Tham gia biểu tình nhân ngày Quốc Hận lần thứ 39 thứ Bảy 26.04.2014 tại Frankfurt/M

HỘI NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN TẠI FRANKFURT VÀ VÙNG PHỤ CẬN
Verein der vietnamesischen Flüchtlinge in Frankfurt und Umgebung e.V.
- gemeinnützig anerkannt -
Registrier-Nummer: 7779 Amtgericht Frankfurt am Main

============================================================
c/o. Vo, Hung-Son -  Wegscheidestr.37 – 60435 Frankfurt/M. – Tel.: 069/95412691 -0176/39056538 – HoiNVTNtaiFfm@gmx.de

Frankfurt/M, ngày 18  tháng  03  năm 2014

Thư Mời

Tham gia biểu tình nhân ngày Quốc Hận lần thứ 39 thứ Bảy 26.04.2014 tại Frankfurt/M

Kính gửi  Quý Hội Viên và Ðồng Hương NVTNcs

Kính thưa Quý vị,

Nhân ngày Quốc Hận lần thứ 39 năm nay, nhằm khơi dậy tinh thần đấu tranh chống họa vong nô của Tổ Quốc do tập đoàn buôn dân bán nước cộng sản Việt Nam chủ xướng, và cũng để hỗ trợ tinh thần cho những cuộc xuống đường „đấu tranh chống cường quyền áp bức“ của đồng bào tại quốc nội. Liên Hội và Hội NVTN tại Frankfurt và vpc, liên kết với tất cả các Tổ chức, Đoàn thể tại CHLB Đức, tổ chức ngày đấu tranh cho quê hương theo ngày giờ và địa điểm như sau:

vào ngày thứ bảy  26.04.2014 tại Frankfurt am Main.

  • 12:30 – 14:30 giờ : Biểu tình trước Tổng lãnh sự csVN; Kennedy Allee 46, 60596 Frankfurt/M.
  • 14:30 – 17:00 giờ : Tuần hành vào phố chính và biểu tình tại Hauptwache/Zeil;  Frankfurt am Main
  • 18:00 – 22:00 giờ : Hội thảo,& Tuyên cáo và văn nghệ đấu tranh hướng về quê hương

 
Thay mặt ban tổ chức chúng tôi trân trọng kính mời quý Hội viên cùng Ðồng hương NVTN tại Frankfurt và vpc, tham gia  đóng góp tích cực trong cuộc biểu tình này, để cùng nhau tố cáo tội ác của tập đoàn cộng sản Việt Nam gian manh, tàn ác và thông đồng bán nước, bán biển cho ngoại bang; Đồng thời cổ xúy và hỗ trợ cho những phong trào nổi dậy chống kháng của đồng bào tại quốc nội, trước hiểm họa vong nô của Tổ Quốc!

Chúng tôi xin cảm ơn mọi sự đóng góp, hỗ trợ quí báu của Quý vị cho BTC trong việc vận động, mời gọi thân hữu và đồng hương cùng tham gia cuộc biểu tình nêu trên.

Trân trọng kính chào.
Võ, Hùng-Sơn

Posted in vietnamese | 5 Comments

Giá tù nhân chính trị

Giá tù nhân chính trị

Phạm Kỳ Đăng

Từ 1963 đến 1989 Cộng hòa dân chủ Đức đã thả 33.775 tù nhân chính trị sang Tây Đức (CHLB Đức ) để đổi lấy ngoại tệ mạnh. Hệ thống buôn bán chính trị phạm đã kiếm lời nhiều nhất 390.000.000 D-Mark vào năm 1984 chỉ riêng với việc thả 2.236 người đối kháng, qui ra 174.419 D-Mark một đầu người. Hai nhà lãnh đạo uy quyền (1) lập hẳn những trương mục mang tên mình tại những nhà băng lớn nhất (tài khoản Honecker, tài khoản Mielke). 

Tuy nhiên CHLB Đức ngừng không trả tiền cũng như xuất hàng hóa theo chế độ ưu đãi cho CHDC Đức, khi nước này vào năm 1989 trở thành hội viên của Hội đồng nhân quyền Liên hiệp quốc buộc phải cam kết tôn trọng và thực thi nhân quyền. Tuy buôn người khấm khá, mà vậy rồi CHDC Đức cũng phá sản và sụp đổ. 

Nhà nước CHXHCN Việt Nam, sau những vụ hành hình kẻ thù giai cấp vô tội vạ đỉnh cao thời Cải cách ruộng đất, dán cái nhãn “phản động” lên người bất mãn hoặc phê phán chế độ rồi đưa họ vào nhà tù hay trại cải tạo. Hình thức triệt tiêu thay thế thủ tiêu. Số phận của nạn nhân bi thương hơn, do người tù chính trị bị giam trong những trại cải tạo heo hút cách ly tuyệt đối, sự hành hạ về tinh thần dai dẳng hơn, bởi trong một thời gian dài Việt Nam không có những lực lượng đối kháng trong xã hội lên tiếng động viên và ủng hộ họ.

Số phận của nhà nước chuyên chính vô sản kiểu mao-ít, luôn thi hành chính sách thiếu minh bạch khác thường, biệt lập với thế giới, từ bên ngoài nhìn vào không khá hơn, thực ra lại là bi đát. Điều liên quan đáng để ý ở đây: sự bắt bớ giam cầm tù nhân chính trị cho đến gần đây chưa bao giờ thu hút được sự chú ý của truyền thông và các tổ chức quốc tế, và do vậy nhà nước cũng chưa dám tổ chức được một thương vụ thu ngoại tệ mang tính lâu dài. Sự bắt bớ tăng lên, có thể thấy rõ rệt hơn từ sau Đại hội Đảng lần thứ 11, để thêm điều kiện thương lượng mới chỉ là tập tọng và thăm dò.

Trước mắt về ngắn hạn, Việt Nam đạt được một số thỏa hiệp nào đấy. Nhiều ý kiến nhận định việc thả bốn tù nhân lương tâm trong tháng Tư là phép thử hoặc là một toan tính chiến thuật. Nếu là một toan tính nước cờ chiến thuật, sẽ phải để ý đến bước tiếp tức khả năng tạm ngừng để rồi phát động một chiến dịch bắt bớ khác hoành tráng hơn, nếu một mai không ký được hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương, cùng lúc đó là vỡ nợ công và khủng hoảng toàn diện. 

