HỒ CHÍ MINH LÀ TƯ LỆNH HỒ GIANG Ở TRUNG QUỐC

HỒ CHÍ MINH LÀ TƯ LỆNH HỒ GIANG Ở TRUNG QUỐC      

 

dtinews.vn

Trời đất ơi, cả dân tộc VN bị lừa suốt mấy chục năm qua: Hồ Chí Minh chính là người Tầu, Thiếu tá Hồ Quang! (báo đảng nói nhé) NHƯNG chỉ đăng bằng tiếng Anh chứ không đăng bằng tiếng Việt? Tại sao vậy? Vì với thế giới thì đảng CSVN không dám nói láo nhưng không đăng bằng tiếng Việt vì vẫn cần lừa gạt và nhồi sọ người dân VN về “lãnh tụ kính yêu”!

(Thông tin từ FB Ngoc Nhi Nguyen)

 

Theo hướng dẫn của Tổng Zhu De *, Tổng Ye Jianying ** mở một bản đồ lớn của Trung Quốc. Họ thảo luận về vị trí địa lý của nó với Nguyễn Ái Quốc.

Tổng Zhu De kêu gọi 30.000 lính của con đường quân đội 8 để chiến đấu chống lại Nhật Bản. 15 tháng tám năm 1937.

Đây là giữa tháng mười, năm 1938, Zhu De Quốc nói rằng các tỉnh Tây Bắc quanh thành phố hoàng gia của Bắc Kinh đã bị mất đến Nhật Bản và chính quyền mới đã được thiết lập. Ông tiếp tục: “Họ vừa mới bị bắt giữ Thượng Hải và đang tiến về phía sông Dương Tử, sớm để kiểm soát Hán Khẩu.” Ông chia sẻ với Quốc nhiệm vụ của Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA). Ông mời Quốc tham gia trong các đánh giá về sức mạnh và điểm yếu của đối phương, và giúp phát triển một số kế hoạch chiến lược khẩn cấp.

Bị hạn chế nghiêm trọng trong các phong trào của mình ở nơi khác, Quốc sẽ ở lại Trung Quốc trong ba năm. Anh sẽ đóng một vai trò chiến lược quan trọng trong quân đội giải phóng Trung Quốc – để đổi lấy sự bảo vệ của họ. Để bên ngoài, có thể thấy rằng sự hiện diện của Nguyễn Ái Quốc ở Trung Quốc chỉ là để nhận được hướng dẫn từ Trung Quốc. Quốc là quá khiêm tốn để cung cấp cho mình tín dụng.

Zhu De nói về Diên An và truyền thống cách mạng phong phú của nó. Đây là nơi các tướng bất đồng chính kiến ​​đã phát động một cuộc nổi dậy vũ trang để lật đổ triều đại nhà Minh (1368-1644). Đây là nơi mà Hồng quân – sau khi hoàn thành 12.500 km Long March trong tháng 10 năm 1935 – thành lập một căn cứ cách mạng chống lại sự xâm lược của Nhật Bản. Hồng quân Liên Xô, với Zhu De như Commander-in-Chief, đã được tổ chức lại và đổi tên thành Đường Quân đội lần thứ 8. Sau đó gia nhập quân đội Cộng sản khác, lực lượng vũ trang kết hợp trở thành Quân đội Giải phóng Nhân dân.

Zhu De hỏi Quốc để xác định các điểm mạnh của con đường quân đội 8 và đề xuất chiến lược cho việc xây dựng một lực lượng vũ trang mạnh. Không chút do dự, Quốc cho biết ông rất ấn tượng bởi sự cam kết của người lính qua tất cả các cấp bậc và sự quan tâm của cán bộ trong hạnh phúc của người đàn ông của họ. Ông ca ngợi Zhu De cho lãnh đạo của mình và tin tưởng ông đã thấm nhuần trong các chỉ huy và cán bộ cơ sở.

Về tổ chức quân sự, Quốc chỉ ra những lợi thế lớn đối với quân đội Trung Quốc, trong đó bao gồm kiến ​​thức về các tuyến đường địa phương và địa hình, núi rừng, và khả năng của họ để dàn xếp một cuộc chiến tranh du kích. Không giống như quân đội Nhật Bản, các lực lượng du kích có thể trở nên rất năng động và tự cung tự cấp. Cuộc xung đột Nhật Bản-Trung Quốc, bắt đầu từ năm 1931, đã trở thành một cuộc chiến tranh toàn diện. Quốc đề nghị một vận động quy mô lớn của các lực lượng nông dân Trung Quốc. Đề cập đến một văn bản đào tạo ông đã viết cho các trường Stalin ở Moscow vào năm 1928 *** Quốc xác định vai trò của giai cấp nông dân, sự hình thành của các đơn vị nông dân du kích và chiến tranh du kích, và các nguyên tắc tổ chức và hoạt động du kích.
Các nguyên tắc của chiến tranh du kích đã bị từ chối trước đó của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), người đã gọi nó là “du kích-ism” ****. Điều này tức giận của Liên Xô ủng hộ của họ, người đã bắt đầu mất lòng tin của Mao Trạch Đông. Nhưng Zhu De bây giờ đã hoàn toàn bị thuyết phục và lấy cảm hứng từ Quốc. Ông đã thành lập một tầm nhìn mới cho quân đội Trung Quốc và lo lắng nhất để trình bày các khuyến nghị để cấp trên xem xét. Nếu không có bất kỳ phòng, ông đã bổ nhiệm Quốc là một chỉ huy trong quân đội Route 8 với cấp bậc Thiếu.

Thành viên của con đường quân đội lần thứ 8. Số lượng đã lên đến 200.000 của tháng 12 năm 1938 và 400.000 vào năm 1940.

Tại Tao Yuan biệt thự, Quốc đã ăn tối với Zhu De và Diệp Kiếm Anh. Họ nói chuyện về chuyến đi sắp tới đến Quế Lâm. Sau đó vào buổi tối, cuộc trò chuyện dẫn đến một cuộc thảo luận về chiến lược – để chống sự tiến bộ của Nhật Bản, để tiêu diệt các liên minh chính trị của họ, và để lấy lại các thành phố bị bao vây. Đối với Trung Quốc, một đất nước rộng lớn với sự khác biệt rất lớn trong điều kiện địa lý, kinh tế và chính trị giữa các khu vực khác nhau, họ nhận ra rằng toàn bộ quá trình sẽ yêu cầu thời gian cẩn thận và kiên nhẫn. Quốc dự đoán rằng nó sẽ mất từ ​​năm đến bảy năm để chấm dứt sự chiếm đóng của Nhật Bản.
Tư nhân, Quốc dự kiến ​​cuộc chiến tranh nói chung để lây lan sâu hơn vào Đông Nam Á, và bí mật hy vọng rằng cuộc đấu tranh vũ trang tiếp tục giữa Trung Quốc và Nhật Bản bằng cách nào đó có thể giúp chấm dứt chế độ Pháp ở Đông Dương. Ông lo lắng để xác định vị trí đồng bào của mình từ Đảng Cộng sản Đông Dương (ICP), người đã bí mật hoạt động tại miền Nam Trung Quốc.

