Dân Tộc Việt Nam Mất Mặt Vì “Ngài” Đại Sứ Tại Liên Hiệp Quốc?

Dân Tộc Việt Nam Mất Mặt Vì “Ngài” Đại Sứ Tại Liên Hiệp Quốc?

Đường đường là một Đại Sứ của một quốc gia gửi một lá thư (tiếng Anh) cho Tổng thư ký Liên HIệp Quốc:
- Cú pháp trật lên, trật xuống.(chắc soạn lá thư bằng tiếng Việt, sau đó dủng google dịch quá)
- Nội dung nêu một vấn đề trọng đại liên quan đến Hoàng Sa mà chỉ có vài dòng. (xem thư đính kèm phía dưới)
Không biết ông Tổng thư ký LHQ nghĩ gì về đất nước Việt Nam khi có một Đại sứ như vậy?


“NGÀI” KHÔNG MẤT MẶT CHỨ DÂN TỘC VIỆT NAM MẤT MẶT LẮM.

Lá thư của đại sứ VN tại LHQ gửi ông tổng thư kí LHQ

Ngày 3/7/14 Đại sứ VN tại LHQ gửi thư đến Tổng thư kí LHQ để phản bác thư của Tàu gửi trước đó ngày 22/5 và 9/6. Nếu các bạn chưa đọc lá thư của Đại sứ VN tại LHQ, các bạn thử tìm đọc (1) để biết trình độ các quan chức của VN ra sao, và cũng là học cách viết thư cho các VIP. Phân tích lá thư của ông đại sứ cũng cho ra vài bài học.

Thứ nhất là ông đại sứ làm ngược đời! Thay vì đề tên người nhận (tức ngài Tổng thư kí LHQ) ngay từ phần đầu của lá thư, ông đại sứ đề ở phần dưới lá thư! Tôi chưa bao giờ thấy cách sắp xếp rất quái gở như thế này, vì nó phản ảnh một thái độ xem thường người nhận.

Thứ hai, vào đầu ông đại sứ xưng hô với ngài Tổng thư kí LHQ một cách trống không: “Excellency”. Đó là cách xưng vô lễ. Tôi nghĩ thông thường thì người ta xưng hô theo kiểu

Dear Mr. Secretay-General,
hay cũng có thể viết
Your Excellency,
thay cho cách viết chức danh.

Còn cái câu cuối của lá thư là buồn cười nhất “Please, accept, Excellency, the assurances of my highest consideration”. Câu này mang tính rhetoric chẳng có ý nghĩa gì, nhưng có 1 cái sai nhỏ: đó là cách dùng dấu phẩy. Đáng lẽ phải viết là “Please accept, Your Excellency, the assurances of my highest consideration”.

Một lá thư ngắn ngủn, chỉ có vài chục chữ, mà có khá nhiều sai sót thì quả là đáng tiếc.

Còn đọc phần text thì còn nhiều điều đáng nói nữa. Tôi nghĩ nếu là người am hiểu tiếng Anh sẽ phải “struggle” để hiểu những ý trong tài liệu, vì cách dịch từ tiếng Việt sang tiếng Anh. Ngay từ đầu, câu “rejects as completely unfounded, in fact and in law, China’s sovereignty claims ….” Người ta phải gãi đầu để hiểu câu “in fact and in law”, nhưng khi đọc bản tiếng Việt thì có câu “cả trên thực tế cũng như trên pháp lí” (và đó chính là cách dịch!) Đáng lẽ phải viết là “in factual and legal considerations”.

Ngoài ra, còn có những câu cảm tính như “the so-called ‘sovereignty’ of China over Hoang Sa” (chữ so-called hay ‘cái gọi là’ là cảm tính, không nên dùng trong văn bản nghiêm nghị ngoại giao).

Nhìn chung, toàn văn chỉ có 5 trang, nhưng tôi không thấy những FACTS thuyết phục, mà chỉ toàn là những sưu tầm từ báo chí, sách vở đâu đó và ráp lại. Nếu chú ý kĩ, các bạn sẽ thấy tài liệu này không có mục tiêu và cũng chẳng có kết luận. Do đó, ngay từ đoạn đầu, một người bận rộn đọc sẽ thấy như từ trên trời rơi xuống, chẳng biết tài liệu đề cập đến cái gì. Không ai có thì giờ để đọc lại những gì Tàu nó viết; nhiệm vụ của mình là phải tóm lược những nét chính do nó viết.

Theo tôi, văn bản này nên viết theo cấu trúc:

1. Vào đề là background: nói về hai cái công thư (?) bọn Tàu nó gửi, và tóm tắt nội dung của nó;
2. Mục tiêu của tài liệu này là phản bác (hay bác bỏ) claims về chủ quyền của Tàu trên quần đảo Hoàng Sa. Đoạn sau là giới thiệu chung về tài liệu thuộc nhóm nào, factual hay legal?
3. Phần nội dung chính là trình bày sự thật – FACTS – từng cái một và giải thích ý nghĩa rõ ràng;
4. Phần sau cùng là quay lại cái mục tiêu ban đầu: chúng tôi đã trình bày đầy đủ (hi vọng) dữ liệu và legal consideration để chứng minh rằng những claim của Tàu cộng là không có cơ sở. Nhưng phải có một câu yêu cầu ông tổng thư kí làm gì, chứ như hiện khi đọc xong ổng sẽ hỏi “rồi tôi làm gì?”

Nhưng tôi nghĩ đoạn đầu rất quan trọng, và cần phải viết sao cho người ta tiếp tục đọc, chứ như hiện nay, vì câu văn dài và thiếu logic nên dễ làm nản lòng người đọc. Tôi nghĩ một trong những cách viết có thể là:

“On May 22nd and June 9th, the Chargé d’affaires a.i of the Permanent Mission of The People Republic of China submitted documents A/68/887 and A/68/907 to the General-Secretary of the United Nations. In the documents, China made the sovereignty claims over the Hoang Sa archipelago, called “the Xisha Islands” by China. In this document, we provide hard evidence to completely reject the Chinese claims. Our evidence are in the form of factual data and legal consideration. As a result, we will show that the Chinese claims have neither legal nor historical foundation.”

Một lần nữa, cú pháp và văn phạm tiếng Anh lại không chuẩn, có lẽ dịch từ tiếng Việt. Khi tôi xem lại thì thấy là trên đầu trang họ có ghi là “Unofficial translation” (tức là một bản dịch không chính thức). Đã không chính thức sao lại gửi cho LHQ?! Chẳng lẽ đại diện cho cả một quốc gia 90 triệu dân mà làm việc cẩu thả như thế.

—-

(1) Tài liệu đó ở đây: http://www.viet-studies.info/kinhte/LetterToUN_HoangSa.pdf

Nguyên văn lá thư:

New York, 03 July 2014

Excellency,
Upon instructions from my Government, I have the honour to transmit herewith the position paper of the Socialist Republic of Viet Nam concerning the sovereignty of Viet Nam over the Hoang Sa archipelago (see annex for the official Vietnamese version and English translation of this position paper).
I should be grateful if you would have the present letter and the annex thereto circulated as an official document of the sixty-eighth session of the General Assembly, under agenda item 76(a) entitled “Ocean and the law of the sea”.
Please, accept, Excellency, the assurances of my highest consideration.

Sincerely yours,
Le Hoai Trung
Ambassador Extraordinary and Plenipotentiary
Permanent Representative of Viet Nam to the United Nations
H. E. Mr. Ban Ki-moon
Secretary-General of the United Nations
United Nations Headquarters
New York

Theo FB Nguyen Tuan

Nguồn: http://bolapquechoa.blogspot.no/2014/07/la-thu-cua-ai-su-vn-tai-lhq-gui-…

Posted in vietnamese | Leave a comment

GIỌT NƯỚC MẮT TRÊN SÂN CỎ

Originally posted on hoamunich:

world_cup_2014_ball_brazuca_600x300World Cup 2014 bắt đầu từ  ngày 12.6 đến 13.7. 2014. Hàng triệu triệu người ham mộ trận túc cầu thế giới, đều bỏ thì giờ xem dù giờ giấc khác nhau. Các cơ quan truyền thông, bình luận đội tuyển nào sẽ đoạt chức vô địch lần nầy. Niềm vui  của của đội thắng chạy quanh sân chào mừng và nỗi buồn của đội thua, ôm đầu nước mắt chảy dài âm thầm rời sân cỏ. Rồi thời gian cũng trôi qua bắt đầu một ngày mới.

Hẹn chúa nhật chúng ta cùng xem trận đá chung kết giữa Đức và Argentina, hấp dẫn không kém phần hồi hộp ai sẽ lấy chiếc cúp WM 2014? khó có thể đoán chính xác 100%. Kết qủa trận đấu có nhiều may rủi thường tình, cho đến phút cuối cùng khi trọng tài thổi còi chấm dứt. Tuy nhiên nhiều người…

View original 2,067 more words

Posted in vietnamese | Leave a comment

84 NĂM CỘNG SẢN Ở VIỆT NAM

 

Bua+Liem

84 NĂM CỘNG SẢN Ở VIỆT NAM

Cali Today NewsLần đầu tiên được đọc một “lời trần tình” từ một người CS đã bỏ đảng tóm tắt lại những việc làm tội lỗi của đảng CS Hà Nội rất khách quan và rất thật, không thêm bớt. Bài khá dài, đọc chậm để suy nghĩ rồi đi ngược lại lịch sử 84 năm qua để thấy những tội trạng mà CS Hà Nội đã gây ra cho dân tộc VN. Có mộtđoạn Ông viết thế này: “Để có được cái kết quả “đánh thắng”ấy, mà ta chết gấp nhiều mấy chục lần phía “địch” rồi sau khi thắng lại quay ra làm tay sai cho thằng mất dạy khốn nạn hơn thì thắng cái gì? ai thắng đây?; đánh thắng bằng giết được nhiều người mà chủ yếu vẫn là những người anh em cùng dòng giống Việt của ta, mà giết những người cùng giòng giống thì nhiều gấp hàng chục lần của ngoại bang thì ta giết nhau nồi da xáo thịt chứ hay ho gì mà khoe mà tựhào – ngu hết chỗ nói.” Mờiđọc:

HÃY KHÁCH QUAN VỀ LỊCH SỬ 84 NĂM QUA.

Ban đầu với mong muốn độc lập tự chủ cho dân tộc và xóa bỏ bất công xã hội, những lãnh tụ tiền bối củađảng CSVN với trình độ nhận thức non nớt, nông cạn, mơ hồ đã ăn phải bả đảng CS Liên Xô và quốc tế CS – bằng việc tuyên truyền “CNXH” đã giác ngộ? (thực chất là lừa bịp) được người dân VN theo đảng cs, để sẵn sàng chết, và nhiều thế hệcó thể tính đến hàng chục triệu người dân VN từ các phía đã chết vì “sự nghiệp” ấy (khoa học! – nhưng thực tế là viễn tưởng đến mức ảo tưởng -chính Albert Einstein, nhà khoa học vĩ đại của nhân loại từng nhận định là CNCS đưa ra những ý tưởng tốt đẹp, nhưng tôi không tin những gì mà những người CS có thể sẽ đưa được loài người đến được đích ấy – vì nó thực sự không có cơ sở khoa học và thực tiễn).