Như vậy chính quyền có thể duy trì chính sách tạo dựng thêm „thù địch“ và “phản động”, như cái nền chuyên chính tự học thuyết say máu luôn cần “kẻ thù” vận hành “đúng qui trình”. Tuy nhiên thời thế hôm nay đã khác. Nhà nước đi nước cờ đang bị chiếu bí khắp nơi, không cẩn thận sẽ tứ bề thọ địch. Việc bắt giữ giam cầm có lẽ chỉ chiều lòng cho đồng chí Bốn Tốt. Nhưng Trung quốc, đang xuất siêu và thi hành chính sách bóp nghẹt kinh tế, chỉ ủng hộ chư hầu trên quan điểm lập trường để yên bề man rợ hóa dân tộc Việt Nam. Mới đây Trung quốc còn tuyên bố xóa bỏ hệ thống lao cải nữa. Nhóm cầm quyền bám đuôi Trung quốc, sẽ thù địch với nhân dân, và như vậy ngồi thế trứng để đầu đẳng.   

Là thành viên mới của Hội đồng nhân quyền thế giới, nhà nước Việt Nam trong những cuộc điều trần thường kỳ phải phơi mặt giải trình với hầu hết các nước tham gia. Những kỳ sát hạch tiếp theo, nhà nước chuyên chế tước sạch quyền công dân khó có thể mãi mãi cho các nhà ngoại giao đọc báo cáo viết sẵn, như cho học trò dùng tài liệu quay cóp trong phòng thi như ta vừa thấy.  

Tất cả những người vận động cho dân chủ và nhân quyền không nên thất vọng vì việc Việt Nam, với một lý lịch lem nhem về nhân quyền bất ngờ được kéo lên sân khấu của cộng đồng quốc gia nhân quyền, được chính thức gia nhập Hội đồng nhân quyền thế giới. Thành quả ấy trước mắt vừa gây thất vọng cay đắng trong lòng nhiều người, nhưng riêng cá nhân tôi không bực bội, tôi cho đó là khung pháp lý ràng buộc một thành viên chưa “tiến bộ”. Nếu đã là thành viên rồi, khó giở trò bắt thả người tùy tiện để vòi vĩnh.

Trong tháng Tư thời tiết hay chơi khăm, không ai biết nhà cầm quyền thành tâm đến đâu. Trước hết hãy vui cho người được trả tự do, bởi vì họ chịu tù đày không hề vô nghĩa. Và hợp lý hơn nên nhìn nhận từng cá nhân họ một cách bình thản và ôn hòa. Tôi không đòi hỏi gì hơn ở Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, giả sử tương lai ông không làm gì nữa (mà ai đã biết?), ông đã đóng góp phần mình. Chúng ta tránh tâm lý thường thấy ở người trong và ngoài nước khá trông chờ và phó thác vào một người xuất chúng lãnh đạo hoàn hảo như “lãnh tụ”, nếu người kỳ vọng không khớp với mường tượng của mình lại sinh ra bới móc, chê trách, hết dèm pha ra hờn dỗi. Hình ảnh một người dựng nên theo mường tượng và trông chờ của đám đông chỉ là mẫu người phất lên bằng giấy, trong khi họ phải hứng đòn hành hạ bằng xương thịt của mình.

Và hơn hết hãy nghĩ đến Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, linh mục Nguyễn Văn Lý, Tạ Phong Tần, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Quốc Quân, Bùi Hằng, Hồ Thị Bích Khương và còn bao người rên xiết không tên trong bóng tối tù ngục.

Chú thích: (1) Erich Honecker (1912-1994), Tổng bí thư Đảng Công nhân Xã hội thống nhất Đức và Erich Mielke (1907-2000), Bộ trưởng Bộ An ninh quốc gia của CHDC Đức.

*

VC Thả Tù Chính Trị Vì 96 Tỉ Đô Năm 2025; 

Thương Ước TPP Lợi Ít Cho Mỹ, Canada, Úc… 

Nhưng Là Mưa Tiền Cho VN, 

Tăng Xuất Cảng 37%

WASHINGTON/HANOI (VietBao) – Tại sao nhà nước VN trả tự do nhiều nhà hoạt động dân chủ trong mấy tuần qua?
Báo The Diplomat nói rằng, đó là Hà Nội trao đổi để xin gia nhập thương ước Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương, viết tắt theo tiếng Anh là TPP.
Bài phân tích nói rằng Hà Nội nhượng bộ áp lực quốc tế, trong khi nền kinh tế đang thiếu tiền mặt thê thảm (hiểu là thiếu ngoaị tệ), và thả các nhà dân chủ là để trao đổi thương ước TPP.
Đó là 1 lý do thả các nhà dân chủ như Nguyễn Tiến Trung, 30 tuổi; Vi Đức Hồi, 56 tuổi; Cù Huy Hà Vũ, 56 tuổi…
Trước đó, VN cũng trả tự do cho ông Đinh Đăng Định (ra tù là chết) và ông Nguyễn Hữu Cầu.
Thương ước TPP đòi phải có Quốc Hội Mỹ phê chuẩn. Nhưng Quốc Hội Mỹ đã tố cáo VN đàn áp nhân quyền, cụ thể là giam các người bất đồng chính kiến.
Kinh tế gia Samuel Rines viết rằng, TPP sẽ là mưa tiền cho VN, vì “vào năm 2025, VN sẽ kiếm gần 96 tỷ đôla, tức 28% GDP. Phần lớn nhờ xuất cảng tăng khoảng 37%.”
Rines nói, Mỹ không có lợi bao nhiêu, chỉ là nhằm gắn bó các nước vùng Châu Á để cùng với Nhật đối trọng Trung Quốc.
Rines viết rằng, “Mỹ, Canada và Úc Châu sẽ không kiếm lợi kinh tế bao nhiêu với TPP, vì các nước này đã sẵn có thương ước rồi.”//
Posted in vietnamese, YouTube | Leave a comment

Dù việc đánh tráo có hay không…

Dù việc đánh tráo có hay không…

 

ho chiminh1132011_16115

Bùi Tín (VOA) – Sau bài viết Cuộc đánh tráo không thể có trên VOA, tôi đã nhận được một số ý kiến tán đồng, một số ý kiến phản đối. Đây là chuyện bình thường. Tôi rất coi trọng những ý kiến phản đối để điều chỉnh nhận thức của mình, may ra được tiếp cận thêm chân lý. Đó là điều tôi cho là hệ trọng nhất.