Vào cuối tháng Mười, Quốc rời Diên An với Tổng Ye Jianying vào một cuộc hành trình đến Quế Lâm. Đoàn lữ hành đi du lịch bao gồm năm xe ô tô của quân đội Trung Quốc. Quế Lâm là một thành phố mộc mạc ở trung tâm của tỉnh Guangzi, nổi tiếng với dòng sông trong vắt, hồ đẹp, núi đá vôi và điêu khắc.

Du lịch ngày và đêm thông qua các tuyến đường núi, Quốc đặc biệt quan tâm đến sức khỏe và sự an toàn của nhóm mình. Một khi họ đã bị quấy rối bởi các thành viên của Quốc dân Đảng những người chống Cộng. Quốc và một nhân viên cấp cao kỹ năng sử dụng ngoại giao để thương lượng cho qua. Một ngày, sau khi nhận thấy những mệt mỏi thể chất của một số thành viên, ông cung cấp cho họ một buổi tối vui chơi giải trí ngoài trời và nướng. Mọi người đều rất vui mừng với sự bứt phá tốt và một cái cớ cho việc ca hát và nhảy múa. Quốc sáng tác một bài hát Trung Quốc để truyền cảm hứng cho họ, “phát xít Nhật của Phương Đông. Họ là hung dữ và tàn bạo. Họ cướp bóc đất này. Người Nhật đang gây ra đau khổ không kể xiết. Tăng lên! Tăng lên một cách nhanh chóng! Người dân Trung Quốc …. “Đối với phần còn lại của cuộc hành trình đường đến Quế Lâm, họ sẽ hát lớn tiếng. Bài hát này sẽ sớm được lưu hành ở nông dân.

Tại Quế Lâm, Quốc đã lên cư trú tại Route trụ sở quân đội địa phương thứ 8 trong làng Lu Ma. Tất cả cán bộ cao cấp đã được chỉ định trách nhiệm bổ sung. Quốc được bổ nhiệm làm một thanh tra y tế công cộng và cũng có thể biên tập cho Shengbuo Xiaobao (Life Journal) – cơ quan ngôn luận của con đường quân đội lần thứ 8. Sau khi đến Quế Lâm, Quốc đã trở thành nhà lãnh đạo của “câu lạc bộ văn hóa” và ông sẽ tổ chức buổi tối âm nhạc và sân khấu cho đơn vị của mình.

Nó đã sớm biết rằng chỉ huy Hồ Quảng “được tổ chức tiêu chuẩn rất cao về vệ sinh cá nhân và kỷ luật quân đội. Nếu điều kiện vệ sinh không tốt, anh có thể được khá thẳng thắn trong phê phán của ông. “Mọi người đã nói rằng lẫn nhau và tự phê bình được khuyến khích trong Route Quân đội lần thứ 8. Một lần, một nhân viên của đội y tế công cộng chỉ trích Hồ Quảng trên một số vấn đề nhỏ trong văn phòng. Ông nghĩ đây là điều bình thường. Tuy nhiên, ngày hôm sau, một quan chức từ ĐCSTQ đến. Ông hỏi những người đàn ông nếu ông đã chỉ trích chính Hồ Quảng. Các quan chức cảnh báo ông không làm điều đó một lần nữa.

Chạy trên tạp chí Shengbuo Xiaobao, Quốc thiết kế trang bìa của nó và cũng có thể đóng góp bài viết của ông về các sự kiện chính trị và quân sự, sự tàn bạo của Nhật Bản, và chủ nghĩa anh hùng của các chiến Trung Quốc. Ông sáng tác một vài bài thơ trong phong cách cổ điển Trung Quốc và đây đã trở thành phổ biến trong nông dân Trung Quốc trong chiến tranh.

Tiếp tục thực hành lâu đời của mình như là một nhà văn chính trị quốc tế, Quốc đã viết các bài báo trong một số ngôn ngữ. Để viết bằng tiếng Pháp, ông cần một máy đánh chữ với một bàn phím tiếng Pháp. Quốc đã có một người bạn Trung Quốc tại Quế Lâm, người thường đến Việt Nam để kinh doanh. Người bạn tìm thấy một máy đánh chữ Hermès “Bébé” ở Hải Phòng và mua nó cho anh ta. Vì vậy, ông đã hài lòng với kho tàng mới này mà ông mời người bạn ra để chào mừng tại một nhà hàng Pháp. Họ uống hai chai rượu tối hôm đó. Người ta có thể tưởng tượng tâm Quốc, trong khoảnh khắc của sự im lặng, trở lại những năm đáng nhớ làm việc trong nhà bếp của Escoffier tại Carlton Hotel.

Nguyễn Ái Quốc với Zhu De trong chuyến thăm ngoại giao tới Diên An mười một năm sau đó. (Ảnh chụp ngày 30 tháng 1 1950)

Nguyễn Ái Quốc đã sử dụng bút danh PC Line cho bài viết của ông được xuất bản tại Notre Voix, một tờ báo tiếng Pháp tại Hà Nội được thành lập bởi Võ Nguyên Giáp. Tác phẩm Quốc tại thời điểm này thường giải quyết các điều kiện trong thời kỳ chiến tranh Trung Quốc. Notre Voix là một trong một số tờ báo lưu hành trong cả hai ngôn ngữ trong cách mạng thanh niên Việt Nam thời gian. Để tìm kiếm sự ủng hộ của công chúng, các bản sao của những tờ báo này đã được phân phối tại các thành phố và thị trấn lớn. Chiến lược này là một thành công vì nó truyền cảm hứng cho hàng ngàn người từ các phân đoạn khác nhau của xã hội, đặc biệt là nông dân, tham gia lực lượng kháng chiến Việt Nam.

