Thị Thúy Quỳnh và anh Nguyễn Văn Minh bị bắt giam một cách tùy tiện cách đây 9 ngày tại đây. Ông Nguyễn Văn Hoa – một tín đồ Phât Giáo Hòa Hảo – đang cư ngụ tại xã Long Hưng B, huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp trong cuộc nói chuyện với phóng viên An Nhiên đài RFA cho biết bản thân Ông và gia đình thì bị chặn đường, đe dọa bắt giam, công an kéo đến nhà rất đông gây áp lực buộc Ông phải lên công an xã làm việc, nhưng Ông kiên quyết từ chối vì ông lo sợ nếu ông đến công an xã làm việc có thể bị đánh đập, bị nguy hại đến tánh mạng. Công an huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp vẫn liên tục sách nhiễu, đe dọa một số các gia đình tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo đang cư ngụ tại đây
Một số tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo cho biết, hiên nay số lượng Phật tử PGHH có khoảng trên 2 triệu khắp ở Việt Nam, đa số tín đồ tập trung ở Miền Tây Nam Bộ, nhiều tín đồ PGHH chân tu tại Miền Tây đã bị hành hung, giam cầm, đe doạ thường xuyên chỉ vì Đức Tin Tôn Giáo và quyết không theo Giáo Hội PGHH mà do chính quyền Việt Nam lập ra.
Chính quyền Việt Nam luôn nói với dư luận quốc tế là nhà nước Việt Nam tôn trọng quyền tự do tín ngưỡng, tự do tôn giáo. Tuy nhiên việc tiếp tục tấn công vào tín đồ PGHH tại các tỉnh Miền Tây cho thấy hành động của chính quyền địa phương đi ngược lại với những gì mà chính quyền trung ương đã nói.

THÁNG 03

6. Ngày 19 – 25, Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo, Chợ Mới, An Giang:

Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo Việt Nam thường tổ chức lễ kỷ niệm ngày Đức Huỳnh Giáo Chủ bị Việt Minh ám hại,vào ngày 25 tháng 2 âm lịch (năm 2014 nhằm ngày 25 tháng 3 dương lịch).
Một số tín đồ PGHH tại Chợ Mới, An Giang dự định sẽ tổ chức lễ kỷ niệm này tại nhà ông Nguyễn Văn Vinh số 393, Tổ 10, Ấp Long Hòa, Xã Long Giang, Chợ Mới (An Giang).Tuy nhiên, trưa ngày 18.03, nhà cầm quyền tỉnh An Giang đã đến cấm tổ chức và đe dọa trừng phạt, nếu dám tổ chức.
Ông Tống Văn Chính và ông Nguyễn Văn Vinh (chủ nhà) cương quyết phản đối, và hai ông cho rằng dù phải bị tù tội hay là bị bắn thì tín đồ PGHH vẫn phải tổ chức cho bằng được ngày Đại Lễ này.
Cụ Lệ Quang Liêm, Hội trưởng Trung ương PGHH Thuần Túy đưa ra Lời phán đối tối hậu, từ Sài Gòn.

7. Đêm ngày 19, Giáo hội Công giáo, Dòng Chúa Cứu Thế, Thái Hà, Hà Nội:

Nhà cầm quyền Hà Nội đêm 19 tháng 3 2014 đã sử dụng máy xúc và máy ủi để đổ đất lấp hồ trong tu viện DCCT Hà Nội mà họ chiếm dụng làm bệnh viện Đống Đa. Linh mục Lưu ngọc Quỳnh đại diện DCCT Hà Nội đã liên lạc với ông Lê Hưng giám đốc bệnh viện Đống Đa để yêu cầu dừng ngay việc phá hủy hiện trạng của khu đất hồ và tu viện cho nhà Dòng.
Ông Lê Hưng viện lí do nạo vét, cải tạo hồ để đổ đất xuống. Tuy nhiên, theo các nguồn tin đáng tin cậy cho biết: Nhà cầm quyền Hà Nội dự định xây trên khu đất hồ một tòa nhà cao tầng và lí do nạo vét hồ chỉ là một động thái ngụy tạo mà thôi. Như thế, cảnh quan và khuôn viện tu viện và nhà thờ Thái Hà sẽ bị phá hủy một cách trầm trọng.
Linh mục Giuse Nguyễn Văn Phượng, phó bề trên kiêm chính xứ Thái Hà cho biết: “Chúng tôi đã cố gắng hết sức để giáo dân phản đối một cách ôn hòa. Tuy nhiên, nếu như nhà cầm quyền cứ ngang nhiên phá hủy tu viện thì nhà cầm quyền phải tự chịu lấy những hậu quả do sự phẫn uất của giáo dân”.
Hiện tình, linh mục Phượng còn cho biết: “Giáo xứ Thái Hà đã mất mát quá nhiều do sự thiếu tôn trọng pháp luật của nhà cầm quyền. Các linh mục, tu sĩ và giáo dân Thái Hà đã trở nên những linh mục oan, tu sĩ oan, và giáo dân oan.Chúng tôi chung chia thân phận dân oan với những người dân đang bị đàn áp trên khắp đất nước Việt Nam”.
Bên cạnh tu viện Dòng Chúa Cứu Thế đang bị cưỡng chiếm, khu Hồ Ba Giang của giáo xứ cũng đang bị xâm hại trầm trọng và có nhiều dấu hiệu của tham nhũng.

Báo cáo đầu tiên nay, chúng tôi có thể còn thiếu xót rất nhiều những hoạt động xâm phạm tự do tôn giáo của chính phủ, do thiếu thông tin. Để khắc phục thiếu xót này, chúng tôi đề nghị quý vị khi thấy có hoạt động nào vi phạm tự do tôn giáo ở đâu trong nước Việt Nam xin vui lòng gởi ngay báo cáo về cho chúng tôi, với những bằng chứng là văn bản, hình ảnh, ghi âm ghi hình, và thời gian địa điểm cụ thể. Xin vui lòng gởi đến chúng tôi qua điện thư: quyentongiao@gmail.com.