Tôi cám ơn bạn Mai Linh và bạn Phan Châu Thành đã phát biểu trên báo Thông Luận và mạng Dân Làm Báo (ra ngày 6/4/2014), phản biện những ý kiến của tôi, cho tôi là “ấu trĩ”, “lập luận chưa chặt chẽ”, thậm chí còn cho rằng tôi vẫn bị niềm tin ở ông Hồ chi phối nặng nề do cái tệ sùng bái cá nhân nhiễm phải khi còn ở trong đảng CS nên đã mất sự sáng suốt cần thiết.

Trong tranh luận tôi luôn tự nhủ phải giữ thái độ trung thực, lương thiện, không tự ái, chủ quan, phải biết phục thiện, công nhận lẽ phải. Chính do thái độ ấy mà sự đánh giá của tôi về ông Hồ đã có những bước thay đổi dần, chắc chắn, trong cả quá trình từ khi ra nước ngoài năm 1990 đến nay, nghĩa là 25 năm. Trước đó tôi còn tiếc rằng khi kết thúc chiến tranh năm 1975 thì ông Hồ đã mất nên những người lãnh đạo kế thừa không có đủ bản lãnh để thực hiện hòa giải hòa hợp dân tộc, có những chính sách sai lầm dại dột, bỏ tù hàng loạt viên chức – quân nhân của VN Cộng hòa, gây thêm thù hận, chia rẽ, làm hại cho việc xây dựng lại đất nước. Tôi chủ quan nghĩ rằng ông Hồ luôn tỉnh táo, thường khuyên dân “thắng không kiêu, bại không nản”, ông Hồ khôn ngoan, không đến nỗi tệ như Lê Duẩn.

Sau khi Liên Xô sụp đổ, cả phe XHCN tan vỡ, tôi có dịp trở lại các nước Nga, Đức, Tiệp Khắc, Ba Lan, tiếp xúc với nhiều nhà báo, nhà văn các nước này, trao đổi về lý luận, về chủ nghĩa Marx – Lenin, về CHXH hiện thực… thì sự đánh giá của tôi về ông Hồ thay đổi hẳn.

Trong những chuyến thăm Hoa Kỳ, tôi thường ghé qua Thư viện Quốc hội để đọc, ghi, chụp không biết bao nhiêu tài liệu hiếm quý, từ đó tôi hiểu rõ thêm về lý thuyết CS đã sai lầm tận gốc rễ, cả về nhân sinh quan và phương pháp luận. Tôi cũng nhận rõ thêm bộ mặt của Lenin, Stalin, Mao Trạch Đông, Kim Nhật Thành và hàng loạt lãnh đạo CS khác.

Từ 1998 đến 2004, tôi có dịp gặp một số nhà văn, nhà báo, nhà nghiên cứu quan tâm đến tình hình VN, viết sách về VN. Ở Paris tôi có dịp gặp, trao đổi ý kiến khá sâu với ông J. William Duiker, cô Sophie Quinn Judge, giáo sư Pierre Brocheux đều là những người viết kỹ nhất về tiểu sử của ông Hồ.

Qua những cuộc thảo luận ấy tôi hiểu rõ ông Hồ hơn, nhất là thái độ của ông Hồ sùng bái mù quáng Stalin, Mao Trạch Đông ra sao, thiếu quan điểm độc lập, tự chủ, bị Trung Quốc ép nên cam chịu chia đôi đất nước ở vĩ tuyến 17 ra sao. Ông được đào tạo là nhân viên tình báo được KGB trả lương.

Tôi hiểu rằng muốn thay đổi chế độ độc đảng tai hại, chuyển đổi sang hệ thống chính trị đa nguyên – đa đảng, nhất thiết phải xóa bỏ hình tượng sùng bái ông Hồ, giải ảo – démystifier – cái ảo thuyết coi ông Hồ là lãnh tụ vĩ đại, thậm chí là vĩ đại nhất trong lịch sử dân tộc, để thuyết phục được cả xã hội ta sớm từ bỏ sự ngộ nhận ấy. Tôi cũng hiểu việc này khó khăn lắm, cần kiên trì nhẫn nại, không thể nóng vội.

Tôi đã cố gắng tham gia vào công cuộc giải ảo cực kỳ hệ trọng này. Ngay từ năm 1991 tôi đã viết bài chỉ rõ ông Hồ đã dùng ngòi bút mang tên Trần Dân Tiên để tự ca ngợi mình trong cuốn sách Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch, tự xếp mình ngang các anh hùng dân tộc Lê Lợi, Quang Trung, rồi tự xưng là Bác với nhân dân, trong đó có các cụ già cao tuổi hơn, là những điều không thể chấp nhận. Tôi bị ngay báo QĐND trong nước phản pháo bằng bài báo “Bùi Tín đi sâu vào con đường phản bội khi xúc phạm bác Hồ”.

Năm 1994 tôi được anh Đỗ Nam Hải từ Úc hỏi về chuyện có thật ông Hồ được Liên Hiệp Quốc công nhận là Anh hùng dân tộc và Danh nhân Văn hóa thế giới không, tôi đã ghé qua trụ sở UNESCO ở Paris, tìm ra những tài liệu gốc để nói rõ không hề có một nghị quyết nào của LHQ như thế, rằng UNESCO chỉ thông báo là nhân kỷ niệm 100 năm ngày sinh của ông Hồ, phía VN có ý định tổ chức kỷ niệm nên LHQ thông báo để mọi thành viên tùy nghi tham gia, nhưng về sau do quá nhiều phản đối nên LHQ không chủ trương tham gia nữa. Đến ngày kỷ niệm, ở Paris cũng như ở Hà Nội, không có một đại diện nào của UNESCO, LHQ tham gia. Hà Nội đã xuyên tạc sự thật, nói dối không biết ngượng.

Sau đó, chính quyền không còn dám ba hoa về chuyện này nữa.