Vào tháng Giêng năm 1939, Trung Cộng chính thức thông qua đề nghị của Tổng Zhu De huy động nông dân cho chiến tranh. Tổng Diệp Kiếm Anh đã nhận được một lệnh từ ĐCSTQ để thiết lập một chương trình đào tạo ở Hành Dương (tỉnh Hồ Nam), phía đông bắc của Quế Lâm. Đây là để đào tạo các thành viên cao cấp của Cộng sản và Quốc dân Đảng để chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh du kích chống Nhật. Liên minh giữa các lực lượng cộng sản của Mao Trạch Đông và Quốc Dân Đảng Tưởng Giới Thạch là không dễ dàng, nhưng ở giai đoạn này, họ làm việc cùng nhau chống lại kẻ thù chung. Chiang sẽ khiến Trung Quốc thông qua các cuộc chiến tranh Trung-Nhật lần thứ hai (tháng 7 1937-Tháng 9 năm 1945)

Jianying cảm thấy rằng Quốc là người hoàn hảo để thiết kế chương trình, và để dạy một số lớp học. Các khóa học ba tháng đầu tiên là bắt đầu vào giữa tháng Hai. Trong nhiệm vụ giảng dạy đầu tiên của mình, Quốc nhấn mạnh vai trò của giai cấp nông dân như là cơ sở quyền lực. Về các vấn đề quân sự, sau khi chỉ ra sự khác biệt giữa các lực lượng chiến thuật du kích và bộ đội chủ lực, các bài giảng của ông đã được dành cho việc phát triển, đào tạo, và sự sống còn của các đơn vị du kích. Với sự gia tăng rất lớn trong hoạt động nội bộ và bên ngoài liên lạc, Jianying đặt Quốc phụ trách cũng của đơn vị truyền thông và các đài phát thanh.

Vào đầu tháng Hai, Jianying gửi Quốc đến Trùng Khánh (tỉnh Tứ Xuyên) cho một cuộc họp với Chu Ân Lai, người đứng đầu văn phòng liên lạc Trung Cộng giúp đỡ của chính phủ trong thời chiến Chiang Kai-shek của. Quốc và Chu đã biết nhau khi sống ở Paris. Zhou thành lập chi nhánh Trung Cộng ở Pháp vào năm 1920, cùng năm Quốc giúp tìm thấy Đảng Cộng sản Pháp. Zhu De viếng thăm Đức và Pháp vào năm 1920, gia nhập ĐCSTQ, và ở lại cho đến năm 1922 Quốc và Chu gặp lại nhau tại Quảng Châu và Zhou là một giảng viên thỉnh giảng tại Thanh niên Cách mạng Giải có thành lập bởi Quốc.
___________________________________________

* Năm 1949, khi Mao Trạch Đông thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, Zhu De được thăng Commander-in-Chief của PLA. Zhu De đã trở thành một vị tướng huyền thoại để thực hiện “nâng cao chiến tranh du kích”, một khái niệm chiến lược quan trọng. Ông còn nợ nhiều của tín dụng đối với Chỉ huy Hồ Quảng – Nguyễn Ái Quốc.

** Chung Ye Jianying giữ các vị trí khác nhau sau khi cuộc chiến tranh với Nhật Bản, trong đó có Bộ trưởng Bộ Quốc phòng. Ông tha hồ một nỗ lực ám sát cuộc sống của Đặng Tiểu Bình trong cuộc Cách mạng Văn hóa (1966-1976). Jianying thanh lọc Gang of Four và đóng vai trò quan trọng trong việc đưa Đặng Tiểu Bình nắm quyền.

*** Cuốn sách Nguyễn Ái Quốc của “Quân đội của Đảng Làm việc Trong số các nông dân” đã được tái bản năm 1970 của tác giả người Đức A. Neuberg trong lựa chọn của mình các văn bản chính sách quân sự quan trọng nhất.

**** Mao Trạch Đông đã viết:

“Vào tháng năm 1928, nguyên tắc cơ bản của chiến tranh du kích, đơn giản trong tự nhiên và phù hợp với điều kiện thời gian, đã được phát triển … Tuy nhiên, bắt đầu từ tháng 1 năm 1932 … các nguyên tắc cũ đã không còn được coi là thường xuyên, nhưng đã bị từ chối như \ ‘du kích-ism \’. “(chọn tác phẩm của Mao Trạch Đông, 1926-1936 ‘)

 

- Toàn bài trên Dân Trí (bản tiếng Anh) đây http://www.dtinews.vn/en/news/024/6308/ho-chi-minh-as-commander-hu-guang-in-china.html
– Trong trường hợp nếu Dân Trí xóa bài thì vẫn có thể xem được tại đây http://www.vietmaz.com/2010/12/ho-chi-minh-as-commander-hu-guang-in-china/
– Bản dịch của Google đây https://translate.googleusercontent.com/translate_c?depth=1&hl=vi&ie=UTF8&nv=1&prev=_t&rurl=translate.google.com.vn&sl=en&tl=vi&u=http%3A%2F%2Fwww.dtinews.vn%2Fen%2Fnews%2F024%2F6308%2Fho-chi-minh-as-commander-hu-guang-in-china.html&usg=ALkJrhja3YRxOtR6eTtya2DjtXm8-UH6ww

Theo danviet.de

Posted in vietnamese | Leave a comment

NHỮNG NGÀY Ở WASHINGTON- NEW YORK

Originally posted on hoamunich:

P1110535

HAI LÚA ĐI MỸ III

Nếu chúng ta có cơ hội và sức khỏe đi du lịch nhiều nơi như tục ngữ „Đi một ngày đàng, học một sàng khôn“ sẽ học hỏi nhiều cái hay cái đẹp. Trên thế giới có thể nói nước Mỹ đất rộng lớn bao la tài nguyên phong phú, nên người dân Mỹ sống thỏai mái đầy đủ tiện nghi. Đường phố, xa lộ, nhà cửa, xe đều lớn hơn ở Âu Châu.