Sở trường của CSVN: Đấu tố và thủ tiêu. Photo courtesy: vnafmamn.com

Kết quả của việc lừa bịp của đảng về “giải phóng dân tộc” đã đánh trúng vào khát vọng sẵn có của người dân VN về độc lập tự do, về xóa bỏ bất công, nên đã có cuộc CMT8/1945, mà CS VN lấy danh nghĩa phe đồng minh, huy động được dân chúng, lợi dụng cơ hội sụp đổ của phát xít mà giành được “độc lập”. Sau đó, dân VN cũng vì khát khao độc lập và lại được đảng cs tuyên truyền về “giải phóng giai cấp” (xóa bỏ bất công – để có công bằng xã hội?) mà người dân hăng hái theo đảng đánh Pháp, rồi nghe phe CS phỉnh nịnh, xúi dại, cấp vũ khí cho để trở thành người tiên phong (tay sai?) ngăn chặn CNTB cho Liên xô, Tàu có điều kiện hưởng thái bình (toạsơn quan hổ đấu) và VN trở nên “tiền đồn” của… ở ĐNÁ”, “anh hùng” trong việc đuổi Mỹ, lật “Nguỵ” (?) là như thế. Trong khi đó, các nước khác thì không cần phải trả giá đến mấy triệu sinh mạng mà họ vẫn có được độc lập thống nhất không những vậy mà lại có thêm giàu mạnh, ấm no, tự do, dân chủ thực sự. Thế nhưng bộ máy tuyên truyền của CSVN vẫn cứ tự vỗ ngực ca ngợi và tự hào, và do nhiễm độc nhồi sọ mà nhiều người đến nay vẫn ngộ nhận như vậy.

Sau khi đã nắm được toàn bộ quyền lực, đảng tiếp tục lãnh đạo xây dựng cái “thiên đường” “XHCN” ở ngay dưới hạ giới – VN

Vì đã từng chứng kiến cảnh điêu linh của cải cách ruộng đất những năm 50 TK20 (làm hàng chục vạn người dân (kể cả những người từng có công lớn với chế độ cs) bị chết oan, tài sản bịtrưng thu, gia đình ly tán, con đấu tố cha, vợ đấu tố chồng…), và ít nhiều được sống tự do, dân chủ, và sung túc trong thời kỳ “tư bản thực dân Pháp”, nên khi có hiệp định Giơ-ne-vơ, nhiều người, trong đó có những người công giáo – sợ chủ nghĩa vô thần-cộng sản, những người làm việc cho chế độ cũ, đã di tản vào Nam mong tiếp tục cuộc sống tự do (cuộc di cư này có tổ chức và không có những rủi ro lớn cho người di cư).

Sau đó, xảy ra việc hai bên tố cáo nhau vi phạm Hiệp định đình chiến Giơ-ne-vơ và thực tế phía “cách mạng” đã cài nhiều đảng viên, và cả lực lượng vũ trang, bán vũ trang, ởlại Miền Nam để tiếp tục lãnh đạo quần chúng với mục đích “thống nhất đất nước” bằng đấu tranh chính trị và bạo lực cách mạng – một phần vì vậy mà việc tổng tuyển cử đã không thể thực hiện được trong cả nước. Chính quyền thân tư bản ở miền Nam tổng tuyển cử riêng, truy lùng những người cộng sản cài cắm ởlại “bất hợp pháp?”- đây là vấn đề mà “ta” vẫn gọi là “Diệm ra luật 10/59, lê máy chém khắp Miền Nam, tố cộng, diệt cộng…” đây.

Được Liên Xô, Trung quốc “cổvũ” (xúi bẩy, xui dại?) và cấp vũ khí (là chủ yếu), đảng ta tiếp tục lãnh đạo dân ta vượt Trường Sơn vào “giải phóng” Miền Nam, “giành hết thắng lợi này, đến thắng lợi khác”, đánh cho “Mỹ cút” 1973, “Nguỵ nhào” 1975. Mà những ngày cuối của cuộc chiến thì dù đã và đang được “giải phóng”, số người dân “ngoan cố” vẫn cứ chạy theo “bám đít” Mỹ “Nguỵ” chứ không muốn ở với chế độ mới với “thiênđường” XHCN”.

Ở miền Bắc, đảng lãnh đạo dân làm cách mạng XHCN bằng “cải tạo quan hệ SX”, với phong trào “hợp tác hoá”,“quốc hữu hoá tư bản tư doanh”, cái thiên đường “XHCN” ở Miền Bắc hình thành là các hợp tác xã mà 2 chục năm sau, khi “giải phóng” miền Nam – thì dân miền Nam mới ngớ ra là “cái thiên đường CNXH” hoá ra là rất ư đói rách: nông dân thì suýt chết đói nếu không “nới trói” kịp theo Đại hội 6.

Để “ổn định xã hội”: sau giải phóng, đảng bắt mấy chục vạn kẻ thất trận đi tập trung cải tạo dài hạn (thực chất là tù đày) – vì sợ họ không chịu khuất phục?

Đảng tập trung người nhà của“chế độ bại trận” đi xây dựng kinh tế mới; bỏ mặc họ thiếu thốn đói rách.

Đảng xóa “tàn dư” “văn hóa lạc hậu” bằng thủ tiêu các “văn hóa phẩm” dưới chế độ cũ, tịch thu các tác phẩm, kiểm điểm (thậm chí bắt đi cải tạo, xử tù “phản động”, “phản tuyên truyền”) các nhà văn nhà báo viết những gì không ủng hộ quan điểm của đảng, khác quan điểm của đảng, hay chỉ là nói lên tiếng nói tự do của người dân, hay tác phẩm không có tính đảng… làm hàng chục văn nghệ sĩ, trí thức, giáo sư đại học, nhà báo… như nhóm “Nhân văn Giai phẩm” ở miền Bắc sau 1954 bị bỏ tù nhiều năm mà không hề xét xử công khai, như Lê Đạt, Hoàng Cầm, Trần Dần, Tử Phác, Đặng Đình Hưng, Trần Đức Thảo… Nhiều người bị trấn áp, truy bức đến lâm bệnh và chết trong uất hận, như Phan Khôi, Đoàn Phú Tứ, Nguyễn Bính… Hàng ngàn người có cảm tình với “Nhân Văn – Giai Phẩm” bị mất việc, bị xét hỏi, bị ghi lý lịch, gia đình bị trù dập… Thảm kịch đó kéo dài suốt trên 30 năm qua ở miền Bắc xã hội chủ nghĩa. Cả một lớp trí thức, văn nghệ sĩ tài ba, uyên bác bị vùi dập oan uổng! Cả một thời gian gần một phần ba thế kỷ, nền văn học, nghệ thuật và giáo dục của đất nước bị thui chột! mà những nạn nhân tiêu biểu của phong trào này là các ông Nguyễn Hữu Đang-người tổ chức lễ độc lập 2/9/45 tại Ba Đình, GS Phan Khôi, Nguyễn Mạnh Tường, các Giáo sư Cao Xuân Huy; Nhà văn Nguyễn Tuân; Nhạc sỹ Văn Cao; Họa sĩ Bùi Xuân Phái, Nhà triết học Trần Đức Thảo; Giáo sư Đào Duy Anh; Nhạc sỹ Nguyễn Văn Tý; Nhà thơ Nguyễn Bính; Nhà thơ Quang Dũng; Lê Đạt, Trần Dần, Phùng Quán, Yến Lan, Hoàng Cầm….

Sau này, đến 1975 đảng tiếp tục áp dụng kiểu đàn áp giới trí thức văn nghệ sỹ Miền Nam theo kiểu cũng nhưvới Nhân văn Giai phẩm: các trí thức, văn nghệ sỹ ở miền Nam sau 1975 cũng bị đàn áp, o ép, đày đọa, chết oan. Ngay trong hàng ngũ lãnh đạo của đảng và nhà nước thì người cầm quyền cũng không từ những thủ đoạn và hànhđộng độc ác nào để độc tàì áp đặt về tư tưởng, quan điểm. Họ tàn nhẫn đối với cả ngay chính đồng chí của mình: Trong đảng từ những năm 60 của thế kỷ 20 cũngđã xuất hiện những người tiến bộ, muốn xây dựng đảng thành một đảng vì dân tộc, muốn thoát ly ảnh hưởng nguy hại làm tay sai cho cs quốc tế chống lại nhân dân, phản bội lại tổ quốc, không muốn theo đuổi chính sách gây chiến biến người dân thành kẻ bắn giết bất lương, nồi da xáo thịt, muốn thực hiện tự do dân chủ thực sự, muốn đảng phải phục vụ dân tộc …những người này cũng bị đảng tìm cách cầm tù, hãm hại bằng các tội danh “xét lại chống đảng”, “chống nhà nước” mà những người đó như: Hoàng Minh Chính – Viện trưởng Viện Triết học Mác-Lênin; Vũ Đình Huỳnh – thư ký chủ tịch Hồ chí Minh, đại tá Lê Trọng Nghĩa – Cục trưởng Cục 2 (Cục Tình báo quân đội); Đại tá Lê Minh Nghĩa – Chánh Văn phòng Bộ Quốc phòng;Đại tá Đỗ Đức Kiên – Cục trưởng Cục Tác chiến; Hoàng Thế Dũng – Tổng Biên tập báo Quân đội Nhân dân; Nguyễn Kiến Giang – phó giám đốc nhà xuất bản Sự thật, nguyên tỉnh Ủy viên tỉnh Ủy Quảng Bình; Minh Tranh – giám đốc nhà xuất bản Sự thật; Trần Minh Việt – phó bí thư thành ủy Hà Nội kiêm Phó chủ tịch Ủy ban Hành chính thành phố Hà Nội; Phạm Hữu Viết – Tổng thư kí toà báo Quân Đội Nhân Dân; nhà báo Vũ Thư Hiên… Ngoại trưởng Ung Văn Khiêm, thứ trưởng bộ văn hóa Lê Liêm (xứ uỷ viên Bắc Kỳ cũ), thiếu tướng Đặng Kim Giang (Theo Vũ Thư Hiên, ông này cũng bị bắt giam ở Hoả lò); thứ trưởng bộ quốc phòng trung tướng Nguyễn Văn Vịnh, phó chủ nhiệm Ủy ban Khoa học nhà nước Bùi Công Trừng, nguyên Chánh Văn phòng, Vụ trưởng Vụ tổng hợp Bộ Nội vụ Lê Hồng Hà,…

Những nhân vật xin tị nạn tại Liên Xô: có khoảng 40 người lúc đó đang đi học hay đi công tác ở Liên Xô đã xin ở lại như Phó chủ tịch Ủy ban Hành chính Hà Nội Nguyễn Minh Cần; Chính uỷsư đoàn 308, Phó chính uỷ Quân khu khu III đại tá Lê Vinh Quốc; nguyên Tổng biên tập Báo Quân đội Nhân dân thượng tá Đỗ Văn Doãn. (tất cả bị xử lý đợt đó có đến hơn 300 người).