HỘI BẢO VỆ QUYỀN TỰ DO TÔN GIÁO
—–
Ghi chú:

HỎI ĐÁP VỀ HỘI BẢO VỆ QUYỀN TỰ DO TÔN GIÁO

Hội bảo vệ quyền tự do tôn giáo được thành lập trên cơ sở luật pháp nào của Việt Nam?

Căn cứ theo các điều 24 và 25 của Hiến Pháp 2013, được Quốc Hội thông qua, ngày 28.11.2013, có hiệu lực từ ngày 01.01.2014.

“Điều 24

1. Mọi người có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, theo hoặc không theo một tôn giáo nào. Các tôn giáo bình đẳng trước pháp luật.
2. Nhà nước tôn trọng và bảo hộ quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo.
3. Không ai được xâm phạm tự do tín ngưỡng, tôn giáo hoặc lợi dụng tín ngưỡng, tôn giáo để vi phạm pháp luật.

Điều 25

Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định”.
Cho đến nay, chưa có văn bản luật nào dưới Hiến pháp quy định thêm về việc Lập Hội, do đó, điều 25 của Hiến Pháp vừa là luật pháp Mẹ, vừa là văn bản luật pháp duy nhất quy định về việc lập hội để công dân thực thi quyền của mình.

Mục đích của Hội bảo vệ quyền tự do tôn giáo là gì?

Mục đích tối cao của Hội bảo vệ quyền tự do tôn giáo là giúp mọi công dân có thể thực thi quyền tự do tôn giáo, chống lại tất cả mọi hoạt động nhằm hạn chế hay cản trở quyền này.

Những ai có thể trở thành Hội viên của Hội bảo vệ quyền tự do tôn giáo?

Những người hội đủ các tiêu chuẩn sau đây đều có thể ghi danh trở thành Hội viên:

1. Đang thực hành đức tin trong một tôn giáo. Lưu ý tôn kính ông bà tổ tiên, không phải là tôn giáo, mà là một truyền thống hiếu thảo lâu đời của dân tộc Việt Nam. Đạo bác Hồ cũng không phải là tôn giáo.
2. Dám công khai danh tánh để hoạt động cho Hội.
3. Sẵn sàng dấn thân vì công ích, không cần hỗ trợ tài chánh khi hoạt động.
4. Đồng ý với mục đích và các hoạt động của Hội

Hội bảo vệ tự do tôn giáo sẽ có những ưu tiên hoạt động nào trong giai đoạn hiện nay?

Hội đang ưu tiên triển khai các dự án:

1. Lập báo cáo về việc chính phủ Việt Nam xâm phạm tự do tôn giáo theo mỗi quý.
2. Đòi Chính phủ Việt Nam phải chăm sóc đời sống tín ngưỡng, tâm linh và tôn giáo cho các quân nhân (những người đang thi hành nghĩa vụ quân sự).
2. Đòi quyền tự do tôn giáo cho các tù nhân, nhất là tù nhân lương tâm.
3. Yêu cầu hủy bỏ toàn bộ Pháp lệnh Tín ngưỡng và Tôn giáo hiện hành, hoặc ít ra phải soạn lại Luật tôn giáo mới theo hướng bảo đảm quyền tự do tôn giáo của công dân chứ không phải nhằm giúp chính phủ quản lý tôn giáo như hiện nay.

Khi nào Hội bảo vệ tự do tôn giáo sẽ giải tán?

Đó là khi mọi công dân Việt Nam công nhận quyền tự do tôn giáo đã được thực hiện dựa trên các đánh giá khách quan của các tổ chức độc lập trong nước và quốc tế.

VP. Hội bào vệ Quyền tự do tôn giáo

Nguồn: chuacuuthe.com

Posted in vietnamese | Leave a comment

Nước mắt của Mẹ

Nước mắt của Mẹ

Mẹ của cô Đỗ Thị Minh Hạnh.

Lâu rồi tôi mới tham dự một buổi họp mặt trang nghiêm giữa những người tuy xa lạ, nhưng  trong không khí gia đình như vậy. Đó là buổi thuyết trình của một người Mẹ – Trần Thị Ngọc Minh – Mẹ của tù nhân lương tâm Đỗ thị Minh Hạnh trước cộng đồng người Việt ở Berlin bởi sự tổ chức của VETO.

Xin kể ngắn về trường hợp người tù lương tâm Đỗ Thị Minh Hạnh – người đã được dân biểu chính phủ Hoa Kỳ nhận đỡ đầu – cũng chẳng quá là trường hợp của cô Hạnh nếu ở xứ tự do, sẽ được tuyên dương vì hành động dũng cảm bênh vực quyền lợi giới công nhân thợ thuyền – cái giới mà chính đảng Cộng Sản đã một thời lợi dụng, làm bình phong để gây phong trào cách mạng…, chứ không phải bị tống vào ngục tối với cái án 7 năm tù như hiện tại:

Đỗ Thị Minh Hạnh từ nhỏ là một người con hiếu thảo, một người bạn được mọi người quý mến , một học sinh giỏi. Từ năm 18 tuổi, cô  đã biểu lộ tâm huyết đấu tranh chống lại bất công xã hội, nhiều lần giúp đỡ dân oan bị cướp đất cướp nhà.

- Năm 2010 cô cùng 2 bạn đồng chí hướng là Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đoàn Huy Chương đứng lên tổ chức đình công sau khi một số công nhân nữ bị xúc phạm nhân phẩm và bị bóc lột nặng nề ở nhà máy Mỹ Phong – Trà Vinh,  phản đối chủ Đài Loan. Từ 4 năm nay cô và các bạn bị chính quyền bắt giữ và kết án lao tù. Trong tù cô vẫn không khuất phục và nhiều lần tố cáo sự giam cầm dã man.