Phần lớn gia đình người Mỹ sử dụng xe hơi riêng, mỗi người một chiếc vì ở Mỹ thiếu phương tiện lưu thông công cộng. Hoa Kỳ có hệ thống xa lộ lớn nhất thế giới trong đó có cả hệ thống xa lộ liên tiểu bang và hệ thống quốc lộ đánh số (như 10…95, 805…) Các hệ thống xa lộ trong mọi tiểu bang kết nối liên hoàn với các…

View original 4,474 more words

Posted in vietnamese | Leave a comment

NHỮNG CON NGƯỜI TỰ DO

Originally posted on hoamunich:

Montagsdemonstration in Leipzig 1990„Cho Một Đất Nước Cởi Mở Với Những Con Người Tự Do“

Mặc dù đã qua một phần tư thế kỷ, nhưng những người thường theo dõi biến chuyển chính trị tại Đức không thể nào quên được hình ảnh các cuộc biểu tình đòi Tự do, Dân chủ của người dân thuộc miền Đông Đức (DDR) cũ vào năm 1989. Đặc biệt những hình ảnh các cuộc thắp nến biểu tình thầm lặng, ôn hòa vào mỗi tối thứ hai trong tuần bắt đầu tại thành phố Leipzig là một ngày không thể nào quên được cho người dân Đức. Những cuộc biều tình này còn được gọi là „Biểu tình ngày thứ hai“ (Montagdemonstration) đóng góp một phần không nhỏ trong việc phá vỡ bức tường ô nhục  Berlin, lật đổ chế độ Cộng sản vô thần để lập nên một trang sử mới cho một nước Đức…

View original 1,169 more words

Posted in vietnamese | Leave a comment

TRUNG THU HẢI NGOẠI

Originally posted on hoamunich:

550Thằng Cuội ngồi gốc cây đa

Thả trâu ăn lúa gọi cha ời ời 

Cha còn cắt cỏ bên trời

Mẹ còn cưỡi ngựa đi mời quan văn

Quan thì cầm bút cần nghiên

Quan thì cầm tiền đi chuộc lá đa

Bên Úc Châu thời tiết vào Xuân nắng ấm hoa lá đâm chồi nẩy lộc, ngược lại Âu Châu thời tiết vào Thu gió se lạnh, thỉnh thoảng có mưa rơi nhỏ hạt. Rừng lá xanh sắp đổi màu vàng, đỏ uá cho mùa thu đến. Có những đêm không mây mù bao phủ, bầu trời đẹp quang đảng, chúng ta thưởng thức ánh trăng vàng mát dịu. Rằm tháng Tám gợi cho chúng ta sống lại thời thơ ấu vui đùa hồn nhiên với Tết Trung Thu. 

View original 2,690 more words

Posted in vietnamese | Leave a comment

CHUYỆN TÌNH

Originally posted on hoamunich:

images

Ngưỡng mộ tấm lòng bà Aung San Suu Kyi. Hoamunich trích đăng một phần đời sống đấu tranh bất bạo động cho lý tưởng tự do, dân chủ chống độc tài quân phiệt được thế giới kính trọng.

“Tự do và dân chủ không do nhà cầm quyền hay luật pháp ban phát. Những giá trị cao quý đó phải do tranh đấu bền bỉ mà có. Thành quả tranh đấu của Aung San Suu mang một thông điệp: chế độ độc tài có tất cả mọi thứ trong tay nhưng họ rất sợ dân chủ và trước sau cũng sụp đổ…”

Chuyện tình cảm động ít người biết của bà Aung San Suu Kyi của Miến Điện

– Khi tôi bắt đầu nghiên cứu một kịch bản phim về bà Aung San Suu Kyi bốn năm trước, tôi không bao giờ nghĩ mình lại sẽ khám phá ra…

View original 2,732 more words

Posted in vietnamese | Leave a comment

ĐỌC ĐÈN CÙ

Originally posted on hoamunich:

dec cuMời đọc tác phẩm  

Click here  DEN_CU.-_Tran_Dinh

Tác phẩm ĐÈN CÙ của cụ Trần Đĩnh là một nhân chứng trong giai đoạn của lịch sử  VIỆT NAM bị khép kín. Tác phẩm nầy được in và phát hành ở hải ngoại, BBC London phỏng vấn tác giả và nhà văn Vũ Thư Hiên, Đọc ĐÈN CÙ để hiểu được sự thật của những người lãnh đạo đảng CSVN. Chúng tôi nhận mail của Bác sĩ Dương Anh Dũng Hamburg cho biết, với sự đồng ý của tác giả Trần Đĩnh, cho phép phổ biến rộng rãi tác phẩm ” Đèn Cù “. Rất cảm ơn tác giả.