Sau này còn nhiều nhân vật nổi tiếng có tâm, có tầm muốn “đổi mới”, dân chủ, cũng bị bức hại: từ những người như Kim Ngọc (bí thư tỉnh ủy Vĩnh-Phú), ủy viên bộ chính trị thường trực ban bí thư Trần Xuân Bách; trung tướng phó tư lệnh quân giải phóng MN phó chủtịch quốc hội Trần Độ; phó chủ tịch tổng Công đoàn VN- chủ tịch mặt trận TQVN thành phố HCM Nguyễn Hộ, bộ trưởng y tế chính phủ Cách mạng lâm thời CHMNVN-BS Dương Quỳnh Hoa, Phó Chủ tịch Uỷ ban Nhân dân Thành phố Đà Lạt kiêm Thành ủy viên Huỳnh Nhật Hải, Phó Giám đốc Trường Đảng tỉnh Lâm Đồng kiêm Tỉnh ủy viên dự khuyết Huỳnh Nhật Tấn… Đến các nhân sỹ, trí thức nổi tiếng như Hà Sĩ Phu (viết bài Dắt Tay Nhau Đi Dưới Những Tấm Biển Chỉ Đường Của Trí Tuệ). Hoàng Minh Chính (viết Góp Ý kiến Về Dự Thảo Cương lĩnh), Phan Đình Diệu “Kiến Nghị Về Một Chương trình Cấp Bách Nhằm Khắc Phục Khủng Hoảng Và Tạo Điều kiện Lành Mạnh Cho Sự Phát triển Đất Nước”; Trần Quốc Vượng (viết Nỗi Ám Ảnh Của Quá Khứ). Nữ nhà văn Dương Thu Hương dự đoán “nếu Đảng không cải cách sẽ có một cuộc lưu huyết”.

Còn Bùi Tín, cựu phó tổng biên tập báo Nhân Dân từng là phóng viên chiến trường có mặt tại dinh độc lập ngày 30/4 (con cụ Bùi Bằng Đoàn – phó chủ tich quốc hội VNDCCH) sau khi trốn sang Pháp, đã gửi “Bản Kiến nghị của một công dân” và kêu gọi “xây dựng một chế độ dân chủ thực sự có tính chất nhân dân” cũng bị đảng tuyên là phản động;…

Gần đây nhất (2/2014): ông Đặng Xương Hùng, đang là đại sứ VN tại Thụy Sỹ, từng là một cán bộ cấp vụ của Bộ Ngoại Giao, đã tuyên bố bỏ đảng cs và sau đó xin tị nạn chính trị…

Đã bao giờ các vị tự hỏi: tại sao rất nhiều người từng hết mình theo đảng nhưng sau một thời gian theođảng, cống hiến hết mình, họ lại bỏ cả quyền lực, địa vị, bổng lộc đang có để ra đảng?: Nguyễn Hữu Đang (từng là cánh tay phải của Hồ Chí Minh, vào VN thanh niên CM đồng chí hội từ 1929, người tổ chức buổi lễ độc lập 2/9/45 tại quảng trường Ba Đình); Trung tướng Trần Độ (phó CT quốc hội, phó chính ủy quân giải phóng MN), BS Duơng Quỳnh Hoa (bộtrưởng y tế chính phủ CMLTCHMNVN), Nguyễn Hộ (phó chủ tịch tổng công đoàn, chủtịch mặt trận TPHCM), TS Võ Nhân Trí, KS Truơng Như Tãng, TS Nguyễn Thanh Giang, Đại tá Phạm Đình Trọng, Đại tá BS Phạm Quế Duơng, Tỉnh uỷ Huynh Nhật Hải, Huỳnh Nhật Tấn, Nữ nghê sĩ Kim Chi, Nguyễn Thị Hài…. gần đây như ks Nguyễn Chí Đức, LS Lê Hiếu Đằng, TS Phạm Chí Dũng, BS Nguyễn Đắc Diên…..

Đảng ngăn cản tự do tôn giáo, tín ngưỡng: phá bỏ nhiều đình chùa, nhà thờ, đền miếu sau 1954, ngăn cản (thậm chí lấy cớ để bắt bớ, đàn áp một số tín đồ) dằn mặt người dân theo đạo, hành đạo – sợ không quản lý được tư tưởng của họ, sợ họ bị tôn giáo “lợi dụng”.Sau 1975, thậm chí đảng còn “quốc doanh” hóa tôn giáo (Phật giáo VN chẳng hạn). Từ khi giành được quyền lãnhđạo cả nước, đảng với cái nền tảng “sở hữu toàn dân” đã tiến hành “cải tạo quan hệ SX” bằng việc “đánh Tư sản” cải tạo công thương”, “hợp tác hóa” mà kết quảlà thủ tiêu sản xuất hàng hoá theo phương thức Tư bản, thủ tiêu cạnh tranh dẫnđến làm suy sụp nền kinh tế công thương nghiệp, cả xã hội thiếu hàng tiêu dùngđến cái kim sợi chỉ cũng đem ra phân phối. Nhiều nhà tư bản có tầm, có tâm bị tịch thu tài sản, tù đày, chết oan, một số trốn chạy ra nước ngoài không chính thức, một số nộp tiền cho các nhà chức trách “lót tay” để được đi cùng với phong trào vượt biên.

Chính vì thấy rõ được “cái ưu việt, tốt đẹp” của chế độ “ta”, mà trong những năm 75-90, hàng triệu người dân miền Nam + một phần không nhỏ dân miền Bắc đã “bỏ phiếu bằng chân” bằng cuộc vượt biển lớn nhất trong lịch sử loài người: hàng triệu người bất chấp nguy hiểm rủi ro, hải tặc, sóng bão, cá mập, đói khát, thậm chí trong túi không có tiền bạc vẫn đóng bè để tìm đường đến với tự do – từ đây, từ điển ngôn ngữ thếgiới có thêm từ vựng mới “Thuyền nhân”. Tại sao họ từ bỏ “thiên đường XHCN” tốtđẹp để ra đi nhỉ? Mà đa phần họ có làm gì cho chế độ cũ đâu? Họ có “chạy trốn”vì phạm tội gì đâu? Và khi đi có ai muốn quay về không? Tại sao người ta cứ bảo“nếu được đi thì đến cây trụ điện nó cũng đi”?…

Cho đến nay, vẫn chưa hết hiện tượng “bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi” đó (dù không còn quy chế nhập cư cho người “tỵ nạn”, nhưng 8 tháng đầu năm 2013 vẫn còn có đến hơn 700 người Việt vượt biển tới Úc, 50 người tới Đài Loan …là sao?).

Ngoài ra, do lo sợ “con ngựa thành Tơ-roa” mà chính sách cực đoan “bài Hoa” cũng tạo ra những xáo trộn lớn trong những năm 77-80 tạo cớ cho kẻ thù phương Bắc “dạy cho VN một bài học”.

Sau khi xảy ra cuộc xâm lược“đòi đất” của Polpot ở biên giới Tây Nam được sự hậu thuẫn của quan thầy của chúng là Trung quốc bị VN phản công đánh bại, Tiếp sau đó ở biên giới phía Bắc Trung Quốc đã đem 60 vạn quân xâm lược cướp phá giết chóc tại tỉnh biên giới phía Bắc.

Trong mấy cuộc chiến tranh đã qua do đảng lãnh đạo, nếu nói đánh giá khách quan và công bằng, thì chỉ có cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới 1979 mới thực sự là “công lao” có ý nghĩa nhất của đảng, vì đây mới thực sự là cuộc chiến tranh để giữ độc lập, chủ quyền cho tổ quốc (để giữ lấy đất nước cho đảng cầm quyền?) – nhưng điều này, ngày nay “đảng ta” sợ Trung Quốc đến mức không những chẳng dám tự hào (mà khiếp nhược Trung Quốc đến nỗi cấm cả dân kỷ niệm ngày đánh thắng Trung Quốc xâm lược, tạo điều kiện cho Trung Quốc lập rất nhiều ”nghĩa trang liệt sỹ Trung Quốc” (chết do xâm lược mà được dựng nghĩa trang liệt sỹ ngay trên đất VN – có lẽ nay mai Gò Đống Đa cũng được xây nghĩa trang liệt sỹ Trung Quốc chăng?) –nhất là sau hội nghị Thành Đô đến nay (là hội nghị đầu hàng, bán nước của những người lãnh đạo đảng), họ tôn vinh 16 chữ vàng và 4 tốt, mặc cho TQ cướp biểnđảo, lấn đất liền, bắt ngư dân, khoan dầu ngoài biển của VN (làm trò mua tàu ngầm, sắm máy bay SU30, tên lửa S300 để lấy lòng dân hay để gửi phần trăm vào đó? Vũ khí không xác định rõ kẻ thù thì vũ khi đánh ai, ai dám ra lệnh đánh, ai đánh?).

Tới những năm 1989-1992, lo sợ phong trào đòi dân chủ như Đông Âu và Liên Xô làm sụp đổ mình, lãnh đạo đảng“ta” không những không nhận ra quy luật khách quan về sự sụp đổ không thể tránh khỏi được của cái gọi là ”lý tưởng CS” và chế độ “CNXH” hoang đường, mà còn bảo thủ khi ông Nguyễn Văn Linh sang Đông Âu với đề nghị “cứu CNXH” (chỉ sau đó một tháng thì toàn bộ khối Đông Âu và Liên Xô sụp đổ). Thất bại với việc cầu và“cứu” CNXH ở Liên xô và Đông âu, đảng ta lúng túng (hết chỗ dựa về hệ tưtưởng?) và, thay vì quay về với quy luật khách quan là lấy chủ nghĩa dân tộc làm trọng như các quốc gia khác trên thế giới, thì lại tiếp tục tôn thờ “ý thức hệ” lỗi thời, mà ngả hẳn vào lòng CS Trung quốc để tiếp tục con đường “XHCN?”(giả cầy). Bắt đầu từ 9/1990, sau khi những người đứng đầu đảng và nhà nước VN sang Thành Đô (TQ) để “dàn hòa” với “đảng anh em” nhằm “cứu CNXH” (thực chấtđây chính là sự đầu hàng nhục nhã đối với kẻ thù của dân tộc cốt chỉ để lấy chỗdựa tồn tại cho cái “ý thức hệ” cộng sản – đảng CS) mà để có chỗ dựa này chođảng CSVN, thì ngay sau đó VN đã phải chịu “những điều kiện tiên quyết” (rấ tđau đớn về biên giới và lãnh thổ…) để đổi lấy việc “bình thường hóa quan hệ”giữa hai nước – thực chất là bảo kê cho sự tồn tại của đảng CSVN nhờ vào CS Trung Quốc). Đây là quyết định mù quáng và nguy hiểm nhất mà hệ lụy của nó thì ngày càng rất rõ ràng.

Quay về nước, để ngăn ngừađối lập, ngăn tự do dân chủ “quá trớn”, đảng chính thức giải tán 2 đảng Xã hội và Dân chủ, mặc dù trước đó chỉ là 2 đảng hình thức, do đảng quản lý và tự đưa thẳng vào Điều 4 Hiến pháp cái điều rất mất dân chủ và trơ tráo là: chỉ riêng có và duy nhất đảng CS mới được quyền và vĩnh viễn cầm quyền lãnh đạo nhân dân (bất luận đảng xấu tốt ra sao?).

Cùng với chế độ công hữu, quy định quản lý đất đai là của “toàn dân”, của chung hoá ra là chẳng của riêng ai, và vì thế người dân đã không làm chủ thực sự mà quyền định đoạt thuộc vềnhà nước, trong khi nhà nước là của đảng, mà đảng thì trao toàn quyền cho người trực tiếp cầm quyền, sinh ra tệ cha chung không ai khóc, người có quyền chức tha hồ mặc sức tham ô.