Tôi đã nghiên cứu lại hồ sơ Cải cách ruộng đất và thấy rõ thêm thái độ vô trách nhiệm của ông Hồ trong vụ giết bà Nguyễn Thị Năm cũng như việc sửa sai rất tùy tiện giả dối. Chính ông Hoàng Quốc Việt kể cho tôi nghe rằng ông đã vội đến gặp ông Hồ báo tin người ta sắp xử tử bà Năm, ông Hồ hứa sẽ can thiệp, nhưng rồi ông ta lờ đi. Mà chính ông ta còn viết bài “Địa chủ ác ghê”, kể tội ác của bà Năm. Sau hơn 20 năm nghiền ngẫm, năm 2012 trong một cuộc họp tôi đã công khai nói rõ rằng “trong lòng tôi, ông Hồ không còn là một nhân vật tích cực, có đóng góp gì cho lịch sử VN; theo tôi, nếu như không có ông Hồ thì lịch sử VN sẽ khác, nhân dân ta có thể không bị chiến tranh tàn phá, không thành một con tốt trên bàn cờ chiến tranh lạnh, có thể không ở trong cái thế chia rẽ, rã rời, phân hóa giàu nghèo khủng khiếp như hiện nay. Cho nên nếu cho điểm, tôi sẽ cho ông Hồ điểm âm, là một nhân vật tiêu cực trong lịch sử.” Như vậy nói tôi còn quyến luyến ông Hồ là không đúng, là oan uổng cho tôi.

Tôi đã nói với các bạn trẻ, cái giờ phút bi thảm của dân tộc có thể là vào một đêm nào đó ở ngõ Compoint (Pháp), người thanh niên non nớt Nguyễn Tất Thành ôm bản Luận cương Lenin vào lòng la toáng”Chân lý đây rồi”, từ đó thành người Cộng sản và dắt toàn dân theo chủ nghĩa CS đến nay.

Thưa ông Phan Châu Thành và cô Mỹ Linh, đây là điều quan trọng nhất tôi muốn nhấn mạnh để đáp lại 2 bài phản biện tôi vừa nhận được. Để nói rằng tuy tôi vẫn chưa tin rằng trong lăng Hồ Chí Minh là xác một người Trung Quốc mang tên Hồ Tập Chương, nhưng điều đó không hề thay đổi về sự đánh giá của tôi đối với nhân vật từng đứng đầu đảng CS VN và chế độ VN Dân chủ Cộng hòa từ năm 1945 đến năm 1969. Đó là một nhân vật tiêu cực, có hại, với đường lối bế tắc, sai lầm, độc đoán.

Với tôi, đó là một quá trình vận động trí tuệ và tình cảm gay go, thú vị đi tìm sự thật, đạt đến kết quả cuối cùng là từ chỗ coi ông Hồ là lãnh tụ vĩ đại, sáng suốt, dấn thân vì nước vì dân, sống giản dị, vào tù ra khám, được cả nước kính yêu, thế giới ngưỡng mộ… thật ra chỉ là một nhà hoạt động cơ hội, thiếu kiến thức chính trị cơ bản, mù quáng theo chủ nghĩa Lenin và Stalin, sùng bái Mao, khinh thường luật pháp và các thể chế dân chủ, dẫn dắt đất nước vào con đường độc đảng tối tăm, dấn sâu mãi không còn có đủ nghị lực để quay lại con đường sáng của thế giới dân chủ, ngay cả khi tuyệt đại đa số các nước cộng sản cũ đã phải quay lại với thế giới dân chủ thì những kẻ kế thừa ông vẫn ù lỳ vì lòng tham.

Theo tôi việc chưa đạt được đồng thuận thật cao là trong lăng Hồ Chí Minh hiện tại là người Việt hay người Tàu, là Hồ Chí Minh hay Hồ Tập Chương, không ảnh hưởng gì đến việc đánh giá nhân vật lịch sử này, và việc đánh giá hiện nay đang trên quá trình vận động, thay đổi, nhất là trong lực lượng tuổi trẻ, không bị tác động bởi bộ máy tuyên truyền áp đặt của chính quyền.

Riêng với một bộ phận khá đông đảng viên CS lâu năm, theo kinh nghiệm bản thân tôi, các bạn nên ra sức thuyết phục bằng lý lẽ, không nên nóng ruột vội vã chụp mũ là”ngu lâu”, là”ngoan cố”, vì từ bỏ một nhận thức sâu, tình cảm đậm, nuôi dưỡng vài chục năm không dễ dàng. Con người ta có lúc kỳ lạ vậy đó; cổ xúy dân chủ, lên án độc tài, nhưng vẫn coi ông Hồ là thần tượng. Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh là thế. Luật sư Cù Huy Hà Vũ là thế; ông coi Hồ Chí Minh là lãnh tụ vĩ đại, cũng coi đại tướng Võ Nguyên Giáp là kiệt xuất. Tướng Vĩnh lên án quyết liệt chế độ tham quan ô lại hiện tại, xuống đường sát cánh cùng anh chị em dân chủ thế là đáng quý rồi. Rồi dần dà tướng Vĩnh, luật sư Hà Vũ cũng sẽ nhận ra. Kẻ trước người sau, khi đã có thiện chí, có tư duy độc lập, có lòng yêu nước thương dân mách bảo, sớm muộn sẽ nhận diện đúng ông Hồ, và khi đã nhận ra là như đinh đóng cột, như Galilê thuở xưa, trước dàn giáo hỏa thiêu vẫn dứt bỏ nhận thức cũ, nói lên chân lý: quả đất vẫn quay!

Tuy đánh giá ông Hồ là một vấn đề then chốt, hệ trọng, nhưng không nên coi đó là tiêu chuẩn duy nhất để đánh giá một con người, sẽ tự mình làm yếu hàng ngũ đấu tranh. Nên có cách nhìn thoáng rộng, bao dung, thuyết phục và chờ đợi. Bạn mình chưa hiểu ra là do ta chưa thuyết phục nổi.

Sau các bài phản biện của 2 bạn Mỹ Linh và Phan Châu Trinh, tôi vẫn chưa được thuyết phục rằng trong lăng ở Hà Nội là một người Trung Quốc được đánh tráo một cách trọn vẹn; rồi đây có thể việc khám nghiệm ADN của con cháu 2 người đó, hiện còn sống ở Đài Loan và Hà Nội, có thể cho một kết luận đáng tin cậy. Dù sao tôi rất biết ơn sự phản biện ấy, cho tôi dịp nghĩ đi rồi nghĩ lại…

Công cuộc đánh giá đúng con người cầm quyền cao nhất ở VN từ 1945 đến 1969, giải ảo sự sùng bái mù quáng dai dẳng lãnh tụ vẫn là một việc làm cần thiết, bằng những chứng cứ, lập luận vững chắc, tài liệu lịch sử đáng tin cậy, với thái độ bình tĩnh bè bạn chứ không thể bằng sự công kích, chia rẽ, lên án nặng nề, chỉ gây nên phản tác dụng, khi lực lượng dân chủ VN đang cần phát triển và đoàn kết.