Nhà văn Vũ Thư Hiên nói về cuốn Đèn Cù

http://bbc.in/WBWCNQ

‘Đèn Cù là tiếng kêu đau của tôi’ của nhà văn lão thành Trần Đĩnh

http://bbc.in/1uGNIdv

View original 6,452 more words

Posted in vietnamese | Leave a comment

Trần Trung Đạo: Chọn lựa của đời người

Trần Trung Đạo: Chọn lựa của đời người

Nỗi lo sợ lớn nhất của một nhà tranh đấu cho tự do dân chủ của một đất nước không phải là sợ bị tù mà bị sống lưu vong, bởi vì với phần đông, đi là hết.
Boris Pasternak không phải là nhà đấu tranh chính trị nhưng khi bị hăm họa nếu đi nhận giải Nobel văn chương có thể không được phép trở về Nga, ông từ chối đi nhận giải. Aung San Suu Kyi được phép đi thăm chồng bịnh nặng nhưng có thể không được trở về, bà đành chịu không thấy mặt chồng còn hơn phải rời Miến Điện. Nhắc lại, năm 1997, chồng bà, Tiến sĩ Michael Aris, bị ung thư tuyến tiền liệt giai đoạn cuối nhưng bị chính phủ quân phiệt Miến từ chối cấp giấy phép nhập cảnh thăm bà và cuối cùng Michael Aris đã chết ở Anh Quốc đúng trong ngày sinh nhật của ông không có mặt vợ.
Vùa Hàm Nghi của Việt Nam mình là bài học khác. Trong suốt ba năm từ 1885 đến 1888, chịu đựng bao gian truân đói khổ trong rừng núi Quảng Bình, nhà vua không hề than van và ngay cả khi bị bắt vị vua 17 tuổi còn mắng vào mặt Việt gian Trương Quang Ngọc “Mi giết ta đi còn hơn là mi mang ta ra nộp cho Tây”, nhưng khi bước xuống tàu Biên Hòa để bị lưu đày sang Algérie, ngài đã khóc. Giọt nước mắt của vị vua mất nước và cũng là một thanh niên Việt Nam chỉ mới 18 tuổi tuôn rơi chỉ vì phải rời xa tổ quốc thân yêu và một phần khác ngài cũng biết đi là hết, giấc mộng Cần Vương xem như chính thức cáo chung.
Trong giai đoạn từ 1975 đến nay, có hai nhà đấu tranh vì tự do dân chủ và nhân bản Việt Nam nổi tiếng nhưng có hai chọn lựa khác nhau: Giáo sư Đoàn Viết Hoạt chọn lựa ra đi và Bác sĩ Nguyễn Đan Quế chọn lựa ở lại.
Giáo sư Đoàn Viết Hoạt: Không thể ra khỏi nhà tù nếu thiếu điều kiện ra đi khỏi Việt Nam
Giáo sư Đoàn Viết Hoạt bắt đầu các hoạt động chống độc tài CS ngay sau 1975 và bị tù tổng cộng gần 20 năm:
- Lần thứ nhất: Ngày 29 tháng 7 năm 1976 ông bị bắt với cáo trạng “Tuyên truyền tư tưởng phản động chống phá Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam”. Giáo sư bị CSVN giam giữ 12 năm không bản án. Ông ra khỏi tù lần thứ nhất ngày 9 tháng 2 năm 1988.
- Lần thứ nhì: Một năm sau, Giáo sư Đoàn Viết Hoạt góp phần thành lập nhóm Diễn Đàn Dân Chủ và sáng lập viên của tạp chí Diễn Đàn Tự Do. Ngày 17 tháng 11 năm 1990, ông bị CSVN bắt lần thứ hai. Tòa sơ thẩm CSVN ngày 31 tháng 3 năm 1993 kết án giáo sư 20 năm tù giam. Tuy nhiên, tại phiên tòa phúc thẩm sau đó, giảm án xuống còn 15 năm tù giam. Năm 1993, ông bị đưa sang trại tập trung lao động khổ sai. Ngay trong tù, ông đã tổ chức hoạt động đối lập và vì vậy, ông bị đưa đi giam giữ cô lập 4 năm liền tại trại giam Thanh Cầm, Thanh Hóa.
Giáo sư Đoàn Viết Hoạt đối diện với chọn lựa không thể ra khỏi nhà tù nếu không chịu rời bỏ Việt Nam, nhưng ông cũng chỉ chịu rời Việt Nam khi vợ, con và nhiều bạn bè khuyên ông nên chấp nhận ra nước ngoài. Năm 1998, từ nhà tù, ông được đưa thẳng tới sân bay Nội Bài để bay sang Mỹ.
Sáng 8 tháng 4, 2014 vừa qua, phái viên Kính Hòa của RFA phỏng vấn Giáo sư Đoàn Viết Hoạt về việc Cù Huy Hà Vũ được trả tự do và tức tốc đưa sang Mỹ. Giáo Sư Đoàn Viết Hoạt phát biểu:
 “Tôi nghĩ rằng nếu có thể thì chúng ta nên ở lại để đấu tranh. Tôi cũng muốn sớm được trở lại để đấu tranh với các bạn trong nước. Và ở ngoài này thì chúng ta phải vận động để thả ở trong nước chứ không đưa ra ngoài. Mỗi một người đi ra ngoài là mất một chiến sĩ trong nước, mà chiến sĩ ở trong nước mới là chính. Ngoài này chúng tôi chỉ hỗ trợ thôi. Khi sang ngoài này thì chúng tôi làm hết sức mình để hỗ trợ trong nước. Tất nhiên trong nước là cái chính, chúng ta phải bằng mọi giá đấu tranh để Hà nội thả anh em ra trong nước. Và phải chấp nhận những tiếng nói đối lập để đi đến dân chủ một cách ôn hòa bất bạo động.”
Ông Phạm Văn Thành, một người đã từng ở tù chung với giáo sư Đoàn Viết Hoạt nhận xét trên Facebook về những lời phát biểu của giáo sư:
“Giáo sư Đoàn Viết Hoạt đã trả lời rất thực lòng. Với bản thân tôi, tôi luôn luôn giữ lòng kính trọng với các quyết định của ông, kể cả quyết định chấp nhận đi ra nước ngoài, một quyết định tôi biết là cực kỳ khó khăn đối với ông, người mà tôi trân trọng gọi bằng thầy xưng con ngay từ khi anh em chúng tôi đón nhóm của ông chuyển từ trại Z30D Hàm Tân vào trại Trừng Giới A20 Xuân Phước cuối năm 1993. Thời gian ở trại A20 Xuân Phước, ông là người nỗ lực không ngừng nghỉ trong mục tiêu nâng cao khả năng lý luận cho những anh em tù chính trị đã bị giam cầm quá lâu (từ 1977 /1980/1984). Vốn liếng văn hóa, chính trị, xã hội và quan hệ quốc tế của ông đã làm chúng tôi bật ngửa và đặc biệt nhất là sự can trường và ý nhị của ông. Trước sự đeo bám của an ninh trại, ông bất chấp những đớn đau sẽ đến với mình và liên tục tham dự các buổi họp nhóm với tất cả các anh em tù kỳ cựu tổ chức. Nhiều người trong nhóm (nhóm Diễn Đàn Tự Do) của ông đã phải tránh hẳn ông vì sợ sự liên lụy. Bối cảnh ấy, anh em võ biền chúng tôi mới thật sự kính phục người mà trước đó nhiều anh em có ý không phục vì ông có liên quan đến những nhóm phản đối chính quyền miền Nam VNCH trước 1975. Bối cảnh trại A20 Xuân Phước, một trại khét tiếng tàn khốc với gần hai ngàn nấm mộ số (tính đến 1994) đã giúp cho chúng tôi nhận ra giá trị thực thụ của một kẻ sĩ. Một bậc trí thức thực sự.” 