Bình luận về vụ này,  Tổ chức theo dõi Nhân quyền Quốc tế  HRW nói trong một thông cáo năm 2011: “Tất cả những gì mà Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đỗ Thị Minh Hạnh và Đoàn Huy Chương làm chỉ là khẳng định quyền của công nhân Việt Nam trong việc được tổ chức, nhóm họp và bãi công một cách ôn hòa để đòi tăng lương và cải thiện điều kiện làm việc .”

***

Thính giả đặt câu hỏi trong buổi thuyết trình.

 

Nhà văn Phạm Thị Hoài đặt câu hỏi.

 

Tôi thử đặt mình  vào vị trí một người ngoại quốc có mặt vào buổi thuyết trình, thì có lẽ người ấy sẽ đặt những câu hỏi rất „ ngu ngơ „ nhưng rất hợp tình:

- Ơ… Tại sao một người trẻ có tâm huyết dám đứng lên bênh vực quyền lợi giới công nhân – tầng lớp nòng cốt của Đảng CS lại bị tù đày ?

- Ơ… Tại sao một đất nước  oai hùng tự hào bốn ngàn năm văn hiến, tự hào đẩy lùi biết bao cuộc xâm lăng, với rừng vàng biển bạc, với  tuyên ngôn „ độc lập tự do hạnh phúc „ trong bất kì văn bản nào lại có một người Mẹ vất vả bôn ba khắp thế giới để đòi công bằng cho đứa con của mình nhỉ ?

- Ơ. Có lẽ nào một quốc gia vừa gia nhập thành viên tổ chức nhân quyền thế giới lại có người đi đòi nhân quyền khắp chốn ?

 

Trong câu hỏi cũng có câu trả lời.

DSC_0613

 

May thay cho cô Hạnh. Bên cạnh cô còn có một người Mẹ  hiểu rõ sự vô tội của con mình và thật dũng cảm, dám đương đầu mọi bất trắc có thể xảy đến để lên đường ra hải ngoại tìm công lý cho con…  Nếu quý vị tận mắt thấy mái đầu chớm bạc của người Mẹ rưng rưng nước mắt giải bày công lý cho mái đầu xanh con mình trong ngục tối, có lẽ trong quý vị khó ai có thể cầm được nước mắt.

 

Trong lời tâm tình của bà Mẹ Ngọc Minh – Mẹ của cô Đỗ Thị Minh Hạnh có nhắc đến một điều mà mình thấy rất tâm đắc, đó là “ còn có rất nhiều người tù nhân lương tâm đang bị đày đọa trong lao tù CS, nhưng họ được biết đến quá ít hoặc gần như vô danh “.  Người Mẹ của cô Đỗ thị Minh Hạnh đã không chỉ kêu gọi mọi người quan tâm đến con mình, mà còn mong mỏi mọi người không quên những người tù nhân lương tâm khác.

 

Một ý kiến rất hay  của bà Ngọc Minh mà tôi xin ghi lại, là cộng đồng hải ngoại hay những người dân Việt Nam quan tâm đến Nhân Quyền, có thể lập ra từng nhóm đỡ đầu cho một trong những vô số tù nhân lương tâm ở VN. Nhóm này gồm bạn bè thân hữu với nhau sẽ hỗ trợ cho một tù nhân lương tâm nào đó bằng cách truyền bá thông tin về người ấy để gây áp lực với chính quyền CS;  giúp đỡ vật chất khi cần trong khả năng nhóm… từ lúc bắt đầu chọn làm đỡ đầu cho đến khi người ấy ra tù.

***

Chúng ta hằng ngày nghe thấy bao cảnh đau thương của những đứa bé mồ côi hay trong gia đình nghèo khổ, của biết bao cảnh đời  mang bệnh hiểm nghèo đôi khi đành chịu chết vì không đủ tiền để trả viện phí… Vì lòng nhân ái trước cảnh khổ của đồng bào  mà không ít những người trong số chúng ta đã quyên góp ít nhiều “ lá lành đùm lá rách “.

Cô Đỗ Thị Minh Hạnh đã dũng cảm đứng lên bênh vực cho bao đồng bào – công nhân nghèo khổ  trước bất công , và rồi nhận lấy bản án tù 7 năm trời bất công, bị đày đọa mang bệnh tật trong lao tù dù ở tuổi thanh xuân.  Vậy thì những người Việt có lương tâm chúng ta có  thể nào ngoảnh mặt làm ngơ ?!

 

Tôi hy vọng rằng nước mắt của người Mẹ sẽ đánh động đến lương tâm của tất cả người Việt chúng ta, và chan hòa cho tất cả những tù nhân lương tâm vô danh khác.

 

Giữa quê người còn một bài thơ

Viết cho em bằng những dòng hy vọng

Đừng gục xuống, đừng than thân trách phận

Hãy mỉm cười như một chuyến đi xa

Mẹ sẽ chờ em dù năm tháng trôi qua

Sông núi chờ em trong ngày hội lớn.

- Thay một bó hoa cho ngày sinh nhật trong tù của Hạnh”

( Trích thơ của nhà thơ Trần Trung Đạo )

Berlin, ngày 14.04.2014

Huỳnh Minh Tú

http://tuxtini.com/2014/04/14/nuoc-mat-cua-me/

Posted in vietnamese | Leave a comment

Bùi Tín- HC Minh, tác giả những món nợ máu trước “nhân dân” từ thời ‘kách mệnh’!

Bùi Tín- HC Minh, tác giả những món nợ máu trước “nhân dân” từ thời ‘kách mệnh’!