Bùi Tín

voatiengviet.com/content/du-viec-danh-trao-co-hay-khong/1893991.html

voatiengviet.com/content/du-viec-d

Posted in vietnamese | Leave a comment

CHÚNG TÔI Ở LẠI ĐÂY. WIR BLEIBEN HIER.

CHÚNG TÔI Ở LẠI ĐÂY.

WIR BLEIBEN HIER.

 

 

Trn Văn Tích

 

Cái chếđộ gọi là“xã hội chủ nghĩa“ của Đông Đức trước đây thực chất hầu như chỉ hiện diện trên đầu môi chót lưỡi của những người cộng sản và dựa vào ba cột trụđể thống trị dân chúng : khủng bố, đàn áp công dân qua bộ máy an ninh mật vụ công an cảnh sát là một, tuyên truyền xuyên tạc mạ lỵ phương Tây là hai và hù doạ bằng hình ảnh người anh em vĩđại Liên Xô sẵn sàng can thiệp bảo vệ chính quyền nhân dân trong trường hợp hai cột trụ một và hai gãy đổ là ba. Cái cột thứ ba đổ nhào trước tiên qua đường lối cải cách của Gorbatschow, tuy rằng mới đầu giới lãnh đạo cộng sản Đông Đức đã tỏ ra không mấy lo ngại vì hy vọng triều đại Gorbatschow sẽ không tồn tại lâu dài. Cái cột thứ hai gãy gục khi hàng vạn người Đông Đức tràn qua biên giới Hung-Áo ngày 11.09.1989, sau những làn sóng tỵ nạn chiếm cứ các toàđại sứ Tây Đức ở Prague, ở Warsaw, thực hiện hình thức bỏ phiếu bằng chân và bằng xe. Cái cột thứ nhất đứng vững lâu nhất. Nó chỉ lung lay khi chính người dân Đông Đức bắt đầu không còn sợ chếđộ stalinit nữa đểđưa ra những khẩu hiệu đấu tranh mới Wir sind das Volk (Chúng tôi là nhân dân) và nhất là Wir bleiben hier (Chúng tôi ở lại đây).

 

Thực vậy, bốn mươi năm lịch sử quốc gia Đông Đức là bốn mươi năm lịch sử hoạt động đối lập và bốn mươi năm lịch sửđàn áp đối lập. Hoạt động liên tục vàđàn áp liên tục. Đểđối phó lại chiến dịch đàn áp mạnh mẽ tàn bạo, thoạt tiên người dân Đông Đức chỉ có biện pháp trốn chạy. Họ vượt thoát thiên đường “xã hội chủ nghĩa“ bằng mọi hình thức bộ não con người có thể nghĩ ra : chui vào thùng xe hơi, leo lên khinh khí cầu, đào đường hầm dưới đất, căng dây thép ngang trời, nhảy qua bức tường Berlin v.v.. Trên lãnh thổĐông Đức thì họ biểu tình đòi thống nhất đất nước, đòi thống nhất tiền tệ. Họ nêu khẩu hiệu : “Nếu đồng DM không đến với chúng tôi thì chúng tôi đến với đồng DM“. Nhưng kể từ khoảng cuối thập niên 70 thế kỷ vừa qua, quần chúng đấu tranh chống cộng thay đổi chiến thuật. Lực lượng đối lập càng ngày càng phát triển cả về nhân sự lẫn tổ chức. Thoạt tiên là những phản kháng thuộc lĩnh vực văn hoá. Rồi hướng đấu tranh trở nên đa dạng, lan toả sang phạm vi bảo vệ hoà bình và bảo vệ môi sinh. Kếđến các giáo hội đứng ra nhận vai tròđầu tầu, đứng lên nắm tác dụng đầu não. Mặt khác, giới trẻ càng ngày càng ý thức rõ trách nhiệm và chức năng của mình, càng ngày càng tỏ ra bất bình đối với chếđộ toàn trịđộc đảng. Tuy cơ quan Mật vụ Stasi cũng thành công trong công tác nội vận lũng đoạn các tổ chức đối lập và trong nhiều trường hợp từng tàn bạo đàn áp nhưng thanh thế và sức mạnh các phe đối kháng vẫn cứ càng ngày càng bành trướng, song song với những biến chuyển ở các quốc gia lân cận.
Năm 1989, cảĐông Đức lẫn Tây Đức đều cùng kỷ niệm bốn mươi năm thành lập. Tuy nhiên tình hình ởĐông Đức dưới sự khống chế sắt máu của đảng cộng sản SED với thủ lãnh Honecker cứ càng ngày càng xấu đi. Trong khi hàng vạn công dân Cộng hoà Dân chủĐức trốn chạy qua biên giới Hung Gia Lợi và Tiệp Khắc thì lực lượng đối lập tại quốc nội cứ mỗi ngày mỗi mạnh. Chỉ vài hôm sau ngày “quốc khánh“, hàng trăm ngàn người tụ tập biểu tình bất bạo động chống bạo quyền áp bức. Rồi sáng kiến đấu tranh mới nảy sinh : dân Đông Đức đòi thống nhất với Tây Đức. Khẩu hiệu thuở ban đầu Wir sind das Volk (Chúng tôi là nhân dân) được đổi thành Wir sind ein Volk (Chúng tôi là một dân tộc). Các lực lượng đối lập cứ tiến dần từng bước như thếđểđi đến giai đoạn đòi hỏi cải cách dân chủ. Kết quả : một bàn tròn (der Runde Tisch) qui tụ các tập thể phản kháng vàđảng cộng sản SED cùng các tổ chức vệ tinh của nóđạt được chiến thắng quyết định đầu tiên khi bức bách Stasi phải giải tán, khi đòi hỏi biên soạn được hiến pháp dân chủ và tổ chức bầu cử quốc hội tự do.
Người dân Đông Đức đã biết lợi dụng cả thời lẫn thế và nhất là họđã thấy được rằng chỉ có họ mới đòi được tự do cho họ. Cho nên họđã chuyển hướng và chuyển hoá hình thức đấu tranh. Thoạt đầu là bỏ nước ra đi bằng mọi giá, kể cả bằng sinh mệnh bản thân. Nhưng đến một thời điểm nhất định, họ không bỏ phiếu bằng xe bằng chân nữa, họ bỏ phiếu bằng tay bằng miệng. Họ quyết định ở lại đểđấu tranh, wir bleiben hier.