Về việc Giáo sư Đoàn Viết Hoạt ra đi. Cựu tù nhân chính trị Phạm Văn Thành cũng cho biết chính ông là người được giáo sư hỏi ý ngay khi ở trong tù. Hỏi ý nhiều khi không phải để nhận câu trả lời nhưng chỉ là cách để nhẹ những ưu tư đang đè nặng trong lòng.
Câu trả lời của giáo sư Đoàn Viết Hoạt và tiết lộ của một người ở tù chung nhiều năm với ông, cho chúng ta biết chọn lựa ra đi của ông là một chọn lựa khó khăn. Chọn lựa nào mà chẳng có hy sinh. Ông ra đi mang theo một niềm tâm sự luôn chôn giấu trong lòng và tâm sự đó đã nhiều đêm làm ông trăn trở. Ông cho nhiều người thân biết khi máy bay bay lên trời cao, nhìn xuống thấy đất nước xa dần ông đã bật khóc, không cầm được nước mắt. Bởi ngày trở lại không biết đến bao giờ. Ông không bao giờ muốn rời xa quê hương nếu được tự do lựa chọn. Như ông đã chọn lựa trở về Việt Nam sau khi học xong bằng Tiến Sĩ ở Mỹ. Và sau khi CS chiếm miền nam ông cũng đã quyết định ở lại quê hương để tiếp tục chiến đấu cho lý tưởng nhân chủ mà ông đã noi theo thân phụ ông từ khi còn trẻ.
Giáo sư Đoàn Viết Hoạt không phải là mẫu người hoạt động theo kiểu xông xáo đó đây nhưng là một nhà giáo dục, một cựu tù nhân lương tâm phát xuất từ miền Nam, một nhà tư tưởng, học ở Mỹ nên việc hội nhập vào sinh hoạt chính trị dòng chính Mỹ cũng như tham gia vào cộng đồng Việt Nam hải ngoại không mấy trở ngại khó khăn. Không giống như nhiều người tranh đấu khác chỉ tập trung vào các hoạt động có tính cách chiến thuật, ngắn hạn, giáo sư viết sách, phân tích tình hình quốc tế, sử dụng tích cực các mối quan hệ của cá nhân ông với quốc tế, đề nghị các chiến lược dài hạn cho các phong trào đấu tranh, vì thế, vai trò của ông tại hải ngoại có thể hữu hiệu không kém, nếu không muốn nói thuận lợi hơn, vai trò của ông khi còn ở trong nước.
Bác sĩ Nguyễn Đan Quế: Lưu đầy không phải là tự do
Một người bạn tù của Giáo sư Đoàn Viết Hoạt, Bác sĩ Nguyễn Đan Quế thì khác, ông đã chọn lựa sống chết với quê hương ngay trong giờ phút Sài Gòn thoi thóp thở cho đến hôm nay.
Ngày 30 tháng Tư năm 1975, trong lúc nhiều người Việt Nam chạy ra sông, ra biển, Bác sĩ Nguyễn Đan Quế đã chạy ngược dòng người, ông chạy về bệnh viện, nơi hàng trăm thiếu nhi Việt Nam bị thương tích và bệnh hoạn không có người chăm sóc, không có ngay cả một viên thuốc chống đau. Với chức năng của một bác sĩ và tình thương dành cho thể hệ thiếu nhi đang bị chế độ bỏ rơi, ông đã ở lại tiếp tục ngành chuyên môn của mình trong bệnh viện nhi đồng Sài Gòn. Tuy nhiên, một năm sau, trước những bất công, hà khắc mà chế độ CS áp đặt lên nhân dân Việt Nam một cách tàn nhẫn từ trong bệnh viện nơi ông làm việc cho đến ngoài xã hội, Bác sĩ Nguyễn Đan Quế phát động cuộc đấu tranh vì tự do dân chủ và nhân bản cho dân tộc Việt Nam.
Từ đó, ông đã dấn thân vào hành trình tranh đấu cho một Việt Nam tự do dân chủ và nhân bản. Bác sĩ Nguyễn Đan Quế bị bắt nhiều lần và có những bản án kéo dài hàng chục năm qua nhiều trại tù lớn ở miền Nam:
- Lần thứ nhất: Mười năm, từ 1978 đến 1988, trong đó có thời gian dài bị biệt giam vì đã sáng lập Mặt trận Dân tộc Tiến bộ “với âm mưu lật đổ chính quyền cộng sản”. Không đưa ra tòa xét xử.
- Lần thứ nhì: Ngày 29 tháng 11 năm 1991, trong phiên tòa chỉ vỏn vẹn ba mươi phút, CSVN đã xử Bác sĩ Nguyễn Đan Quế 20 năm khổ sai và 5 năm quản chế vì “hoạt động lật đổ chính quyền”. Đến năm 1993, Bác sĩ Quế bị đưa đi lao động khổ sai ở trại K4 Xuyên Mộc (Bà Rịa) và ở trại K3 Xuân Lộc, cách Sài Gòn 80 cây số về hướng Đông Bắc. Mặc dù sức khỏe của ông ngày càng yếu, quản giáo CSVN vẫn tìm cách hành hạ ông bằng lao động khổ sai và biệt giam.
- Lần thứ ba: Bị bắt năm 2003 vì lên tiếng tranh đấu cho tự do thông tin và phát biểu. Lần nữa, trước áp lực quốc tế và đồng bào trong cũng như ngoài nước. CSVN đã buột phải thả Bác sĩ Nguyễn Đan Quế vào năm 2005.
- Lần thứ tư: Bị bắt vào cuối tháng 2 năm 2011, sau khi công bố “Lời kêu gọi toàn dân xuống đường cứu nước”. CSVN trả ông về nhà sau khi bị tạm giữ 48 giờ.
Năm 1998, trước áp lực quốc tế, chính quyền cộng sản đồng ý thả bác sĩ Nguyễn Đan Quế với điều kiện ông phải rời Việt Nam.
Với hai mươi năm tù tội, CSVN nghĩ rằng bác sĩ đã cạn kiệt tinh thần cũng như thể lực và phải chọn con đường bình an nhất cho những ngày tháng cuối đời là ra đi. Nhưng họ đã lầm. Bác sĩ Nguyễn Đan Quế từ chối. “Lưu đầy không phải là tự do” ông tuyên bố một cách khẳng khái. Tự do của một người chỉ trọn vẹn ý nghĩa nếu được tự do trên quê hương mình và cùng với dân tộc mình. Không có tự do dành cho những kẻ bị lưu đày. Cuối cùng, Cộng Sản đành thả ông và giam lỏng ông tại Sài Gòn.