Món nợ 62 năm

HC Minh đóng kịch, giả vờ khóc - những giọt "nước mắt cá Sấu" không thể che lấp cái dã tâm độc ác bên trong một con người Cộng sản!!!

Bùi TínÔng Hồ Chí Minh được bộ máy tuyên truyền đảng CS ca tụng là nhà chính trị tài ba nhất, nhà ngoại giao xuất chúng nhất, nhà thơ sâu sắc nhất, cũng là nhà báo kiệt xuất nhất trong lịch sử nước ta, mặt hoạt động nào cũng là số một, không có số hai, là mẫu mực. Nhưng với thời gian mọi sự chỉ là thêu dệt. Trong bài báo, C.B. kể tội khơi khơi là bà Năm “giết ngót 260 người”, nhưng không một dẫn chứng, một tên tuổi, một hình hài, một chứng minh. Một bài báo bất minh.
 
Hơn nửa thế kỷ nay, nói đến số người chết và lâm nạn do liên quan trong Cải cách ruộng đất, bộ máy tuyên truyền của đảng CS leo lẻo rằng ngay sau đó đã sửa sai nghiêm chỉnh, phục hồi danh dự, đền bù cho những nạn nhân, nợ đã trả xong. Lại là lời nói dối khổng lồ sau những tội ác khủng khiếp nhân danh đảng CS…
*
Cám ơn nhà báo Xuân Ba đã viết một bài báo tâm huyết truyền cảm. Tít bài báo là: Chuyện về người phụ nữ đầu tiên bị bắn oan trong Cải cách ruộng đất.
Xuân Ba gửi bài báo này cho báo An ninh thế giới, báo này đăng ngày 15/3/2014, nhưng đã tự xóa bỏ một số đoạn. Do vậy anh gửi cho mạng Tễu của nhà hán nôm Nguyễn Xuân Diện để đăng nguyên văn toàn bộ bài báo từ ngày 24/3, chia thành 3 đoạn với các tít:
.
1-/ Dấu chấm hết thành dấu chấm lửng;
2-/ Tan tác một mái ấm;
3-/ Tìm mộ bà Năm.
.
Mở đầu, Xuân Ba giới thiệu bài viết ngắn của C.B. đăng trên báo Nhân Dân ngày 21-7-1953, có tít là “Địa chủ ác ghê”, trong đó kể tội ác của địa chủ gian ác Nguyễn Thị Năm: giết chết 14 người ; tra tấn đánh đập hàng chục người nay còn tàn tật; làm chết 200 người thuộc 32 gia đình nghèo đói; hãm chết 30 người trong Chùa Hang. Tổng cộng là ngót 260 người bị giết chết, với “thủ đoạn tra tấn không kém thời thực dân Pháp, dội nước lạnh, treo người trên xà nhà, đóng gióng trâu vào mồm nông dân…”.
C.B. là một bí danh khi viết báo của ông Hồ Chí Minh, lúc ấy là chủ tịch nước, đứng đầu đảng cộng sản Đông dương; khi lần đầu gửi bài cho báo Nhân Dân, ông viết thư giải thích C.B. là “Của Bác“. Bức thư này còn lưu giữ ở phòng kỷ niệm báo Nhân Dân. Các bài báo lập tức được đăng trên cao, trang nhất, không sửa một chữ, một dấu chấm, dấu phẩy nào.
Ông Hồ Chí Minh được bộ máy tuyên truyền đảng CS ca tụng là nhà chính trị tài ba nhất, nhà ngoại giao xuất chúng nhất, nhà thơ sâu sắc nhất, cũng là nhà báo kiệt xuất nhất trong lịch sử nước ta, mặt hoạt động nào cũng là số một, không có số hai, là mẫu mực. Nhưng với thời gian mọi sự chỉ là thêu dệt.
Trong bài báo, C.B. kể tội khơi khơi là bà Năm “giết ngót 260 người”, nhưng không một dẫn chứng, một tên tuổi, một hình hài, một chứng minh. Một bài báo bất minh.
Hơn nửa thế kỷ nay, nói đến số người chết và lâm nạn do liên quan trong Cải cách ruộng đất, bộ máy tuyên truyền của đảng CS leo lẻo rằng ngay sau đó đã sửa sai nghiêm chỉnh, phục hồi danh dự, đền bù cho những nạn nhân, nợ đã trả xong.
Lại là lời nói dối khổng lồ sau những tội ác khủng khiếp nhân danh đảng CS.
Chỉ một trường hợp bà Nguyễn Thị Năm, theo bài viết của Xuân Ba, sẽ thấy họ sửa sai, trả nợ ra sao.
Trong phần 1 nhan đề “Dấu chấm hết thành dấu chấm lửng”, bài báo cho biết đến tận ngày 28 tháng 1 năm 1987, ông Lê Đức Thọ – Sáu Búa – ủy viên bộ chính trị, trưởng ban tổ chức trung ương mới cử ông Lưu Văn Lợi thư ký riêng của mình, tìm ghé đến nhà ông Nguyễn Hanh, con cả của bà Nguyễn Thị Năm để thăm hỏi. Cái kiểu cách nhận sai lầm, xin lỗi và an ủi của ông Sáu Búa cũng không giống ai. Đó là lấy cuốn sách in thơ của mình không có tít, chỉ có chữ Thơ, và tên: Lê Đức Thọ, rồi ghi hàng chữ ngoài bìa: “Thân mến tặng Công và Hanh, đánh dấu chấm dứt sự đau buồn kéo giài lâu năm của gia đình cũng là của chung. Thọ”. Một kiểu xí xóa tội ác của đảng ông ta đối với gia đình nạn nhân một cách chủ quan, vô duyên, trịch thượng. Sách mỏng in thơ ông ế ẩm, in ra từ 7 năm trước, nay tặng gia đình bà Năm sao lại có thể chấm dứt được đau buồn thê thảm của bao nhiêu người? Sao lại để đến 34 năm sau, bỗng nhớ ra tội của đảng, mới lên tiếng muộn màng, vuốt đuôi đến vậy. Chưa nói phạm lỗi chính tả, dài thành “giài’’.