Dân tộc Việt Nam cũng đã từng cả triệu triệu người bỏ phiếu bằng chân, bằng thuyền, bằng máy bay. Chúng ta đãđứng lên thực hiện giai đoạn chống đối thứ nhất. Chúng ta đã chống cộng qua thái độ phỉ nhổ chếđộđồng thời chúng ta cũng truy tố tội ác cộng sản Việt Nam. Chúng ta không truy tố tội ác của giặc trước bất kỳ toàán cấp quốc gia, cấp liên quốc hay cấp quốc tế nào cả mà chúng ta truy tố tội ác của giặc trước công luận quốc tế, trước dư luận thề giới, trước lương tri nhân loại. Đến nỗi Toà Thánh Vatican cũng phải lên tiếng vì lời tố cáo của chúng ta, đến nỗi Nữ Hoàng Anh quốc cũng không thể giữ im lặng trước lời tố cáo của chúng ta. Chúng ta đã góp máu, góp nước mắt, góp tùđày, góp chết chóc, góp hãm hiếp, góp vàng, góp nhà, góp của cho giai đoạn một. Chúng ta đã góp nhục nhằn, góp cơ cực, góp những tháng năm còng lưng làm nail, góp những ngày xuân làm vệ sinh nhà xí. Và chúng ta cũng không hề ngần ngại quay trở lại góp công, góp sức, góp đầu óc, góp suy tư cho đại cuộc chính nghĩa chống cộng tại cả hải ngoại lẫn quốc nội.
Bây giờ là giai đoạn chống đối thứ hai, giai đoạn này do đồng bào quốc nội thủ vai chánh. Tuy nhiên nếu như người dân trong nước không tự mình tranh đấu, nếu như tuổi trẻ Việt Nam trong nước không can đảm dấn thân thìđảng cộng sản sẽ vẫn tiếp tục ngồi lên đầu lên cổ dân tộc và dân tộc vẫn phải cúi đầu quì gối mang nỗi nhục lạc hậu và yếu hèn. Nếu quốc nội không ý thức được trách nhiệm của mình thì chữ S bên bờ Thái bình dương sẽ còn lâu mới được như mảnh đất nhìn ra Bắc hải.
Giữ vai tròđộc tôn trực tiếp chống cộng, đồng bào quốc nội cần ý thức rằng phải diện đối diện với kẻ thù thì mới chống nó hữu hiệu được. Muốn thực tình chống Việt cộng thì phải ở lại Việt Nam.

 

 

Trần Văn Tích

Posted in german, vietnamese | Leave a comment

Lễ Giỗ Quốc Tổ Hùng Vương & Kỷ Niệm Lập Quốc Năm thứ 4893 Việt Lịch tại Darmstadt/Đức Quốc

Lễ Giỗ Quốc Tổ Hùng Vương & Kỷ Niệm Lập Quốc Năm thứ 4893 Việt Lịch tại Darmstadt/Đức Quốc

 

Lời mở đầu: Hân hạnh được Ban Tổ Chức cho biết từ năm rồi là năm 2014 sẽ tổ chức và cũng được mời trước vài tháng nên tôi đã từ M_Nam Đức cùng đi xe với người quen vượt hơn 400 cây số “chạy” lên Darmstadt/Trung Đức tham dự Lễ Giỗ Quốc Tổ Hùng Vương 2014 & Kỷ Niệm Lập Quốc Năm thứ 4893 Việt Lịch do Hội VoviNam Việt Võ Đạo Hùng Vương tổ chức.

Sau khi trở về (bất ngờ) bị kẹt thời gian vì vậy hôm nay tôi – lần đầu tiên tham dự với tư cách Đại diện cho Hệ thống Truyền Thông Cali Today / Hoa Kỳ tại Đức & Âu Châu – mới tóm lược ngắn gọn như có thể buổi Lễ kể trên để giới thiệu đến độc giả xa gần. Vì nhớ đâu viết đó, lại ghi vội nên chắc chắn mất trật tự và không tránh khỏi thiếu sót. Mong quí vị, nhất là những tham dự viên thông cảm. Trân trọng (LNC).

* * *

Chim có tổ, người có tông
Uống nước nhớ nguồn!
Đó là truyền thống của dân tộc Việt Nam!

Mặc dù phải bỏ nước ra đi, đang sống tha phương nhưng người Việt tỵ nạn tại hải ngoại vẫn không quên cội nguồn dân tộc. Với tinh thần này Đại gia đình Vovinam Việt Võ Đạo Hùng Vương và Ban Văn Vũ Điểm Sáng đã tổ chức Lễ Giỗ Quốc Tổ Hùng Vương & Kỷ Niệm Lập Quốc Năm thứ 4893 Việt lịch vào lúc 15h00 ngày Thứ Bảy 12-4-2014 tại Hội trường Rehberghalle Ringstr. – 64380 Roßdorf, tuy nhiên đồng hương có thể đến trước giờ khai mạc để chuyện trò thân mật.

Khác với hai năm 2012 + 2013, tuy cũng được mời từ vài tháng trước nhưng năm nay tôi đã “đi theo xe của một người quen” đi Rossdorf/Darmstadt tham dự như đã “hẹn trước (nhưng chưa chắc 100%) với ban tổ chức” và ngoài tư cách Đại Diện cho Nhật Báo Cali Today tại Đức & Europe còn là thân hữu của gia đình Việt Võ Đạo Hùng Vương Darmstadt e.V!.