Chính 2 cái “tử huyệt” đó, 2 cái nền tảng đó của CNXH mà đảng có được quyền lực tối đa, quyền lợi tối đa và chính những người có quyền lực đã ”tự diễn biến” do cán bộ cầm quyền của đảngđã không thắng được chính mình, thoái hoá biến chất về đạo đức và lối sống rất nhanh (nhất là từ khi “đổi mới” theo “kinh tế thị trường, định hướng XHCN”),biến đảng từ một đảng cách mạng thành một đảng hoạt động chỉ vì quyền lợi của một thiểu số người cầm quyền, “nhóm lợi ích” và lũ mafia thao túng mọi đường lối chính sách của đảng và nhà nước. Khi đã nắm được toàn bộquyền lực, các cán bộ có quyền chức từ bắt đầu tư lợi, từ thu vén cá nhân làm giàu, đến tham ô vơ vét, từ sống xa dần cuộc sống người dân đến cuộc sống xa hoa, truỵ lạc, sa đoạ về phẩm chất đạo đức và lối sống người cách mạng. Cứ vậy quá trình diễn biến “Tham-Sân-Si” làm biến chất người cầm quyền trong đảng, những người này, nhân danh đảng đã dần biến đảng từ một đảng cách mạng, thành một đảng phản động, đi ngược lại lợi ích của dân, thậm chí chống lại nhân dân, mà họ lại đổ cho “thế lực thù địch” đã dùng “diễn biến hòa bình” biến cán bộcủa họ thành “tự diễn biến…” Thực chất THAM NHŨNG LÀ BẢN CHẤT CỦA MỌI CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI ĐỘC ĐẢNG TOÀN TRỊ, NÓ LÀ MỤC ĐÍCH TỒN TẠI, LÀ THUỘC TÍNH BẤT BIẾN CỦA MỌI CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI nhưng nó tác oai tác quái nhất là với các chế độ độc đảng cs toàn trị trong đó tiêu biểu là đảng csVN.

Hiện nay đã đến “một bộ phận không nhỏ – tức là phần lớn” đảng viên hư hỏng thoái hoá biến chất cách mạng, tham nhũng, hủ hoá về đạo đức lối sống thì lãnh đạo ai?

Giới lãnh đạo quyền lực từhơn chục năm lại đây đã tập hợp thành hệ thống, thành nhóm lợi ích để thao túngđường lối chính sách của đảng và nhà nước, để thực hiện tham nhũng khép kín từ trung ương đến địa phương. Những quyết sách của họ để lại những hậu quả hết sức nghiêm trọng về kinh tế. Các vụ PMU, Vinashin, Vinalines… và rất nhiều vụ khác bị bưng bít che giấu, đã làm mất đi phần lớn tài sản của quốc gia vào túi các quan tham, quy ra ngang với 60 tỉ USD (1,4 triệu tỷ đồng-theo thống kê đã được che đậy bớt của nhà nước), số tiền nợ nước ngoài tới độ kinh khủng (=165 tỉUSD, theo thống kê quốc tế=1,5GDP hàng năm) phải đến 2 năm chỉ làm, không ăn tiêu mới trả nổi.

Trước tình hình đó, chính phủ (X) giao cho các ngân hàng phải gánh nợ (trả tiền thay Vinashin), bù vào sự“thất thoát” của các doanh nghiệp nhà nước.

Chính vì vậy, mà các ngân hàng có chỗ dựa (có lý do để tìm nguồn “bù vào chỗ đã gánh nợ thay”) để tự tung tự tác vơ vét, bằng cho vay nặng lãi làm cho số doanh nghiệp đã phá sản có thểtới một nửa số doanh nghiệp từng có, số còn lại đang đứng trước bờ vực phá sản, thị trường nhà đất đóng băng mà để cứu nó thì với riêng HN, nhà nước cần phải bơm ra khoảng vài chục tỷ USD. Những kẻ cầm quyền tìm mọi cách vơ vét hết tốc lực trong nhiệm kỳ của mình bằng khai thác ồ ạt tài nguyên (dầu mỏ, than, sắt, bô xít, vonfram, ….) đem bán, đẻ ra những dự án khủng (đường sắt cao tốc Bắc Nam, Điện hạt nhân, Sân bay Long thành, Sân bay Tiên lãng…. ) để có cớ vay nợ quốc tế về lấy tiền chi và rút % ra chia nhau.

Bao nhiêu thứ thuế phí liên tục được sáng tác ra để móc hầu bao người dân. Bao nhiêu gạo, cà phê, điều, bao nhiêu cá tôm …. đem xuất khẩu để có tiền trả nợ, bù vào thâm thủng, trong khi nhiều vùng sâu vùng xa dân phải ăn mèn mén quanh năm.

Người công nhân “giai cấp tiên phong” (mà đảng luôn nói là người đại diện quyền lợi cho họ) thì thất nghiệp, lương thấp đến độ “khoái ăn sang” mà để có chỗ ở, họ cần mấy trăm năm may ra mới mua nổi một căn hộ vài chục m2, các ngành giáo dục, y tế làm cho người dân điêu đứng khi đi học, thà chịu chết vì không có đủ tiền để đi chữa bệnh, chất lượng giáo dục, y tế quá tồi tệ, các doanh nghiệp độc quyền do nhà nước nắm tự do tăng giá xăng dầu, điện làm cho thu nhập thực tế của người dân liên tục sụt giảm, các loại thuế phí tăng liên tục để móc sạch túi tiền của người dân, nền văn hoá dân tộc bị băng hoại, các giá trị nhân bản bị đảo lộn: tung hô những chuyện chân dài bồ bịch, đĩ điếm, cờ bạc, loạn luân, chém giết, lối sống hủ bại dẫm đạp lên nhau để sống, không coi trọng đạo đức nhân cách kểcả giới lãnh đạo chóp bu.

Trước những đòi hỏi về tự do dân chủ, chống TQ xâm lược, chống tham nhũng…, rất nhiều người nổi tiếng là nhân sỹ, trí thức hàng đầu, nhiều vị là tướng lĩnh lão thành cách mạng và những người có công với nước, những người từng tham gia “khai quốc công thần”, cùng hàng vạn người dân đã mạnh dạn đề xuất nói lên những kiến nghị, góp ý để đảng nhà nước có những cải tổ thích hợp mà trước hết là xây dựng một bản hiến pháp thật sự vì dân, thật sự công bằng dân chủ văn minh tiến bộ làm cơ sở cho sựphát triển tốt đẹp nhất của đất nước. Nhưng thay vì tiếp thu, khuyến khích người dân để tự điều chỉnh hoàn thiện mình – những người cầm quyền lại tìm cách theo dõi, ngăn cản đe dọa, vu cáo và đàn áp bắt bớ bỏ tù người dân nói lên sựthật, gây lên bao nỗi oan trái và bất bình của những người có tâm có tầm, của những người dân nặng lòng với vận mệnh đất nước; họ thủ tiêu nhân tài bởi không có tuyển dụng cạnh tranh minh bạch…

Ấy vậy nhưng khi “phê và tựphê”, “bỏ phiếu tín nhiệm” (những trò mị dân rẻ tiền đã quá quen thuộc xưa cũ) cả 175 uỷ viên TW, và 500 ông nghị gật (do đảng chỉ định – vì >92% nghị là đảng viên, quan chức đương chức) không tìm ra được một “con sâu” nào, không quy kết được cho một cá nhân phạm tội nào – chỉ có những kẻ tay sai dưới quyền phải chịu làm hình nhân thế mạng cho họ (nhưng cũng là những án tù rất nhẹ nhàng chưa đủ sức răn đe, kể cả vụ Dương Chí Dũng dù đã khai ra đến ủy viên trungương, thượng tướng thứ trưởng bộ CA Phạm Quý Ngọ, rồi cả ủy viên bộ chính trịbộ trưởng CA Trần Đại Quang thì vụ việc rồi cũng đã được giới cầm quyền chóp bu cho chìm xuồng để bảo vệ “uy tín” cho đảng), hiến pháp thì không do một quốc hội lập hiến thảo ra, cũng không được người dân phúc quyết dưới sựgiám sát khách quan công khai minh bạch của quốc tế mà ngay việc gọi là “sửađổi” thì cũng là trò ảo thuật lừa đảo trí trá chỉ nhằm củng cố thêm độc tàiđảng toàn trị mãi mãi và các ông nghị gật phải bỏ phiếu theo lệnh của bộ chính trị csvn để “thông qua” ….

Như vậy xin hỏi quý vị rằng: tình hình đảng và nhà nước ta như thế thì liệu, còn cứu chữa được đảng và chế độ không?

Với một thể chế chính trị lạc hậu, phản động, chống lại người dân và còn ngoan cố khư khư giữ gìn thì chỉlà đồng lõa câu giờ vơ vét và gây thêm tội ác với nhân dân?.

CẦN PHẢI LÀM RÕ MỘT ĐIỀU: Từ khi cướp được chính quyền, đảng cs chỉ chăm lo “dạy” dân ca ngợi “công lao” đảng , “dạy” dân trung thành với việc làm nô lệ cho đảng cs.

Nước người ta thì tự hào là nước làm ra được máy bay, ô tô; dân người ta tự hào đi học không mất tiền đến tận hết đại học, người ốm đau vào bệnh viện không mất tiền, người dân thường cũng được ứng cử và trực tiếp bầu đến tổng thống…. Nhưng dân ta được đảng dạy phải luôn luôn tự hào đánh thắng Pháp Mỹ. Vậy thế nào là đánh thắng? và mụcđích của đánh thắng là gì? Đánh thắng cho ai?- núi xuơng sông máu người dân đổra nhưng người dân chẳng những không được tự do mà còn mất tự do hơn chế độ cũ,phải chịu bất công hơn chế độ cũ (vậy thắng để làm gì ? lấy độc lập cho đất nước hay lấy quyền cai trị cho người cs, tránh tư bản ngoại bang để rồi lại làm tay sai cho cs quốc tế trước đây và tàu cộng khựa ngày nay?).

Cái quan niệm “đánh” thắng – nếu không vì mục đích bảo vệ tổ quốc thì bản thân nó đã thiếu tính nhân văn, bởi trong tất cả các cuộc chiến tranh dưới danh nghĩa gọi là “giải phóng”, “trấn áp bạo loạn”…(nếu không vì mụcđích bảo vệ tổ quốc) thì phần thiệt hại đều thuộc về người dân, chỉ có người cầm quyền này thắng người cầm quyền kia mà thôi. Khi đánh nhau thì cs luônđem dân ra làm lá chắn (nhất là chống chiến tranh không quân Mỹ ở Miền Bắc-vì trận địa, doanh trại quân đội thường làm ở cạnh nhà dân hoặc ngay trong khu dân cư đông đúc, hòng làm cho đối phương vì sợ dân chết lây mà không dám đánh?).

Để có được cái kết quả”đánh thắng” ấy, mà ta chết gấp nhiều mấy chục lần phía “địch” rồi sau khi thắng lại quay ra làm tay sai cho thằng mất dạy khốn nạn hơn thì thắng cái gì? ai thắng đây?; đánh thắng bằng giết được nhiều người mà chủ yếu vẫn là những người anh em cùng dòng giống Việt của ta, mà giết những ngưòi cùng giòng giống thì nhiều gấp hàng chục lần của ngoại bang thì ta giết nhau nồi da xáo thịt chứ hay ho gì mà khoe mà tự hào – ngu hết chỗ nói.