Nhà báo Xuân Ba dùng đầu đề “Dấu chấm lửng” để phủ định cái “dấu chấm dứt” của ông Thọ, kể ra một loạt điều còn lơ lửng, những đau buồn còn dai dẳng. Ông Nguyễn Hanh kể rằng khi mẹ ông bị xử bắn, ông đang cùng đơn vị ở Nam Ninh, Quảng Tây, Trung Quốc. Người ta giấu ông mọi tin tức từ trong nước. Hai tháng sau, cuối tháng 6/1953 ông được đưa về nước, bị tống ngay vào trại giam ở Tuyên Quang vì là con của địa chủ gian ác. Năm 1954 ông mới được nghe bà vợ ông đến trại để thăm nuôi kể rõ về sự kiện bi thảm này. Cuộc sửa sai kéo dài, đến năm 1957 ông mới được về nhận công tác ở Ty kiến trúc Thái Nguyên, rồi sau đó về một công ty dược ở Hà Nội, để về hưu sớm. Con gái đầu của ông là Phương sau khi đỗ trường Đại học Bách Khoa, may lắm mới được nhận vào làm việc ở Tổng cục Thống kê rồi ở Bộ Vật tư. Con trai ông là Nguyễn Tấn cuộc sống cũng không có lối thoát để vươn lên vì là cháu nội địa chủ. Em ruột ông Hanh là Nguyễn Cát, bí danh là Hoàng Công, cả 2 anh em đều hoạt động từ thời kỳ tiền khởi nghĩa 1944 ở vùng Đình Cả, Vũ Nhai. Hoàng Công từng là trung đoàn trưởng của sư đoàn Quân Tiên Phong 308, cũng bị đưa vào trại cải tạo năm 1953, năm 1956 mới được tự do, đau ốm, đến năm 1989 ông chết thảm trong một tai nạn xe máy. Vợ ông, bà Đỗ Kim Chi và con gái – cô Ngọc Diệp sống cùng gia đình ông Hanh. Ông Hanh năm nay đã 90, vợ ông, bà Phạm Thị Cúc cũng đã 86 tuổi, lại thiếu niềm vui khi về già, vì 2 con, Phương và em trai cuộc sống đều tẻ nhạt không có tương lai.
Bà Nguyễn Thị Năm
Trong phần 2 “Tan tác một mái ấm”, bài báo tả lại cảnh gia đình bà Năm tan vỡ ra sao, sau một thời gian là một gia đình đầm ấm, kinh doanh phát đạt lại cực kỳ nhân hậu, được đồng bào cả một vùng rộng lớn ở Thái Nguyên một thời quý mến. Khi cách mạng tháng 8 nổ ra chính chiếc xe ô tô con của cửa hàng Cát Hanh Long đã từ Hải Phòng lên Thái Nguyên rồi lên tận vùng Vũ Nhai báo tin mừng cho 2 anh em Hoàng Công và Nguyễn Hanh và đồng đội. Bà Năm đã giao cho Hoàng Công 20 ngàn đồng bạc Đông Dương (giá trị bằng 700 lạng vàng) để góp vào quỹ cách mạng ở căn cứ địa. Sau đó trong tuần lễ Vàng ở Hải Phòng nhà kinh doanh Cát Hanh Long lại đứng đầu bảng đóng góp hơn 100 lạng vàng nữa. Cát là tên người con thứ, Hanh là tên con cả, Long là tên người bố, một nhà kinh doanh tài ba lanh lợi, cùng chung với vợ bản chất nhân hậu. Không may ông Long mất sớm vì bạo bệnh ngay trước Cách mạng tháng Tám.
Ông Hanh kể rằng suốt những năm 1945 đến 1951, vùng Đồng Bẩm tấp nập các đơn vị vệ quốc đoàn qua lại, đóng quân, tập luyện chuẩn bị cho chiến dịch biên giới. Các ông Trường Chinh, Lê Đức Thọ, Hoàng Quốc Việt, Lê Văn Lương đều qua đây. Tướng Võ Nguyên Giáp, Nguyễn Chí Thanh cũng từng ở đây, hội họp, nghỉ ngơi. Trụ sở và nhà ở của hãng buôn Cát Hanh Long chuyên kinh doanh tơ lụa rồi cả sắt thép ở Hải Phòng và Hà Nội đều mở rộng cửa cho cán bộ cộng sản ra vào, nghỉ ngơi như bà con thân thiết nhất.
Vợ chồng ông Nguyễn Hanh
Hồi 1987, nhà báo Xuân Ba gặp 2 gia đình ông Hanh và ông Công chung sống trong một phòng nhỏ trong ngôi nhà 117 hàng Bạc cuối khu phố cổ Hà Nội, chỉ rộng 20 mét vuông, ngột ngạt, ẩm thấp, bên nhà vệ sinh chung hôi hám, với chiếc bàn thờ nhỏ nhoi. Hai vợ chồng cụ già tiếp nhà báo Xuân Ba trong cảnh chật hẹp, buồn thảm, trái ngược với các ngôi nhà xưa, luôn nhộn nhịp ấm cúng tình người. Ông Hanh kể rằng ngôi nhà gạch bề thế ở Đồng Bẩm chính bà Năm mẹ anh đã đưa những chiếc búa lớn cho anh em bộ đội phá tan, thực hiện “vườn không nhà trống” theo lời kêu gọi của ông Hồ, khi vào cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.
Đọc đến đoạn này, mọi người không khỏi trách ông Sáu Búa và cả ông Lưu Văn Lợi sao tệ đến vậy, không chút động tâm để hồi ấy phân phối một nơi ở tươm tất hơn cho 2 gia đình con cháu Cụ Năm, khi Hà Nội đang xây dựng lại, có bao nhiêu nhà mới xây. Tệ bạc đến vậy đối với 1 gia đình từng đóng góp cả 2 con trai và biết bao tài sản cho đất nước.