Tham dự buổi Lễ Giỗ Quốc Tổ 2014, trong số trên 350 tham dự viên có sự hiện diện ông nghị sĩ liên bang, đại diện của các đảng phái Đức, đại diện bà Thị trưởng Rossdorf,……mà tôi mạn phép ghi lại bằng tiếng Đức danh sách do BTC cung cấp (xin cám ơn Chị NxB/BTC) như: Frau Stadtrtin Iris Behr – i.V. Herr Oberbrgermeister DA-Jochen Partsch & Herr Brgermeister DA-Rafael Reißer, Frau Irmgard Klaff Isselmann & Herr Karl-Heinz Isselmann, Hessische Landtagsabgeorgnete der CDU, Herr Landtagsabgeordneter Ismail Tipi¸ Herr Charles M.Huber – Bundestagsabgeordneter der CDU. Herr Martin Heil & Frau Monika Heil- Stadtverordneter & Vorsitzender der CDU Kranichstein; Herr Toni Oblaski SPD Mitglied & Kinderbeauftragter DA; Herr Uwe Sanda – Vertreter, Herr Herbert Dobner, Vorsitzender der SPD Roßdorf; Frau Maria Bichler Fraktionsvorsitzende der SPD-Fraktion Roßdorf-Gundernhausen; Dr. Martin Senz Lehrer HEIM-Schule in DA; Herr Nader Safi – Fraunhofer Institut LBF; Herr Roland Ricker- Wohnpark-Kranichstein; Trachtenverein-Bayernland Darmstadt e.V (Herr Gnter Putz); Frauenverein in Ebertstadt; Herr Nobert Schiffer, Vorsitzender der SV Blau-Gelb DA; Herr Kai Schumacher Schatzmeister und Judo Abteilungleiter SV-Blau-gelb DA; Frau Uwe Kornagel Schlafapnoe; Gesangsverein Eintrach 1780; Herr Nobert Walski, Pfarer in Rauheim; Herr Karl-Heinz Hưhne, DRK Arheilgen; Herr Andreas Delp, Jugendklub Kranichstein; Herr Paul Geog Wandrey (Junge Union Darmstadt); Herr Frit Horneff, Beigeordneter Gemeinde Roßdorf, Vertreter der Brgermeisterin Roßdorf; Herr u. Fr. Kurt Kiesel, Vorsitzender des Fưrdervereins „Darmtdter Kreis fr Berufliche Bildung e.V.“ và một số cư dân Đức của thành phố Darmstadt/Rossdorf.

Về phiá quan khách Việt, theo sự giới thiệu của BTC và sự ghi nhận như có thể của người viết (nếu thiếu sót xin hoan hỷ cho) thì ngoài sự tham dự của đồng hương tỵ nạn đang sinh sống tại Darmstadt, Frankfurt am Main và tiểu bang Hessen (Trung Đức) như Egelsbach, Wiesbaden, Hanau v.v… còn có đại diện các đảng phái đang hoạt động tại Đức nói riêng, Trung Tâm Điều Hợp Tập Thể Chiến sĩ VNCH tại Châu Âu, Đại diện các Hội đoàn như: Liên Hội NVTN tại CHLB Đức, Hội Văn Hóa Phụ Nữ Việt Nam Tự Do tại Đức, Hội NVTNcs tại ODW, Hội NVTNcs tại Moenchengladbach, Hội NVTN Cao Niên Frankfurt, Hội NVTNcs tại Nuernberg & Mittelfranken, Hội NVTNcs Hamburg, Ủy Ban Cap Anamur, Chị Đại diện Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ Đức, Hội NVTN Koeln, HNVTN Koblenz,……, Đại diện Hệ Thống Truyền Thông Cali Today (USA) tại Đức và Âu Châu, nhân sĩ trong vùng Hessen và Đức. Ngoài ra, còn có sự tham dự của những thân hữu đến từ xa như Hamburg, Muenchen, Moenchengladbach, Niederrhein, Nuernberg, Kassel, Koblenz, Koeln, Krefeld, Odenwald,… Dĩ nhiên không thiếu thành phần nồng cốt với phái đoàn hùng hậu của võ đường VoviNam do võ sư Tiến điều hành đến từ Vương Quốc Bỉ và phái đoàn Vovinam Hòa Lan, Na Uy, Thụy Sĩ, Huynh Đệ thuộc Đại Gia Đình Vovinam ở Darmstadt, Erbach…và đặc biệt lần này có cả sự tham dự của phái đoàn Vovinam đến từ xa là Hoa Kỳ (San José + Florida) và Gia Nã Đại.

Mở đầu chương trình là Lễ chào cờ Đức Việt với quốc ca Đức và quốc ca Việt Nam Cộng Hòa. Thêm vào đó là Lễ chào Việt Võ Đạo Kỳ. Sau đó là một phút mặc niệm để tưởng nhớ đến các chiến sĩ và đồng bào đã hy sinh cho lý tưởng Tự Do và chính nghĩa Quốc Gia cũng như những đồng hương thiếu may mắn đã bỏ mình trên đường vượt biên, vượt biển đi tìm Tự Do.

blank

Kế tiếp là sơ lược chương trình buổi Lễ bằng tiếng Việt và tiếng Đức.

Tiếp theo là lời chào mừng quan khách của Võ sư trưởng Nguyễn văn Nhàn, đại diện ban tổ chức và Vs Nhàn cũng không quên ngỏ lời cám ơn tất cả anh chị em thuộc đại gia đình Việt Võ Đạo (Vovinam) cùng thân hữu xa gần đã bỏ công sức giúp đỡ BTC hoàn thành buổi sinh hoạt hôm nay. Bài diễn văn được chuyển ngữ, do ái nữ của chị Nguyển Xuân Bình (BTC), một thiếu nữ trẻ lớn lên tại đây đọc lưu loát để quan khách Đức hiểu nội dung bài phát biểu của đại diện ban tổ chức và mục đích của buổi sinh hoạt. Ngoài ra, nhân dịp này đại diện ban tổ chức đã ngỏ lời tri ân đối với chính quyền và nhân dân Đức đã cứu vớt và cưu mang người Việt kể từ khi đào thoát cộng sản Việt Nam và đặt chân đến nước Đức.

Sau phần diễn văn khai mạc là Lễ dâng hương. Võ sư trưởng Nguyễn văn Nhàn với sự hỗ trợ của các đệ tử, võ sư đã long trọng dâng hương lên bàn thờ Tổ Quốc. Sau đó Ban Tổ chức cũng điều hành nghi lễ và lần lượt mời các vị cao niên, quan khách đại diện các đảng phái, hội đoàn, nhân sĩ Việt Nam lên sân khấu để dâng hương lên bàn thờ Tổ Quốc. Kế tiếp là phần lễ bái của Đại diện chính quyền, chính giới và các thân hữu Đức và sau cùng là phần lễ bái của các đơn vị thuộc Đại gia đình Việt Võ Đạo Hùng Vương.