Hơn nữa, nắm quyền lực bằng cách bắn giết người của chế độ cũ rồi cướp đoạt và áp đặt quyền cai trị của mình đối với dân chúng như đảng csVN thì đó là hành động cướp đoạt bất công, phi lý chứ vinh quang vẻ vang gì? Một lực lượng chính trị lên cầm quyền chỉ được coi là chiến thắng vẻ vang và vinh quang khi và chỉ khi họ thắng bằng việc cạnh tranh thi thố tài đức giữa các đối thủchính trị, thông qua tổng tuyển cử ứng cử tranh cử và bầu cử tự do công khai dưới sự giám sát khách quan minh bạch của quốc tế, mà người ta được đa số người dân tín nhiệm lựa chọn bầu lên – đó mới thực sự vẻvang và vinh quang và người cầm quyền ấy mới đủ chính danh về tư cách. vì thế, sự cầm quyền của đảng csvn xưa nay là hoàn toàn bất chính, (mà người đời nay hay nói khác đi là không chính danh đểcho nó khỏi nặng nề) bởi vì nó giành quyền thống trị xã hội bằng bắn giết và ápđặt chứ nó không do qua cạnh tranh tự do dân chủ minh bạch mà được người dân tín nhiệm bầu lên, nó tự đẻ ra “hiến pháp”, tự nặn ra “quốc hội” nhằm duy trì nền cai trị độc tàì đảng toàn trị vĩnh viễn .

Đảng cs “dạy” Và bắt mọi công dân phải ghi nhớ “công ơn” đảng (hơn cả công ơn cha mẹ sinh thành nuôi nấng mình, hơn cả tổ tiên gia tộc mình!) để rồi đòi “muôn năm” cai trịdân. (cứ xem họ treo mấy cái khẩu hiệu: “đảng csVN quang vinh muôn năm” lên trên và lên trước cả “nước cộng hòa….VN muôn năm” đã thấy ngay sự hợm mình ngạo mạn của họ. Ngay bảng hiệu cộng sở, họ treo tên “đảng ủy” luôn trước cả “hộiđồng nhân dân” và “ủy ban nhân dân” …); việc làm lưu manh đó cũng như việc bịp bợm trong lạm dụng ngôn từ, đánh tráo khái niệm: báo tiếng nói của đảng nhưng đánh tráo thành báo “nhân dân”, “thế lực thù địch của đảng” thì đánh đồng tráo vị thế thành thế lực thù địch của nhân dân….- thế nhưng họ vẫn leo lẻo nói“dân chủ”, nói quyền lực trên hết thuộc về nhân dân.

Ngay cái gọi là quốc hội, với 92% là đảng viên đương chức được đảng lệnh cho mặt trận tổ quốc bắt dân phải bầu thì làm sao quốc hội là cơ quan đại diện cho quyền lực của người dân? có tiếng nói của dân? nó chỉ là bù nhìn làm theo lệnh đảng để lừa bịp quốc tếrằng có quốc hội là dân chủ? Hiến pháp là luật mẹ của mỗi nước, nó sinh ra để làm căn cứ bảo vệ cho mọi người dân. Nhưng hiến pháp VN là nơi đảng kể lể công lao (? tội thành công) trước dân và biến hiến pháp của quốc gia thành một bản nội quy nhà tù để đảng cai trị người dân vĩnh viễn.

ổ ng ….,

Đã vậy, mỗi khi có ý kiến người dân tham gia góp ý, hiến kế, kiến nghị, tố cáo thì họ bỏ ngoài tai, họtìm cách che giấu sự thật, họ quy kết những người đòi hỏi dân chủ tự do là “gây rối”, ”phản động”, ”thế lực thù địch”, ”tuyên truyền chống phá nhà nước”… đểlấy cớ đàn áp, bắt giam, bỏ tù họ.

Tóm lại, CNCS thực chất là tà thuyết lừa mỵ giai cấp CN và nhân dân lao động, hay là thứ CN hoang tưởng đã phá sản ở ngay quê hương nó sinh ra và gần hết hệ thống ngay từ cách đây hơn 20 năm – thời gian đó đủ để cho người cầm quyền CS ở VN biết mở mắt ra, không phải ngần ngại gì mà không vứt tổ nó đi, chứ không cần phải chữa chạy với mưu kế“sách lược” gì – nếu thực tâm vì dân vì nước – chẳng qua là kẻ cầm quyền đang lợi dụng nó “chết từ từ” để có thời gian nhằm mưu lợi riêng trong những tháng ngày còn lại.

Chưa bao giờ những vấn đềkhó khăn về kinh tế được đảng CS giải quyết một cách căn bản: bởi lẽ cái nền tảng công hữu là nền tảng không cho phép phát huy cái mặt tốt của quản lý, của trách nhiệm cá nhân, là phải tham ô tham nhũng vì nó là một thành phần của hệthống (tham nhũng làm thuộc tính cơ bản và bất biến của mọi chế độ độc tài và là bản chất của chế độ độc tài), là sản xuất không có năng suất cao, chất lượng kém vì không cần cạnh tranh.

Đã là so sánh để thấy tiến bộ hay yếu kém thì phải khách quan, minh bạch, đừng“mèo khen mèo dài đuôi” nhưvậy, đừng “trung ương hát, quan chức khen hay” như vậy:

Để biết mình tiến bộ hay thua kém, người ta không thể so sánh với chính người ta, mà phải so sánh với người khác để thấy mình giỏi giang cao lớn hay yếu kém ở chỗ nào?

Không thể so đứa con của mình 15 tuổi hôm nay, so với chính nó khi 5 tuổi để nói rằng nó đã cao, nặng, và giỏi hơn trước rất nhiều. Mà phải so nó với con nhà hàng xóm cùng lứa tuổi mới biết con nhà mình cao, nặng, và giỏi hơn hay kém hơn?

Với một quốc gia cũng vậy, phải so sánh với phần lớn các quốc gia khác khi có cùng một điều kiện, đừng đổvì chiến tranh (do ai tạo ra? tại sao họ không có chiến tranh? mà mình cứ phải chiến tranh? vẫn có cách tránh chiến tranh khác kia mà, hơn nữa để xảy ra chiến tranh thì lỗi đó có phải là lỗi của dân không?). Cộng sản, XHCN tốt đẹp nhưng như Bắc Triều tiên, Chủ nghĩa tư bản xấu xa mà như Hàn quốc, Thụy điển thì nên chọn mô hình nào?. Đó là một ví dụ về sự tương đồng như nước ta.

Về cái thói tuyên truyền“mèo khen mèo dài đuôi”: những cái thành công tạm thời đạt được là do người cầm quyền bất lực buông xuôi mới thành ra nới trói cho người dân nên đã có những chuyển biến tích cực trong nông nghiệp chứ không phải tài giỏi gì ở người lãnh đạo.” Mất mùa là tại thiên tai, được mùa bởi tại thiên tài đảng ta”, nếu màđảng có dân chủ và cầu thị thì những tiến bộ đó đã có từ những cuối thập niên 60 TK20 chứ không phải đến 1986.

Còn với các ngành khác, có vẻ ngoài là “tiến bộ, phát triển” như điện, đường sá giao thông, xây dựng là liên quan đến số tiền khủng vay nợ về đầu tư mà dựa vào đó, số % móc ra đút túi các quan nhà ta là rất lớn, đấy không phải là thực lực của nền kinh tế, đó là số tiền vay nợ nước ngoài (con số quốc tế thống kê đến 165-170 tỷ USD, bằng 2.000Mỹ kim/đầu người dân VN) mà nếu người ta đòi thì có mà bán hết thóc gạo, dầu thô, than, sắt, cá tôm, cà phê, các khu đô thị, đường sá…thậm chí cả “gái xuất khẩu’ cũng chẳng đủ trả một phần số nợ ấy. Hiện tại, tất cả tài nguyên đất nước (mỏ dầu, than, sắt, bô xít…) đang bị các “nhóm lợi ích” ồ ạt khai thác vơvét bán để lấy tiền riêng, vậy vài chục năm nữa thế hệ con cháu đất nước này sống bằng cái gì đây?

Chính vì đảng cộng sản độc quyền cai trị mà đất nước ta bị kìm hãm đà phát triển, không theo được nhịp độchung của thế giới, kể cả so với những nước xung quanh. Sự thật đã công bố Việt Nam thụt lùi 51 năm so với Indonesia, 78 năm so với Thái Lan, 158 năm so với Singapore (báo cáo đề tài khoa học cấp nhà nước do trường đại học Kinh tế quốc dân làm theo yêu cầu của Ủy ban Kinh tế của Quốc hội – báo Người lao động), trong khi trước 1975 kinh tế của họ không hơn gì nước ta.

Đừng thấy bây giờ có nhiều hàng hoá, hàng rẻ hơn thời trước mà cho đấy là “thành tựu” do đảng làm ra. Nếu không “mở cửa” để được tư bản giãy chết cho tham gia vào cái chợ chung WTO, đểmà có hàng mà mua, để có chỗ mà bán hàng, thì đến cái quần lót người dân mặc cũng sẽ còn phải phân phối. Đó là cái thuận lợi thời gian đầu gia nhập WTO mang lại hàng hoá nhiều cho mà mua thôi, cái này là cái ưu thế chung của 20 năm đầuđược mua và bán trong cái chợ đó chứ đảng ta tài tướng gì ? Tới 2015 là thờiđiểm đáo hạn dồn dập của các khoản nợ quốc tế, cũng là thời điểm vơ vét của nhiệm kỳ đại hội 11 đảng kết thúc, bấy giờ là thời điểm hết nói phét bắt đầu đấy quý vị ạ.

Nếu là người đang ra sức lập luận bênh vực bao che cho đảng cs (bảo hoàng hơn vua?), vậy quý vị đã xem “dựthảo hiến pháp” của Nhóm kiến nghị 72 chưa? Tại sao nhà cầm quyền VN lại sợ bản kiến nghị 72 đến như vậy? Và bản kiến nghị 72 đó nội dung có thật sự “phảnđộng” không hay hay nó tiến bộ, dân chủ hơn so với bản “hiến pháp của đảng” mà đảng và nhà nước cứ quy chụp, nhưng không dám và không vạch được ra cái nội dung nào là “phản động, chống phá” và không dám công khai và cố tình không công khai kiến nghị 72?

Để khách quan, quý vị hãy xem kỹ và đối chiếu 2 bản hiến pháp đó mà rút ra lẽ phải. Tại sao Nhà báo Nguyễn Đức Kiên có “Tuyên bố công dân tự do”, Tại sao có Góp ý của hộiđồng Giám mục VN, mà những lời tuyên bố, kiến nghị, góp ý ấy dù mới được rỉ tai truyền miệng, phải xem lén trên mạng bị tường lửa, dù bị bôi nhọ, ngăn cấm đe dọa, bắt bớ bỏ tù; sau khi công bố trên mạng chỉ một thời gian ngắn vẫn có hàng chục ngàn người “dám ký tên?” Do quá khát khao một nước VN có tự do dân chủ,công bằng văn minh và phát triển, một nước VN độc lập tự do, mà ở đó người dân thực sự hạnh phúc ngang với các quốc gia khác trên thế giới, đó là tiếng nói thật lòng, là nguyện vọng tha thiết chính đáng của người dân VN hiện nay. Nhưng trái với những tuyên bố của người cầm quyền rằng “khuyến khích tự do góp ý xây dựng hiến pháp”, “không có vùng cấm” thì họ lờ tịt, ngăn và giấu không cho dânđược biết nội dung kiến nghị 72, tuyên bố công dân tự do, góp ý của hội đồng giám mục… ấy như thế nào, nhưng cứ vu bừa, quy kết láo rằng là “phản động, thếlực thù địch…”.