“Chấm dứt đau buồn” sao được khi ông cụ già Nguyễn Hanh, người đảng viên CS khi mới 21 tuổi, người sỹ quan QĐND cấp trung đoàn khi mới 24 tuổi đã mất sạch mọi thứ, từ bà mẹ nhân hậu đảm đang bị 2 phát đạn oan khiên, đến nhà cửa, tiền bạc, công danh, nay cay đắng thổ lộ rằng ông đã gửi hàng vài chục lá thư đề nghị các ông lãnh đạo xét cho 2 điều: công nhận mẹ ông, bà Nguyễn Thị Năm là người có thành tích, có công đóng góp cho cách mạng, truy thưởng cho bà Huân chương Kháng chiến, và công nhận Bà là một Liệt Sỹ, nhưng không có một hồi âm nào. Điều duy nhất ông nhận được đến nay là công văn tháng 6 năm 1987 của ban tổ chức tỉnh ủy Thái nguyên, quy định lại thành phần giai cấp của bà mẹ là “Tư sản – địa chủ kháng chiến”. Trong nước mắt ông than thở: “Mẹ tôi từng nuôi dưỡng, che chở cho cả sư đoàn bộ đội, cán bộ, nhiều người biết chuyện nhưng đã cao tuổi, nên sau khi họ mất đi thì mọi chuyện sẽ rơi vào quên lãng”. Cả 2 tiêu chuẩn trên đều ghi rõ trong NQ 28 CP ngày 29-4-1995.
Trong phần cuối “Tìm mộ bà Năm” Xuân Ba kể lại việc tìm ra thi hài bà Năm cuối cùng đã được thực hiện vào năm 1993, sau 40 năm tìm kiếm rất kiên trì của gia đình, nhờ nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Liên ở Tứ Kỳ, Hải Dương. Bên cạnh một ao sen, ở bên gốc cây phượng hoa đỏ đã tìm ra di hài Cụ Năm nhờ chiếc vòng ngọc bám chặt cổ tay và chiếc răng vàng cũng như 2 đầu đạn. Mọi người có mặt đều tin rằng Cụ rất thiêng cứ như hướng dẫn cụ thể từng bước cho việc tìm ra mộ mình.
Nhiều bạn đọc viết comment ngay dưới bài viết của nhà báo Xuân Ba trên mạng Tễu và mạng Huỳnh Ngọc Chênh nói lên sự phẫn uất cao độ của mình đối với lãnh đạo đảng CS tàn ác, bất nhân, vô ân bạc nghĩa với những ân nhân của mình. Nhiều bạn trào nước mắt thương cảm với thân phận của bà Năm và gia đình và chân thành an ủi ông bà và các cháu.
Trong bộ chính trị hiện nay tôi nghĩ 3 ông trong bộ chính trị là tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, trưởng ban tổ chức trung ương Tô Huy Rứa và trưởng ban tuyên huấn – nguyên tổng biên tập báo Nhân dân, cần sớm ghé qua thăm hỏi gia đình ông Nguyễn Hanh, thắp một nén hương trên bàn thờ Cụ Nguyễn Thị Năm và trả lời cho gia đình Cụ Năm về 2 yêu cầu thiêng liêng nói trên của gia đình. Không thể lờ mãi.
Riêng tôi, tôi xin mạn phép có ý kiến riêng với ông Nguyễn Hanh, bà Phạm Thị Cúc và bà Đỗ Kim Chi là xin chớ quá bận tâm về việc xin tấm Huân Chương Kháng chiến cho Cụ Nguyễn Thị Năm. Được thì càng tốt, không được cũng không sao. Vì trong cuộc kháng chiến ấy đảng CS đã thực hiện việc tiêu diệt các đảng viên các đảng chính trị khác cũng là những người yêu nước chân chính, làm vấy bẩn cuộc kháng chiến. Năm 1995, nhân ngày kỷ niệm 30/4/1975, tôi đã tuyên bố từ bỏ tất cả các huân chương Kháng chiến, Chiến công, huy hiệu các Chiến dịch, bằng khen… vì nhận ra rằng về bản chất đây là cuộc chiến huynh đệ tương tàn, một sai lầm lịch sử, trong hơn 30 năm chiến trận ấy, người Việt Nam ta giết nhau lâu năm nhất, đẫm máu nhất, hăng hái, say sưa và mù quáng nhất, cho nên không có một điều gì là vinh hạnh, là vẻ vang để khen thưởng cả. Đảng CS dẫn ép dân ta làm quân cờ cho 2 phe, để đất nước tan hoang. Món nợ này không thể trả. Món nợ 62 năm của đảng CS với đại gia đình Cụ Năm cũng là vậy.
Xin gia đình anh Nguyễn Hanh – chị Phạm Thị Cúc, gia đình anh Nguyễn Cát /Hoàng Công – chị Đỗ Kim Chi cùng các cháu hãy yên tâm nghĩ rằng Cụ Nguyễn Thị Năm vẫn sống mãi trong lòng mọi người dân yêu nước lương thiện, trong tình nghĩa và lòng nhân ái của toàn dân. Chắc chắn sau bài báo của anh Xuân Ba trên các mạng Tễu, Huỳnh Ngọc Liêng, Dân Làm Báo, Chuyển Hóa… gia đình sẽ nhận được nhiều chia sẻ chân thành, cảm động của mọi tầng lớp nhân dân, ở trong cũng như ngoài nước.
Không có gì quý hơn sự ấm áp, sâu đậm, vĩnh cửu của lòng dân, quý hơn mọi huân chương hay danh hiệu gì khác.
Xin chúc mừng gia đình ta đã có nơi ở mới ấm cúng, gọn ghẽ, thoáng mát ở đường Láng – Hà Nội do các cháu tự lực dựng lên. Xin kính nhờ anh Hanh thắp giúp một nén hương trên bàn thờ Cụ cũng như trên nấm mộ Cụ ở cánh đồng làng Đại Kim, Thanh Trì, Hà Nội, như một tưởng nhớ quý trọng và tin yêu của một người con dân đất Việt luôn nhớ nước ta thương dân ta từ phương trời xa.
* gửi Danlambao