Ngày 11 tháng 5 năm 2014 sắp tới đây đánh dấu 24 năm ngày Bác sĩ Nguyễn Đan Quế công bố Bản Tuyên Bố của Cao Trào Nhân Bản kêu gọi đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước, các chính phủ và nhân dân yêu chuộng tự do dân chủ khắp thế giới tích cực ủng hộ cuộc đấu tranh bất bạo động đòi hỏi nhà cầm quyền CSVN phải (a) Tôn trọng các nhân quyền căn bản của người dân Việt Nam. (b) Phải chấp nhận sinh hoạt chính trị đa nguyên. (c) Phải trả lại cho người dân Việt Nam quyền được lựa chọn một thế chế chính trị phù hợp với nguyện vọng của mình qua các cuộc bầu cử tự đó và công bằng dưới sự giám sát của Liên Hiệp Quốc.
Hôm nay, bác sĩ Nguyễn Đan Quế đã 73 tuổi với gần một nửa đời người trong tù tội lao lung. Ngọn đèn nhân sinh có thể một ngày sẽ tắt nhưng ngọn đèn nhân bản ông thắp lên trong ngày 11 tháng 5 năm 1990 chẳng những không tắt mà mỗi ngày một sáng hơn. Hai mươi năm trước, phong trào xã hội dân sự tại Việt Nam chỉ có Cao Trào Nhân Bản và Diễn Đàn Tự Do, hôm nay hàng trăm nhóm, phong trào, mạng lưới internet, tập hợp xã hội dân sự đang được ra đời và phát triển. Con đường ông đi ngày đó chỉ có một vài dấu chân lẻ loi đơn độc, hôm nay, hàng trăm, hàng ngàn người cùng đi. Tuổi trẻ Việt Nam xem bác sĩ như là một người cha, người chú, một chỗ dựa tinh thần, một nơi để tìm nguồn an ủi trong những lúc khó khăn. Và Bác sĩ Nguyễn Đan Quế, cũng giống như trong buổi chiều 30 tháng Tư, 1975 lại tiếp tục săn sóc, khuyên răn các em bằng đức tính khiêm cung và tấm lòng nhân ái.
Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ và Mount Everest đang chờ 
Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ là một người đa tài. Anh sinh ngày 2 tháng 12 năm 1957 tại xã Ân Phú, huyện Vũ Quang, tỉnh Hà Tĩnh). Anh tốt nghiệp tiến sĩ luật học, thạc sĩ văn chương, họa sĩ nhưng được biết đến nhiều nhất như một nhân vật bất đồng chính kiến với nhà nước CSVN. Anh bị bắt ngày vào 5 tháng 11 năm 2010 tại Sài Gòn và bị khởi tố ngày 15 tháng 11 năm 2010 về tội danh quen thuộc của CS “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam”. Anh bị kết án 7 năm tù. Phiên tòa ngày 2 tháng 8 năm 2013 giữ nguyên bản án. Tuy nhiên, trong lúc đang ở tù, anh Cù Huy Hà Vũ được CS phóng thích và cùng vợ đi thẳng sang Mỹ ngày 7 tháng Tư năm 2014.
Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ ra khỏi nhà tù CS là một tin vui chung cho phong trào dân chủ Việt Nam. Cuộc vận động và tranh đấu thay mặt anh đã diễn ra không ngừng trên mọi lãnh vực, mọi bình diện, mọi phương tiện, mọi giới và mọi tầm vóc đã có hiệu quả. Trong nước Cù Huy Hà Vũ đã trở thành niềm thôi thúc của tuổi trẻ dấn thân. Ngoài nước, Cù Huy Hà Vũ đứng hàng đầu trong danh sách tù nhân mà các tổ chức nhân quyền dùng để gây áp lực cho CSVN. Phần lớn các nhà phân tích và đồng bào quan tâm đều nghĩ CSVN phải trả tự do cho anh sớm. Và họ đoán đúng. Tuy nhiên thay vì trở về với bạn bè cùng tranh đấu, với công cuộc vận động dân chủ đang quá cần anh, với phong trào bảo vệ Hoàng Sa Trường Sa mà anh từng gắn bó, anh được đưa từ nhà tù sang Mỹ ngay là một tin làm nhiều người ngạc nhiên. Không ít người thất vọng, lo lắng và ngay cả buồn phiền.
Lần nữa, chọn lựa đi hay ở là chọn lựa cá nhân. Nếu anh chọn ra đi để chửa bịnh và được sống bình an sau những năm tháng dài đấu tranh mệt mỏi ở Việt Nam thì đó là chọn lựa riêng tư. Mỗi người trong thế giới này có quyền chọn lựa một cách sống riêng cho mình và gia đình mình. Quyết định đó phải được tôn trọng. Đất nước Việt Nam là của 90 triệu người chứ không phải chỉ của một mình Cù Huy Hà Vũ. Và đừng quên, phong trào dân chủ từ thập niên 1990 đến nay có những lãnh tụ đấu tranh tưởng chừng như “gươm đàn nửa gánh, non sông một chèo” đã tự biến mất đi không để lại một dấu vết gì. Thỏa hiệp, đầu hàng, mệt mỏi hay dù gì cũng không ai trách và sau một thời gian sẽ không còn ai nhắc. Cuộc vận động dân chủ như một chuyến tàu, tại mỗi sân ga, có người bước xuống nhưng cũng có người khác bước lên. Lịch sử đã, đang và sẽ diễn ra như thế.
Nhưng nếu anh Cù Huy Hà Vũ chọn ra nước ngoài để vừa được bình an vừa tiếp tục con đường tranh đấu như phương cách anh đã làm trong nước thì đó sẽ là một chọn lựa vô cùng khó khăn để thực hiện:
- Phương pháp đấu tranh: Từ trước đến nay, anh Cù Huy Hà Vũ chọn phương pháp đấu tranh trong vòng cơ chế, nghĩa là chấp nhận và dựa trên hiến pháp CS, luật pháp CS. Anh từng ứng cử vào chức vụ Bộ trưởng Thông Tin, tranh cử Đại biểu Quốc Hôi. Anh từng kiện Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Thừa Thiên, kiện cả Thủ tướng CS Nguyễn Tấn Dũng, đòi hỏi phải thay đổi hiến pháp. Nói chung, anh tìm mọi kẽ hở của chế độ để tấn công, nhưng những kẽ hở đó đã được đóng lại cùng lúc với cánh cửa máy bay. Điều kiện đầu tiên để đấu tranh trong vòng cơ chế là phải có mặt. Không gian đấu tranh chính trị như thế không tồn tại ở hải ngoại. Ở Mỹ không có “gậy ông” để anh “đập lưng ông”. Lịch sử đấu tranh giành độc lập cho Việt Nam trong thời kỳ Pháp thuộc có rất nhiều người đã đấu tranh trong vòng cơ chế thực dân như Bác sĩ Nguyễn Văn Thinh, nhà báo Nguyễn Phan Long, kỹ sư Bùi Quang Chiêu, nhà văn Diệp Văn Kỳ v.v… và đã giúp tạo nền móng vững chắc cho chế độ dân chủ tại miền Nam Việt Nam từ 1954 đến 1975 nhưng họ đều trực diện một mất một còn với chế độ thực dân tại Việt Nam.