Về mặt nguyên lý: “tồn tại xã hội quyết định ý thức xã hội”, “cơ sở hạ tầng quyết định kiến trúc thượng tầng”, vậy thế thì với kinh tế như hiện nay (thực chất là kinh tế tư bản, sản xuất theo quan hệ sản xuất tư bản chủ nghĩa, lấy lợi nhuận làm hàng đầu, với nhiều thành phần-điều mà trước đây những nhà lý luận cs ra sức phê phán vì cho là bóc lột, thì nay nhổ ra rồi liếm lại), vậy tại sao vẫn đòi một mình một chợlãnh đạo (thì lãnh đạo sao được với những thành phần ngoài quốc doanh?) ngày nay, CNXH kiểu Việt nam là “kinh tế thị trường, theo định hướng XHCN” thì thật là điều nực cười, bởi không thể ăn thịt chó mà lại bảo rằng tôi đang ăn chay, lừa bịp kiểu này thì liệu lừa được ai? Bế tắt về lý luận đến mức cứ “phát kiến”bừa (đúng hơn là thủ đoạn lừa dân?), bởi chỉ họ mới có quyền nói, còn người dân thì đã bị họ bịt miệng-bịt tai-bịt mắt bằng hệ thống tuyên truyền đồ sộ độc quyền với 17000 người “cả vú lấp miệng em” mà mỗi năm hệ thống này tiêu mất hàng ngàn tỷ tiền thuế của dân đóng góp .

“…KHÔNG THỂ BỊT MIỆNG CẢ MỘT DÂN TỘC MÀ NGƯỜI TA KHÔNG THỂ KHUẤT PHỤC BẰNG LƯỠI KIẾM CỦA ĐAO PHỦ”- kết luận ấy của Louis Aragon- nhà báo Pháp thế kỷ trước sau vụ thực dân Pháp hành quyết chém đầu anh hùng Nguyễn Thái Học, Phó đức Chính và cácđồng chí của ông – được ghi trên tấm bia tại đài tưởng niệm khởi nghĩa Yên bái phải chăng cũng là lời nhắc nhở với kẻ cầm quyền VN hiện nay?. Tóm lại, CNXH thực sự là hoang đường, chế độ CSVN thực sự đã trở lên lưu manh phản động. Sẽ không bao giờ đảng CSVN khắc phục được những cái “sai lầm” nếu còn tiếp tục không “nghe dân và vì dân”, quay lưng lại với người dân và còn ngu xuẩn coi Mỹ như một kẻxâm lược, hay bạc nhược ươn hèn với bọn bành trướng Trung Quốc bằng luận điệu mỵ dân “nước xa không cứu được lửa gần”, “lạt mềm buộc chặt?”. Khỏi phải bàn dài dòng: nếu không đa đảng nhanh thì không những đảng CS không giữ được (ngay cả cái xác chứ đừng nói cái hồn) mà đất nước này sẽ rơi vào tay đại Hán, điều này đang hiện hữu rất nhanh chóng.

Phải nhìn thẳng vào sự thực:Đảng Cộng Sản Việt Nam không phải là một đảng yêu nước và không ai trong số những người có quyền nhất trong chế độ đặt quyền lợi của đất nước và dân tộc lên trên hết cả. Họ ứng xử với người dân không khác gì một lực lượng chiếm đóng của tàu cộng. Tất cả đều chủ trương đàn áp thẳng tay mọi khát vọng dân chủ của người dân để ngoan cố tồn tại bất chính.. Dù muốn bưng bít sự thật, muốn dập tắt tiếng kêu của người dân bằng những thủ đoạn và hành động nham hiểm độc ác, tàn bạo đến đâu thì những kẻ cầm quyền của đảng csvn cũng sẽ không bao giờ đạt được mục đích, bởi hướng tới một xã hội tự do dân chủ, một chế độ đa nguyên đa đảng là khát vọng bỏng cháy của con người VN yêu nước yêu tự do, nó phù hợp với xu thế phát triển tất yếu của xã hội loài người- điều này không có một trở lực nào ngăn cản nổi, những kẻ ngoan cố đi ngược lại nguyện vọng tha thiết chính đáng đó của người dân nhấtđịnh sẽ bị lịch sử nghiền nát. Những kẻ lãnh đạo đảng CSVN nghĩ rằng có thể dựa vào Trung Quốc, cùng với việc nắm giữ lực lượng công an quân đội để khi cần dùng làm công cụ đàn áp người dân để tiếp tục duy trì sự thống trị đất nước. Tội này là gì nếu không là tội của những tên tay sai tiếp tay cho kẻ xâm lược? tội phản quốc?, đây là trọng tội của họ đối với nhân dân và lịch sử VN. Phải nhìn thẳng vào sự thực: Thủ phạm đã gây ra hàng triệu cái chết cho người dân VN suốt 80 năm qua chính là đảng CS. Thủ phạm gây ra bao bất công trong XHVN hiện nay chính là đảng CS. Thủ phạm gây ra sự tụt lùi (hiện nay và mãi mãi về sau cho tương lai dân tộc) so với các nước khác trên thế giới chính là đảng CS. Thủ phạm gây ra sự bạc nhược ươn hèn, quỳ gối làm tay sai cho tàu cộng, bán đất buôn dân chính là đảng CS. Thủ phạm của nạn tham nhũng vô phương chữa trị chính là đảng CS. Thủ phạm của việc phá hoại đạođức con người VN, hủy hoại nền tảng văn hóa truyền thống mỹ tục thuần phong VN hiện nay chính là đảng cs.

Tóm lại:

Do bị bưng bít sự thật, bị tuyên truyền nhồi sọ đánh trúng vào khát vọng xoá bỏ bất công đem lại tự do (giải phóng giai cấp, xây dựng công bằng xã hội, không còn người bóc lột người, người dân làm chủ xã hội), khát vọng độc lập dân tộc (chống xâm lược, giải phóng dân tộc) và giàu mạnh (xây dựng xã hội chủ nghĩa giàu đẹp, làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu… ) – những cái bánh vẽ ấy đã làm dân ta ngộ nhận sự lừa bịp như là lẽ phải, như là lý tưởng hiện thực làm cho người ta mù quáng, cuồng tín thờ phụng sự dối trá, tự nguyện làm con rối, làm vật hy sinh cho đảng cs thực hiện chính sách bắn giết, cướp quyền nhằm mục đích áp đặt sự độc tài toàn trị xã hội giành những THẮNG LỢI CHO ĐẢNG trong suốt 84 năm qua. Những người cầm đầu đảng csvn đã phạm những tội lỗi cực kỳ nghiêm trọng với dân tộc trong suốt thời gian cầm quyền và đến nay họ vẫn tiếp tục ngoan cố lừa bịp để kéo dài việc cầm quyền bất chính gây khổ đau cho người dân vn và cam tâm làm tay sai cho tàu cộng nhằm biến vn thành một tỉnh lẻ của tàu cộng theo mật ước bán nước đã ký với tàu cộngở thành đô (tq) từ năm 1990.

  • Một đảng viên hơn 40 tuổi đảng đã từ đảng //
Posted in vietnamese | Leave a comment

ĐƯỜNG LƯỠI BÒ HOANG TƯỞNG

Originally posted on hoamunich:

lMột nhà nghiên cứu nguyên là một vị tướng làm tùy viên quốc phòng Pháp tại TQ trong thời gian dài, đã phân tích về đường lưỡi bò 10 đoạn mới đây của TQ. Sau khi nhà xuất bản Hồ Nam (TQ) phát hành tấm bản đồ dọc có đường lưỡi bò 10 đoạn, ngay trong nội bộ người TQ trong và ngoài nước cũng đã nổ ra các cuộc tranh luận. Trước đó, một số học giả TQ như Lý Lệnh Hoa, GS. Lý Vĩnh Long… từng nhiều lần lo lắng đường lưỡi bò là tai họa cho chính dân tộc Trung Hoa.

Mơ hồ, mập mờ

Nhà nghiên cứu người Pháp Daniel Schaeffer, nguyên là một vị tướng làm tùy viên quốc phòng Pháp tại Trung Quốc một thời gian dài, đã phân tích về đường lưỡi bò 10 đoạn mới đây của TQ. Theo vị tướng này, “Đó…

View original 932 more words

Posted in vietnamese | Leave a comment

Standpunkt zu Vietnam

Originally posted on Jobo72's Weblog:

Heute Abend ab 20 Uhr in Radio Horeb: eine Standpunkt-Sendung zur Situation katholischer Blogger in Vietnam.

Herzliche Einladung dazu – einmal auf vietnamesisch, einmal auf deutsch.

(Josef Bordat)

View original

Posted in vietnamese | Leave a comment

kỶ NIỆM NGÀY QUÂN LỰC VNCH

Originally posted on hoamunich:

P1130006Ngày 30 tháng 4 năm 1975. Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa bị bức tử![1] Nhưng tinh thần của người chiến binh VNCH chống cộng sản vẫn lưu danh mãi mãi, đã đi vào Quân sử và Chiến sử Việt Nam. Vì vậy ngày 19/06  hàng năm trên toàn thế giới ở đâu có người VN tỵ nạn CS đều tổ chức kỷ niệm ngày QLVNCH. Để tưởng nhớ, tri ân các anh hùng liệt sĩ đã vị quốc vong thân và thương phế bình VNCH.

TẬP THỂ CHIẾN SĨ VIỆT NAM CỘNG HOÀ ĐỨC QUỐC „Verein der Vietnamesischen Veteranen in der BRD e.V.“ Trong tinh thần „  Tổ Quốc -Danh Dự  và Trách Nhiệm “  Chiều thứ Bảy ngày 28.6.2014 trời nắng đẹp, bầu trời xanh với những áng mây trắng bay và những cơn gió thoảng làm không khí đầu mùa hè bớt nóng nực. Lần…

View original 2,103 more words

Posted in vietnamese | 1 Comment

Đức Quốc, Hội Ngộ Ville de Pluton 25J tại Luenen

Đức Quốc, Hội Ngộ Ville de Pluton 25J tại Luenen 21Juni2014_Video_ Chau6168-F

https://www.youtube.com/watch? v=9am1n2fI8U8&feature=youtu.be

Nhạc :
Đôi Bờ Thương Nhớ Quê (Midi)
Lời/Thơ : Miên Thụy
Nhạc : Lê-Ngọc Châu

Chuyện Dòng Sông
Lời/Thơ: Miên Thụy
Nhạc: Nguyễn văn Thành (Dân Chủ Ca)
Trình bày: Nguyễn văn Thành

Xin tùy nghi phổ biến. Đa tạ.
Chau6168

Cập nhật: 24/06/2014 14:37
Lá Thư từ Đức Quốc: 25 Năm Ville de Pluton, Hội Ngộ và Tri Ân tại Luenen, 21.06.2014
Buổi Hội Ngô Tri Ân 2014 đã thành công mỹ mãn, với một nội dung phong phú phản ảnh rõ nét buổi Lễ, với một hội trường khang trang cũng như số người tham dự đã chấm dứt vào lúc19h30 cùng ngày. Có tất cả khoảng 150 đồng hương và quan khách Đức tham dự, đã cùng nhau có những giờ phút hàn huyên, tâm sự trong bầu không khí thật cởi mở, thân thiện và ấm cúng .

Cali Today News – Lời mở đầu: Hân hạnh được Ban Tổ Chức cho biết là năm 2014 sẽ tổ chức và cũng được mời trước vài tháng nên tôi đã từ M_Nam Đức “bay” lên Duesseldorf và đáp xe lửa đi Luenen để tham dự buổi Hội Ngộ và Tri Ân 25 Năm của gia đình Ville de Pluton do một số anh chị em trẻ con cháu thuyền nhân xưa được Tàu C.M.A / Hamburg (Reederei NSB) cứu mạng tổ chức .