Posted in vietnamese | Leave a comment

Do Thi Minh Hanh braucht schnelle Hilfe

Do Thi Minh Hanh braucht schnelle Hilfe

Hans Peter Scholz

Bätzing-Lichtenthäler engagiert sich für inhaftierte Menschenrechtsverteidigerin

 

REGION. „Weil sie sich für Arbeiterrechte einsetzte, wurde sie zu sieben Jahren Haft verurteilt“, fasst Bätzing-Lichtenthäler das Schicksal der 29 jährigen Vietnamesin Do Thi Minh-Hanh zusammen. Über die Organisation „Veto! – Human Rights Defenders‘ Network“ hat die Abgeordnete eine Patenschaft für die inhaftierte Menschenrechtsverteidigerin übernommen. Letzte Woche besuchte die Mutter Minh-Hanhs das Berliner Büro der Abgeordneten.

 

„Das Schicksal dieser jungen Frau berührt mich sehr“, erklärt Bätzing-Lichtenthäler. Um gegen die schlechten Arbeitsbedingungen zu protestieren, unterstützte die junge Vietnamesin Anfang 2010 die über 11000 Arbeiter einer Lederschuhfabrik und organisierte einen Streik. Nachdem dies zu einer Verbesserung der Arbeitsbedingungen geführt hatte, wurden Frau Minh-Hanh und zwei ihrer Mitstreiter kurze Zeit darauf festgenommen und wegen „Störung der öffentlichen Ordnung“ zu mehreren Jahren Haft verurteilt. Vom Prozess war die Öffentlichkeit ausgeschlossen. Seit einem halben Jahr leidet Minh-Hanh an einem ungeklärten Brustleiden. Ärztliche Hilfe wurde ihr zwar versprochen, jedoch bis heute nicht gewährt. Die Menschenrechtsverteidigerin wurde vor einiger Zeit in ein Gefängnis in Hanoi verlegt – 1.700 Kilometer von ihren Eltern entfernt. „Minh-Hanh ist dadurch von der Außenwelt isoliert, ihre Familie kann sie nur selten besuchen und nur noch unzureichend mit Lebensmitteln versorgen“, so Bätzing-Lichtenthäler. In Vietnam ist es notwendig, dass Gefangene von ihren Angehörigen mit Lebensmitteln versorgt werden, weil sie sonst verhungern würden. „Es besteht allerhöchster Handlungsbedarf“, erklärt die Patin im Hinblick auf das unerkannte Brustleiden, „Ich habe mich mit der Deutschen Botschaft in Vietnam in Verbindung gesetzt und die vietnamesische Regierung angeschrieben.“

Auch die Arbeitsgruppe über willkürliche Inhaftierung des UN-Menschenrechtsrats hat den Fall Minh-Hanh 2012 untersucht. Das Fazit: Die 29-Jährige und ihre zwei Freunde sind einer willkürlichen Inhaftierung zum Opfer gefallen. Der Forderung des Rates nach sofortiger Freilassung wurde bis heute nicht gefolgt.

http://www.der-lokalanzeiger.de/index.php/articles/7563/do-thi-minh-hanh-braucht-schnell#.U0lT6O7KtQg.google_plusone_share

Posted in german | Leave a comment

Bà Trần Thị Ngọc Minh thỉnh cầu quốc hội và chính phủ Đức đòi trả tự do cho Đỗ Thị Minh Hạnh

Bà Trần Thị Ngọc Minh thỉnh cầu quốc hội và chính phủ Đức đòi trả tự do cho Đỗ Thị Minh Hạnh

 Berlin (ngày 10 tháng 4 năm 2014)Trong cuộc vận động quốc tế đòi trả tự do cho cô Đỗ Thị Minh Hạnh tại thủ đô Berlin của CHLB Đức, mẹ cô là bà Trần Thị Ngọc Minh đã đến họp với Uỷ Ban Nhân quyền Quốc hội Liên bang Đức vào ngày 8.4.2014. Bà cũng đến gặp Đặc ủy viên Nhân quyền Liên bang Đức vào ngày 9.4.2014. Trong dịp này bà đã đến trao đổi với văn phòng nữ dân biểu Sabine Bätzing-Lichtenthäler là người đỡ đầu cho con gái bà. Đây là lần đầu tiên một người Việt Nam nhận được sự quan tâm của cả hai cơ cấu bảo vệ nhân quyền cao cấp nhất trong ngành lập pháp và hành pháp tại Đức. 