- Hậu thuẫn đấu tranh: Anh Cù Huy Hà Vũ vận dụng tích cực các mối quan hệ cá nhân, gia đình, môi trường xã hội mà anh xuất phát để làm điểm tựa đấu tranh. Những điều kiện đó thuận lợi bao nhiêu ở trong nước sẽ bất lợi bấy nhiêu ở hải ngoại. Giả thiết rằng điểm hẹn cuối cùng trong hành trình tranh đấu của anh Cù Huy Hà Vũ cũng là một nước Việt Nam tự do dân chủ như phần lớn người Việt trong và ngoài nước đang tranh đấu, điểm khởi hành của anh phát xuất từ trong lòng chế độ CS và vì thế không đi cùng một ngã với đại đa số người Việt hải ngoại. Người Việt hải ngoại không phải bao giờ cũng bằng mặt, bằng lòng với nhau nhưng có một lập trường dứt khoát giống nhau đối với chế độ CS như một điều kiện tiền đề, không có chuyện “tuy nhiên”, “lẽ ra” hay “nói gì thì nói” nào cả.
- Lý luận đấu tranh: Anh Cù Huy Hà Vũ không phải là nhà tư tưởng hay nhà lý luận. Hầu hết các hoạt động của anh chỉ mang tính chiến thuật, ngắn hạn, gây khó khăn cho chế độ nhưng không tấn công vào nền tảng của ý thức hệ Mác Lê và các nguyên nhân dẫn đến một đất nước điêu tàn, nghèo đói, phân hóa như hôm nay. Có thể  phương cách đấu tranh đó anh nghĩ là thích hợp nhưng trong điều kiện hải ngoại những chiến thuật như thế không hiệu quả và cũng không thuyết phục được bao nhiêu người. Tham nhũng tại Việt Nam có tính đảng và sinh sôi nảy nở tốt tươi dưới bóng cây cổ thụ quyền lực của đảng, do đó, đánh tham nhũng mà tránh đánh vào đảng CS cũng chẳng khác gì đánh vào chiếc bóng đen mà để yên cho kẻ trộm dọn nhà mình.
Anh Cù Huy Hà Vũ có thể nói đã một mình đã tạo nên một phong trào đấu tranh đầy sinh động. Các nhà chiến lược và lý luận có thể không đánh giá anh cao nhưng cách đấu tranh của anh lại dễ gây phong trào quần chúng và gây khó cho lãnh đạo CS. Nhiều bạn trẻ đã khóc, đã xuống đường, đã bị tù vì anh khi anh bị chế độ CS hạ nhục. Nhiều cụ già đã thương quý anh như con, như cháu khi anh bị lao tù. Ngoài việc can đảm, gan dạ, với tuổi trung niên, anh là chất keo nối kết các tầng lớp xã hội. Quốc tế nhìn anh như một lãnh tụ đấu tranh nổi bật của giai đoạn này và luôn dùng để gây áp lực nhân quyền với chế độ. Nhưng chất keo đó chỉ còn là những giọt nước mưa rớt rơi trên mặt phi đạo khi chuyến bay mang anh đi vừa cất cánh. Nụ cười và dấu V chiến thắng của anh đưa lên khi ra khỏi phi trường Dulles ở Washington DC có thể chỉ để xã giao với người đang cầm máy ảnh nhưng làm đắng cay cho bao nhiêu đồng bào, anh em đang kỳ vọng ở nơi anh.
Lịch sử cũng từng chứng minh không phải đi là hết
Rất nhiều chính khách đối lập lưu vong hay tự lưu vong ở nước ngoài sau đó đã trở về và thành công trong việc lãnh đạo quốc gia như Benazir Bhutto, Kim Đại Trọng ở Á Châu, Jacob Zuma, Moncef Marzouki của Phi Châu và nhiều người khác.
Nhiều độc giả đã biết trường hợp Kim Đại Trọng của Nam Hàn và Benazir Bhutto của Parkistan, xin giới thiệu trường hợp của Tổng thống Tunisia Moncef Marzouki mới đây. Sau khi tốt nghiệp bác sĩ tại đại học Strasbourg, Pháp, Bác sĩ Moncef Marzouki trở lại Tunisia và thành lập Trung Tâm Y Tế Cộng Đồng để ngăn chận lạm dụng thiếu nhi. Bác sĩ Moncef Marzouki không có tham vọng chính trị nhưng trước việc nhà độc tài Ben Ali trấn áp một cách dã man các thành phần đối lập, ông đã đứng ra thành lập Ủy Ban Quốc Gia Bảo Vệ Tù Nhân Lương Tâm (the National Committee for the Defense of Prisoners of Conscience). Ông bị tù nhiều lần trước khi lưu vong sang Pháp. Tại Pháp, ông tiếp tục lãnh đạo Nghị Hội Vì Nền Cộng Hòa (Congrès pour la République) gọi tắt là CPR. Nghị Hội Vì Nền Cộng Hòa quy tụ một tập thể trí thức thuộc nhiều tôn giáo, thành phần xã hội, hữu và tả, Arab và không Arab nhưng theo đuổi một mục tiêu tối hậu là thành lập một chế độ Cộng Hòa đầu tiên tại Tunisia bao gồm tự do ngôn luận, tự do hội hộp, tự do bầu cử và ứng cử. CPR đòi hỏi một hiến pháp mới đặt cơ sở trên các nguyên tắc của chế độ Cộng Hòa. Sau khi nhà độc tài Ben Ali bị lật đổ, Moncef Marzouki trở về Tunisia để tham gia cuộc bầu cử quốc hội và được chọn làm Tổng thống của Tunisia ngày 12 tháng 12 năm 2011. Trả lời báo chí, Moncef Marzouki phát biểu về nhiệm vụ chính của ông ta “Khi một đất nước phải trải qua 50 năm độc tài, nhiệm vụ chính của tôi là ngăn chận độc tài tái diễn”.
Còn hơi sớm để đánh giá, nhận xét về việc anh Cù Huy Hà Vũ ra đi bởi vì có thể có nhiều yếu tố về phía Mỹ, phía CSVN và cả cá nhân anh vẫn chưa được biết, chưa được tiết lộ, chưa được tỏ bày. Những điểm người viết trình bày không có ý phê bình, chỉ trích nhưng chỉ muốn nêu ra một cách thẳng thắn về những hoàn cảnh và tình huống mà anh Cù Huy Hà Vũ có thể sẽ phải đương đầu trong những ngày tháng tới. Nếu anh chỉ muốn có cuộc sống bình an, đọc sách, họa, nghiên cứu luật sẽ không có gì để nói nhưng nếu anh tiếp tục dấn thân trên đường đấu tranh như đã từng làm thì trước mặt là đỉnh Everest đang đợi chờ anh.
Một góp ý chung cho tất cả những người ra đi, dù ra đi bằng ghe như kẻ viết bài này hay bằng máy bay như các lãnh tụ đấu tranh: Xa đất nước là một bất hạnh và ra đi, dù viện dẫn bất cứ một lý do gì, cũng có lỗi với quê hương.
Trần Trung Đạo

https://www.facebook.com/notes/tr%E1%BA%A7n-trung-%C4%91%E1%BA%A1o/tr%E1%BA%A7n-trung-%C4%91%E1%BA%A1o-ch%E1%BB%8Dn-l%E1%BB%B1a-c%E1%BB%A7a-%C4%91%E1%BB%9Di-ng%C6%B0%E1%BB%9Di/766288793395109

Posted in vietnamese | 3 Comments