Sau khi trở về (bất ngờ) bị cảm nặng vì vậy hôm nay tôi -tham dự với tư cách Đại diện cho Hệ thống Truyền Thông Cali Today / Hoa Kỳ tại Đức & Âu Châu – mới tóm lược ngắn gọn như có thể buổi Lễ kể trên để giới thiệu đến độc giả xa gần. Vì nhớ đâu viết đó nên chắc chắn mất trật tự và không tránh khỏi thiếu sót. Mong quí vị, nhất là những tham dự viên thông cảm. Trân trọng (LNC).

* * *
Chim có tổ, người có tông
Uống nước nhớ nguồn !

Đó là truyền thống của dân tộc Việt Nam!

Nhân dịp kỷ niệm 25 năm ngày vượt biển, gồm thuyền 78 Hậu Giang và thuyền 42 Phú Yên, đã được tàu buôn CMA HAMBURG (Reederei NSB / GERMANY) có tên là Ville de Pluton do vị thuyền trưởng Helmut Lorenz cùng thủy thủ đoàn cứu thoát cảnh chết nơi biển cả mênh mông vào tháng 5.1989, và từ lúc đó tất cả đã được định cư khắp nơi trên các đất nước Tự Do, một lần nữa gia đình Ville de Pluton quyết định tổ chức Lễ kỷ niệm 25 năm ngày Hội Ngộ Tri Ân tại thành phố Luenen, Đức Quốc vào ngày thứ Bảy, 21.06.2014.

Từ chiều thứ sáu 20.06.2014, ban tổ chức đón tiếp đồng hương từ nhiều tiểu bang của nước Đức như Muenchen, Hamburg, Hessen … tập hợp về. Vì lý do đặc biệt nên tôi cũng có mặt tại Luenen chiều thứ Sáu vì vậy có thể ghi nhận khá đầy đủ những việc ban tổ chức thực hiện. Trời mùa Hè khô ráo, nắng ấm. Nhìn hình ảnh mọi người vui vẻ làm việc cùng nụ cười trên môi dù trong số đó có cả những người chưa hề quen biết nhau tôi cũng cảm thấy vui lây. Anh chị em trẻ lo chuẩn bị, khệ nệ mang máy móc, dụng cụ trang trí cho sân khấu hội trường.

Sáng thứ bảy hôm sau, mọi người đến hội trường lúc 09 giờ để chuẩn bị, cùng nhau điểm tâm đỡ ổ bánh mỳ chả với tách càfé nóng, trò truyện nhưng không quên công việc đang cần được giải quyết gấp rút. Từng tốp gồm thanh thiếu niên nam nữ, các cháu bé tụ tập ngoài sân và trong hội trường đang trò truyện, kể cho nhau nghe các sinh hoạt, kinh nghiệm … trong đời sống. Tiếng nói cười thể hiện trên khuôn mặt, trong số đó có cả những người từ khi được cứu vớt, chia tay ở trại tạm chuyển, nay là lần thứ hai sau 25 năm gặp lại ở Luenen.

Chỉ còn vài tiếng đồng hồ nữa là đến giờ khai mạc. Nhóm văn nghệ, múa lân dưới sự dàn dựng của cô Xuân Hương đến từ Muenchen đang cấp tốc tập dượt, lý do bây giờ mới tập hợp đủ. Nhân lực là các thanh thiếu niên nam nữ thế hệ thứ hai, thứ ba của gia đình Ville de Pluton.

Những câu chuyện vui, kỷ niệm của hơn 25 năm trước dần dần được ôn lại, từ lúc con thuyền bị rượt, bị bắn, có người bị thương, cho đến khi sóng lớn vỗ làm nước tràn vào ghe, lúc người trách nhiệm lo âu vì trên ghe sau hơn 5 ngày trôi dạt trên biển cả không còn nước nữa …các câu chuyện tiếp nối, bổ xung thêm để các chi tiết được đầy đủ hơn. Các lời hỏi thăm tin tức về những người chưa có mặt, trao đổi nhau thông tin, địa chỉ.

Hàng chữ Việt trên sân khấu “ Chào Mừng Quan Khách, Hội Ngộ Tri Ân” và Danke Deutschland (Cám Ơn nước Đức), Familie Ville de Pluton” treo kèm hai bên, phía trên và dưới cái Logo với nền vàng chữ đỏ như ý của người thực hiện là muốn biểu trưng cho người dân Việt Nam da vàng máu đỏ. Phía ngoài sân trước lối vào, chiếc băng rôn với hàng chữ “ Chào Mừng Quan Khách- Herzlich Willkommen “ được các anh căng cột đập ngay vào mắt khách đến tham dự, hai bên là lá cờ Đức và Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ (Cờ Việt Nam Cộng Hòa)..

Trước 16 giờ, ngày 21.6, ban tổ chức cho biết ông bà Thuyền trưởng Lorenz đến. Không khí sội động hẳn lên. Thuyền nhân năm nào, ai cũng đến gần bắt tay, hỏi thăm vị ân nhân của mình. Lần này thiếu ông Heinz Sage, cũng là một thủy thủ trên con Tàu năm xưa, vì bị bệnh bất ngờ.

Sau khi chụp hình chung để kỷ niệm với vị ân nhân Đức mọi người tiến vào hội trường, nơi khách mời cũng đã tụ họp khá đông đủ.

Một điểm son khác cũng cần lưu ý là ban tổ chức có “làm quày thông tin” với hình ảnh cơ cực khi vượt biển đi tìm Tự Do ngày nào để cho đồng hương và quan khách tiện theo dõi cũng như có thể hiểu rõ hơn hoàn cảnh cơ cực của thuyền nhân Việt tỵ nạn ngày xưa! .

Hội trường thuê mướn của Hội Công Giáo có sức chứa khoảng 200 người trông rất khang trang và đã được ban tổ chức trang trí tuy đơn giản nhưng đầy đủ ý nghĩa. Quan khách Đức được mời và đồng hương tỵ nạn vùng Luenen lần lượt tụ về và sau 16h chừng 5-10 phút thì ban tổ chức Ville de Pluton chính thức khai mạc buổi Lễ 25 Năm Hội Ngộ.
Chúng tôi nhận thấy có sự hiện diện của ông Thị Trưởng Luenen, bà Wiebe đại diện cho hãng tàu C.M.A/Hamburg (Reederei NSB / GERMANY) và phu quân, ông cựu thuyền trưởng Helmut Lorenz, người đã mở vòng tay nhân đạo cứu mạng 120 thuyền nhân Việt trước đây cùng phu nhân, đại diện cơ quan ngoại kiều, và quý đại diện Công giáo Đức thuộc giáo phận Luenen và Padaborn từng giúp thuyền nhân tỵ nạn (Boat People)… và một số nhân sĩ, thân hữu người Đức …. vốn quen biết với gia đình trưởng ban và tổng thư ký của ban tổ chức.

Về phía quan khách Việt, theo sự giới thiệu của BTC và sự ghi nhận như có thể của người viết (nếu thiếu sót xin hoan hỷ cho) thì ngoài sự tham dự của ông Phù Vân chủ bút báo Viên Giác ở Đức, ông Châu đại diện cho Nhật Báo và Hệ thống Truyền Thông Cali Today ở Đức & Âu Châu, còn có đồng hương tỵ nạn đang sinh sống tại Luenen và vùng phụ cận như Dortmund, Bergkamen… còn có nhiều đồng hương và thân hữu đến từ Hamburg, Muenchen, Hessen, Bonn, Frankfurt am Main, …

Ban tổ chức mời quan khách và tham dự viên tại hội trường đứng dậy để buổi Lễ Hội Ngộ và Tri Ân được mở đàu với phần chào cờ. Mọi người đứng trong tư thế nghiêm trang, trân trọng hát bài quốc ca Đức. Kế tiếp là bài quốc ca Việt Nam Cộng Hòa, ngoài máy CD ghi âm còn được mọi người ứng khẩu hát phụ theo. Cuối cùng là một phút mặc niệm để tưởng nhớ đến các chiến sĩ và đồng bào đã hy sinh cho lý tưởng Tự Do và chính nghĩa Quốc Gia cũng như để nhớ đến biết bao người phải bỏ nước ra đi trong cơn hoảng loạn nhưng vì thiếu may mắn nên đã bị vùi thây nơi rừng vắng hoặc dưới lòng biển cả mênh mông trên đường vượt biên, vượt biển đi tìm Tự Do được thể hiện trong tiếng nhạc chùng xuống cùng khung cảnh im lặng.

Kế tiếp MC Trịnh Khang đã sơ lược chương trình buổi Lễ bằng tiếng Việt và tiếng Đức.

Tiếp theo là lời chào mừng quan khách của anh Vũ Đức Thắng, trưởng ban tổ chức. Anh nêu lý do tổ chức cũng như không quên ngỏ lời cám ơn tất cả anh chị em thuộc gia đình Ville de Pluton. Ngoài ra, nhân dịp này đại diện ban tổ chức đã ngỏ lời tri ân đối với chính quyền và nhân dân Đức đã cứu vớt và cưu mang thyền nhân Việt kể từ khi đào thoát cộng sản Việt Nam và đặt chân đến nước Đức.

Lần lượt vài vị quan khách Đức đại diện chính quyền Đức thành phố Luenen và vùng phụ cận hiện diện trong buổi lễ đã được ban tổ chức mời lên sân khấu để phát biểu cảm tưởng.

Những người phát biểu từ phía người Đức gồm có ông Thị Trưởng thành phố Luenen, bà Wiebe đại diện cho hãng tàu C.M.A/Hamburg (Reederei NSB / GERMANY), ông cựu thuyền trưởng Helmut Lorenz, đại diện cơ quan ngoại kiều và bà thành viên công giáo Giáo phận Luenen.

Về phiá Việt Nam, ngoài bài diễn văn của trưởng ban tổ chức còn có bài phát biểu cảm tưởng bằng tiếng Đức của Dr. Dinh Quang, phó ban tổ chức đặc trách ngoại vụ, bài diễn văn của anh Phạm văn Thịnh, Tổng thư ký Ban tổ chức và thành viên niên trưởng của gia đình Ville de Pluton là anh Đinh Vinh đến từ Kaiserslautern.

Xen kẽ chương trình và những bài diễn văn là văn nghệ, các màn vũ nên đã tạo ra một không khí thoải mái cho tham dự viên nói chung . Chúng tôi đã có dịp thưởng thức những bài hát như Một ngày Việt Nam, Dấu chân Việt Nam do ca sĩ Ngọc Huệ đến từ Miền Nam nước Đức trình diễn, bài hát Tình Yêu, Tình Người, màn múa Lân do các trẻ nhỏ diển xuất, màn múa Con Rồng Cháu Tiên, màn vũ Màn vũ Non Nước Hữu Tình do các em trong Cộng Đồng Công Giáo thuộc Giáo Phận Paderborn trình diển, Màn Vũ Tiếng Dân Chài và Chiều Lên Bản Thượng ….

Phần kế tiếp là lời tri ân và trao quà lưu niệm, tặng hoa của Ban tổ chức, đặc biệt dành cho ông cựu thuyền trưởng Lorenz và bà đại diện hãng tàu C.M.A / Hamburg (Reederei NSB / GERMANY) trước khi sang một tiết mục quan trọng khác là “cơm chiều”.