Dân biểu Michael Brand, Chủ tịch  Uỷ Ban Nhân quyền và Cứu trợ Nhân đạo của Quốc hội Liên bang Đức (Bundestagsausschuss für Menschenrechte und Humanitäre Hilfe), đã điều hành buổi họp với bà Ngọc Minh vào ngày 8.4.2014 nói trên. Cùng tham dự buổi họp này có các dân biểu Martin Patzelt, Frank Heinrich và Philipp Lensfeld. Các dân biểu đã bàn với bà Minh về các phương cách tranh đấu cho cô Đỗ Thị Minh Hạnh được tự do. Các dân biểu đặc biệt quan tâm đến việc cô Minh Hạnh không được khám và điều trị bướu ngực một cách đúng mức, bị tra tấn hành hạ trong các nhà tù và bị giam xa nhà. Dân biểu Tiến sĩ Philipp Lensfeld đã hỏi bà Ngọc Minh rất kỹ về vai trò của các chủ nhân Đài Loan của Công ty Giày da Mỹ Phong (Trà Vinh) trong vụ án này. Chủ tịch Brand thông báo sẽ họp các dân biểu thành viên trong Uỷ Ban Nhân quyền Quốc hội để thống nhất về đường hướng can thiệp. Mặc dù các dân biểu đang rất bận rộn với các cuộc họp về những vấn đề lớn của thế giới nhưng Chủ tịch  Brand vẫn gấp rút triệu tập cuộc họp đặc biệt với bà Ngọc Minh. Điều này nói lên mối quan tâm lớn của Uỷ Ban Nhân quyền Quốc hội Đức đối với các vấn đề tù nhân chính trị, tra tấn hành hạ trong tù, nghiệp đoàn độc lập tại Việt Nam là những vấn đề được bà Ngọc Minh trình bày rõ ràng.

Cùng ngày 8.4.2014, bà Ngọc Minh đã đến trao đổi với luật sư Clemens Neumann, Trưởng văn phòng của nữ dân biểu Sabine Bätzing-Lichtenthäler. Dân biểu Bätzing-Lichtenthäler đã nhận bảo trợ cho Minh Hạnh từ đầu tháng Ba năm nay và đã viết thư để can thiệp ngay với chính phủ Việt Nam. Dân biểu Bätzing-Lichtenthäler hiện nghỉ dưỡng nhi nên không có mặt trong buổi họp. Nhân dịp này luật sư Clemens đã tìm hiểu thêm về vấn đề cưỡng bức lao động trong các trại giam là nguyên nhân khiến cho cô Minh Hạnh bị đánh nhiều lần trong tù.

Vào ngày 9.4.2014, bà Ngọc Minh đã nhận lời mời của dân biểu Christoph Strässer, Đặc ủy viên về Chính sách Nhân quyền và Cứu trợ Nhân đạo của Chính phủ Liên bang Đức (Beauftragter der Bundesregierung für Menschenrechtspolitik und Humanitäre Hilfe) để đến trình bày về các nguyện vọng cho con bà. Tuy cũng quan tâm đến các vấn nạn nhân quyền chung tại Việt Nam được bà Ngọc Minh trình bày thấu đáo nhưng Đặc ủy viên Strässer đã dồn hết chú ý vào việc làm sao cho cô Minh Hạnh được trả tự do và được khám chữa bệnh đúng mức và không bị tra tấn hành hạ trong nhà tù. Bà Minh nhấn mạnh rằng hai người bạn đồng hành với con bà là Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đoàn Huy Chương cũng cần nhận được những can thiệp như đối với con bà.

Bà Trần Thị Ngọc Minh là mẹ của nữ tù nhân chính trị Đỗ Thị Minh Hạnh, 29 tuổi, hiện bị giam ở trại Thanh Xuân, Hà Nội, cách xa nhà cô 1.700 Km. Cô bị bắt năm 2010 vì đã tổ chức đình công cho 11.000 công nhân tại Công ty Giày da Mỹ Phong (Trà Vinh) và bị xử án bất công 7 năm tù dưới tội danh „phá rối trật tự công cộng“. Tổ chức nhân quyền quốc tế VETO! xem cô là một người Bảo vệ Nhân quyền theo đúng định nghĩa của LHQ.

Nhân dịp sang Đức bà Trần Thị Ngọc Minh cũng đã có hai buổi gặp gỡ với cộng đồng người Việt tại thành phố München vào ngày 5.4 và tại thành phố Frankfurt vào ngày 6.4.2014. Buổi gặp gỡ tới đây sẽ được tổ chức tại Berlin vào ngày 12.4.2014.

Posted in vietnamese | 1 Comment

ĐỈNH CAO TRÍ TUỆ XHCNVN

Originally posted on hoamunich:

phu-si-1Tản mạn chuyện Phù Tang

Nhân chuyện báo chí trong và ngoài nước đăng tin cô tiếp viên trẻ đẹp của hàng không Việt Nam chuyển đồ ăn cắp. Thằng em xin được gởi cái phóng sự nóng hổi và chi tiết sau đây để các bác có cái nhìn chính xác. Bảo đảm không có cơ quan truyền thông Việt Nam nào xâm nhập thực tế hơn thằng em.

Người Việt…. ăn cắp!

Kẻ bênh thì  “Chỉ là môt thiểu số thôi chứ có biết bao nhiêu cái tốt của người Việt sao không thấy nói”. Người chống thì:“Cái gì cũng vừa vừa phải phải, chiếm 40% trong tổng số 100% về thành tích ăn cắp thì không biết nhục à?”. Chuyện qua chuyện lại và nổ lớn trên đài BBC, trên báo chí trong ngoài nước, trên các mạng cá nhân FaceBook suốt dạo này là vì….

View original 5,746 more words

Posted in vietnamese | Leave a comment

NGÀY VINH VINH DANH CỜ VÀNG QUỐC GIA VÀ TƯỞNG NHỚ NGÀY QUỐC NẠN THÁNG TƯ ĐEN

NGÀY VINH VINH DANH CỜ VÀNG QUỐC GIA VÀ TƯỞNG NHỚ NGÀY QUỐC NẠN THÁNG TƯ ĐEN

Thứ Hai, ngày 07 tháng 4 năm 2014
Posted in vietnamese | Leave a comment