Ban Tổ Chức chân thành cám ơn tất cả mọi tấm lòng, mọi sự ủng hộ giúp đỡ, sự hưởng ứng của các anh chị em thuyền nhân, của các thân hữu, đặc biệt là của ban vận động tuy rất giới hạn về nhân sự nhưng đã vận động rốt ráo để buổi tổ chức, buổi lễ “Hội Ngộ Tri Ân” diễn ra trong tình thân ái. Ban tổ chức chân thành cám ơn anh Lư Trung, một mạnh thường đã ủng hộ bữa “Bueffet” chiều ngày 21.6.2014. Và cũng chính anh Trung, một thuyền nhân được Ville de Pluton cứu vớt tự tay nấu cùng với sự hỗ trợ của anh Dũng Thơ (theo như BTC cho biết là người phụ trách về kỹ thuật buổi hội ngộ hôm nay) đến từ tiểu bang Hessen.

Ban tổ chức đã mời quan khách Đức và Việt cùng dùng cơm tối (Bueffet), do những vị mạnh thường quân thuộc CĐNVTN Luenen ủng hộ khoản đải (ghi chú thêm của người viết: gồm những món ăn Việt đặc biệt mà người Đức rất ưa thích!), không lấy tiền. Có thể nói, CĐNVTN Luenen với khoảng 10 gia đình nhưng tôi không ngờ họ đã làm một Bueffet rất thịnh soạn để khoản đãi ân nhân và quan khách Đức cùng đồng hương. Với sự hỗ trợ của quý chị em phụ nữ các tham dự viên được phục vụ cũng như có dịp thưởng thức những món ăn thuần túy Việt Nam như có thể nói không thiếu món gì, từ heo quay, vịt quay (được cắt sẳn theo kiểu nhà hàng được chưn bày trên những khay đĩa!), chả giò, mì xào, cánh gà chiên, chả, Cà-Ry, tôm thịt xào với rau cải, hoành thánh chiên… bánh ngọt cà phê và dĩ nhiên không thiếu bia, nước ngọt đủ loại. Ban tổ chức và những mạnh thường quân quá hiếu khách nên tham dự viên đã không thể tiêu thụ được hết các món ăn ngon đầy hương vị quê hương.

Đêm khuya, sau 21 giờ mọi người bịn rịn chia tay mang theo một niềm vui nho nhỏ, đã thực hiện được việc tốt trong đời sống, một nét đẹp cổ truyền của nền Văn Hóa Việt Nam mà ban tổ chức đã treo ngay hội trường, chính giữa sân khấu :

« Ăn trái nhớ kẻ trồng cây – Uống nước nhớ nguồn »

Trước khi kết thúc buổi Lễ, ban tổ chức đã mời quan khách Việt-Đức cùng tham dự viên bước lên sân khấu chụp chung một tấm hình để kỷ niệm.

Buổi Hội Ngô Tri Ân 2014 đã thành công mỹ mãn, với một nội dung phong phú phản ảnh rõ nét buổi Lễ, với một hội trường khang trang cũng như số người tham dự đã chấm dứt vào lúc19h30 cùng ngày. Có tất cả khoảng 150 đồng hương và quan khách Đức tham dự, đã cùng nhau có những giờ phút hàn huyên, tâm sự trong bầu không khí thật cởi mở, thân thiện và ấm cúng .

Trên phương diện đối ngoại thì phải nói, ban tổ chức và vợ chồng anh Tổng Thư Ký nhờ “quen biết” nên đài truyền hình WDR đã đến quay phim buổi hội ngộ và đã được phát đi trong phần tin tức ngày hôm sau 23.6.2014. Ngoài ra còn có sự hiện diện của phóng viên tờ báo địa phương Ruhrnachrichten Luenen. Họ đã thâu nhận hình ảnh buổi hội ngộ và đã viết bài tường thuật về buổi Lễ đặc biệt của CĐNVTN Luenen để giới thiệu với dân Đức trong vùng. Vì được BTC giới thiệu nên tôi làm quen với họ vì vậy đã nhận được Links các bài viết, Video Clip do họ cũng như BTC gởi/chuyển đến. Tuy bằng tiếng Đức nhưng cũng xin giới thiệu cùng quý đồng hương, đặc biệt đồng hương, giới trẻ ở Đức :

http://www.ruhrnachrichten.de/staedte/luenen/44534-L%FCnen~/Treffen-nach-25-Jahren-Video-Als-ein-Kapitaen-vietnamesische-Fluechtlinge-rettete;art928,2401043

Ngoài ra, người viết cũng thực hiện một Video Clips về buổi Lễ Hội Ngộ kể trên với hình ảnh tự chụp và đã đưa lên Youtube. Trân trọng giới thiệu cùng quý độc giả và đồng hương, đặc biệt với những thuyền nhân Việt Nam từng được con tàu Ville de Pluton cứu mạng – nếu không có thể đã bị tử vong đúng như anh TKK của BTC đã nói là được xem như có thêm ngày sinh nhật thứ hai – nhưng vì lý do này hoặc lý do khác không về Luenen tham dự để gặp lại những vị ân nhân của chính mình, theo Link:

https://www.youtube.com/watch? v=9am1n2fI8U8&feature=youtu.be

Tóm lại, đây là thành công rực rỡ của Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn Luenen! Lần đầu tiên, CĐNVTN Luenen tuy không nhiều người, còn trẻ nhưng đã mạnh dạn đứng ra nhận lãnh trách nhiệm (với sự hỗ trợ âm thầm, vô vụ lợi của 2-3 nhân sĩ ẩn danh, tuy chỉ là thân hữu thuần túy, không phải thuyền nhân thuộc gia đình Ville de Pluton) và đã tổ chức một sinh hoạt khá ngăn nắp mà chính giới, ân nhân Đức của 25 năm trước về trực tiếp tham dự !.

Cũng nhờ quen ĐV (người đã cùng với BTC liên lạc nhờ giúp thêm lần này!) và âm thầm hỗ trợ nên tôi đã tham dự cách đây 3 năm buổi hội ngộ đầu tiên của gia đình Ville de Pluton. Riêng anh chị bên USA có mặt lần trước thì không thể tham dự vì đi xa tốn kém, cũng dễ hiểu thôi nếu so với thuyền nhân được Tàu C.M.A cứu mạng đang định cư ở Đức, nói chung. Cho nên khách quan mà nói thì lần này tôi thấy đã thiếu đi nhiều khuôn mặt thuộc thế hệ cha chú của ban tổ chức gồm giới trẻ thuộc thế hệ thứ hai. Theo tôi, đây là điều chúng ta cần nên suy nghĩ lại và xin được bày tỏ thêm rằng chúng ta đừng nên vì một lý do nào đó xem thường khả năng của giới trẻ, thành phần rường cột và tương lai của Cộng Đồng Người Việt tỵ nạn cộng sản (CĐNVTNcs) ở Đức nói riêng !.

Mong quý vị đừng hiểu lầm, người viết có thể nói là “chẳng nhường anh chị em trẻ trên khá nhiều lãnh vực” nhưng phải cảm phục sự “dấn thân thật sự của một số anh chị em trẻ. Sau Witten (NRW) và Kirdorf (Hessen) thì Luenen là thành phố thứ ba tại Đức đã tổ chức một sinh hoạt rất hữu ích cho CĐNV tỵ nạn. Dù biết rằng thế nào cũng có người khen, kẻ ghét và người chê nhưng cá nhân tôi nhận thấy đó là những sinh hoạt cần thiết vì qua đó không những chúng ta giới thiệu đến người bản xứ cái hay cái đẹp của nền văn hóa Việt Nam, không những nói cho họ biết lý do tại sao chúng ta bỏ nước ra đi mà giới trẻ còn có cơ hội học hỏi kinh nghiệm, chứng tỏ cho họ thấy rằng chúng ta đã hội nhập và từ đó giới trẻ mới tự tin hơn qua việc làm cụ thể nên đã (không để ý đến những chuyện bên lề vô ý thức) và đóng góp khả năng nhỏ của mình, để rồi cảm thấy vui lây khi giới trẻ dù thiếu kinh nghiệm nhưng sẵn sàng nghe ý kiến và thực hiện để kết quả thành công tốt đẹp.

Chúng tôi, những người tương đối có tuổi (và cũng có chút trình độ hiểu biết!) rất vui khi nhìn thấy được một số anh chị em bạn trẻ nhập cuộc, tiếp nối con đường của những bậc cha chú đã thật sự hy sinh công sức trong quá khứ vì quyền lợi tập thể.

Nhìn anh chị em trẻ (thay vì đi chơi, hưởng thụ) chạy lui tới lo chuẩn bị trong nỗi lo lắng không biết kết quả thế nào bởi chính anh chị em này nói viết cho tôi là các cháu không có kinh nghiệm, tôi chỉ biết bày tỏ sự cảm phục của mình qua sự hy sinh của anh chị em trẻ.

Một bó hoa nhỏ (tưởng tượng) dành tặng cho anh chị em trẻ ban tổ chức buổi Hội Ngộ 25 năm của gia đình Ville de Pluton tại thành phố Luenen.

Ngạn ngữ Đức cũng có câu ” Sagen und Tun sind Zweierlei ! (Nói và Làm khác nhau)”.
Nói thì ai cũng có thể nói được, chẳng mất mát gì cả nhưng có dám hy sinh thời gian, công sức để làm như người khác hay không là một vấn đề khác, không đơn giản !.

Khuyên anh chị em trẻ ban tổ chức đừng để ý đến “các mẫu chuyện không hay bên lề”. Đành rằng ai cũng quá rõ là: “không làm gì hết thì chẳng bao giờ phạm lỗi” nhưng cũng đừng quên rằng :” Có thử lửa mới biết lửa nó nóng “. Có thật sự làm việc thì mới rút tỉa được kinh nghiệm đối với chính mình!. Nếu chỉ ngồi đó chê bai hết mọi người mà chưa bao giờ nhúng tay thì chắc chắn sẽ không bao giờ biết xử trí thế nào khi họ “đụng trận” !

Tóm lại, „Buổi Hội Ngộ Tri Ân Nhân Dân và Chính Quyền Đức, Chính Quyền và các Cơ Quan Từ Thiện Luenen“ đã thật sự phản ảnh đúng ý nghĩa của nó!

© Tham dự viên Lê-Ngọc Châu lược thuật
( Luenen 21.6.2014 & M_ chiều ngày 24.06.2014)

 

Bài cũng được phổ biến tại đây:

# Projekt LUENEN => 25J Ville de Pluton
http://www. diendannguoidanvietnam.com/ index.php?option=com_content& view=article&id=2459:la-th-t- c-quc-25-nm-ville-de-pluton- hi-ng-va-tri-an-ti-luenen- 21062014le-ngc-chau-mnam-c& catid=27:bai-vit&Itemid=1

http://www.baocalitoday.com/vn/tin-tuc/cong-dong/la-thu-tu-duc-quoc25-nam-ville-de-pluton-hoi-ngo-va-tri-an-tai-luenen-21062014.html

http://danvietbolsa.com/vn/tin-tuc/cong-dong/la-thu-tu-duc-quoc25-nam-ville-de-pluton-hoi-ngo-va-tri-an-tai-luenen-21062014.html

http://www.vietbao.com/p112a223273/la-thu-tu-duc-quoc-25-nam-ville-de-pluton-hoi-ngo-va-tri-an-tai-luenen-21-06-2014

http://nguoivietboston.com/?p=23992

http://www.hennhausaigon2015.com/2014/06/26/46416/

http://www.namuctuanbao.net/binhLuan/bl_11.php

https://conglyvasuthat.wordpress.com/2014/06/25/25-nam-ville-de-pluton-hoi-ngo-va-tri-an-tai-luenen-21-06-2014/

Posted in vietnamese | Leave a comment