Phần “Diễn Võ Hầu Lễ” do chính ban Văn Vũ Điểm Sáng trình diễn đã gây sự chú ý đặc biệt đối với quan khách Đức- Việt và mọi người tham dự. Xin được nói thêm, tuy gọi là Ban Văn Vũ Điểm Sáng nhưng theo sự nhận xét và tìm hiểu của riêng tôi thì ban văn vũ này do sáu chị em, con của gia đình võ sư Nguyễn Văn Nhàn gồm 5 người con gái và một người con trai mới 16 tuổi thành lập. Tôi đã vài lần chứng kiến những màn trình diễn của sáu thanh thiếu niên nam nữ này nên phải khen và công nhận các cháu am tường văn võ, trình diễn những bài múa côn, múa đao, song dao, múa kiếm hay bài quyền rất độc đáo và rất chuẩn, thật không hổ thẹn là con cháu của Hai Bà Trưng, Bà Triệu và Nữ tướng Bùi Thị Xuân nói riêng, của những bậc tiền nhân như Vua Quang Trung, Đức Thánh Trần Hưng Đạo,…đã từng sử dụng những vũ khí tương tự chống đuổi ngoại bang xâm chiếm nước Việt ra khỏi bờ cõi nói chung.

Lần lượt vài vị quan khách Đức đại diện chính quyền Đức thành phố Darmstadt và Rossdorf hiện diện trong buổi lễ đã được ban tổ chức mời lên sân khấu để phát biểu cảm tưởng. Về phiá Việt Nam, người phát biểu cảm tưởng là anh Nguyễn văn Rị, đại diện cho Ban Chấp Hành Liên Hội Người Việt Tỵ Nạn tại CHLB Đức

Sau đó là phần văn nghệ giúp vui, màn vũ do ban Văn Vũ điểm Sáng trình diễn, múa võ, do các võ sinh biểu diển tại Darmstadt, Erbach, Bỉ … đảm trách. Quan khách tham dự cùng vỗ tay theo điệu nhạc làm cho không khí hội trường trở nên sống động hơn. Đặc biệt có sự tham dự của ban nhạc Hội Trachtenverein Bayernland DA e.V. và FAVIC đến từ Pháp mà theo như chị Xuân Bình cho người viết biết là do chị mời trực tiếp. Ban nhạc “Bayernland” trình diễn “dân ca của vùng Bayern (Bavria)”, còn FAVIC tuy gồm các ca sĩ không phải người Việt nhưng lại hát, trình diễn toàn Dân Ca Việt Nam. Ngoài ra có sự đóng góp văn nghệ với hai bài hát của nhạc sĩ Ve Sầu do chính anh sáng tác và phu nhân là Ngọc Mai đến từ Muenchen.

Quan khách và tham dự viên hiện diễn đã có dịp thưởng thức một Chương Trình Văn Võ Kính Tổ nhằm Phục Hưng Hào Khí Tiền Nhân: TỰ CHỦ- THÀNH TÍN- BẤT KHUẤT, và nêu cao truyền thống VĂN VÕ SONG HÀNH của Giống Nòi Lạc Việt, xuyên qua những màn biểu diễn võ thuật hào hùng và các tiết mục văn nghệ chọn lọc do Ban Văn Vũ Điểm Sáng và một số đơn vị Đại Gia Đình đóng góp.

Sự tham dự đông đảo của đại diện chính quyền, chính giới, đảng phái và Hội Đoàn Đức cho Lễ Giỗ Tổ Hùng Vương 2014 là “điểm son” bất ngờ và điều này cho thấy rằng dù hơn 20 năm qua tuy bị mang tai tiếng không ít từ khi khối cộng sản Đông Âu sụp đổ qua tin tức được loan tải trên báo chí, truyền hình nhưng đa số người Việt tỵ nạn cộng sản sau 1975, với cái tên khá quen thuộc “vietnamese boat people” nhờ đã thật sự hội nhập vào xã hội Đức là quốc gia cưu mang thuyền nhân tỵ nạn từ gần cuối thập niên 70 đến hết thập niên 80 nên chiếm được cảm tình, nễ vì của người bản xứ, nhất là đối với giới trẻ thuộc thế hệ thứ hai qua sự thành đạt trên phương diện học hành, sống hòa đồng vào xã hội và tôn trọng luật lệ Đức!.

Xen kẽ là phần xổ số Tombola với nhiều giải thưởng giá trị.

Trước khi kết thúc buổi Lễ, ban tổ chức đã mời quan khách Việt-Đức cùng tham dự viên bước lên sân khấu chụp chung một tấm hình để kỷ niệm.

Buổi Lễ Giỗ Quốc Tổ Hùng Vương 2014 đã thành công mỹ mãn, với một nội dung phong phú phản ảnh rõ nét buổi Lễ, với một hội trường khang trang cũng như số người tham dự nhiều hơn gấp đôi so với năm trước đã chấm dứt vào lúc19h30 cùng ngày. Sau đó là buổi cơm chiều thân mật do ban tổ chức khoãn đãi. Với sự hỗ trợ của những mạnh thường quân, quý chị em phụ nữ các tham dự viên được phục vụ cũng như có dịp thưởng thức những món ăn thuần túy Việt Nam như: cơm và bún bì mặn + chay, Cà-Ry Gà mặn + chay, bánh mì thịt và chả, bánh ướt chả, xôi lá cẩm, xôi đậu, đặc biệt món xôi với tôm cá thật ngon do một nữ thân hữu nấu tặng và đặt cho cái tên có tính cách lịch sử là “Hoàng Sa” như ngầm nhắc nhở rất khéo léo cùng đồng hương rằng Hoàng Sa là của Việt Nam; các loại bánh trái, nước suối, nước ngọt… đã tạo cơ hội cho những trao đổi, đàm thoại thân mật giữa quan khách tham dự, Việt cũng như Đức.

Ngoài ra, tôi ghi nhận thêm là sau khi quan khách Đức và đồng hương ở xa ra về thì lần này còn có thêm “màn chót” mang tên “Đêm Thân Hữu”. Trong phần này, bắt đầu từ khoảng 22h, ngoài những tâm tình trao đổi còn có tiết mục “Văn Nghệ Cây Nhà Lá Vườn”. Chúng tôi được dịp hát chung, nghe các anh chị ngâm thơ cũng như có dịp vui cười qua vài trò chơi do một thành viên Vovinam thuộc phái đoàn đến từ Hoa Kỳ & Gia Nã Đại đảm trách. Từ lâu đã nghe danh nhưng lần này tôi (người viết) mới hân hạnh có cơ hội kiến với nữ võ sư Cẩm-Bình cũng như tham dự sinh hoạt thân mật với quý anh chị em võ sư, võ sinh Vovinam từ khắp nơi và tại Đức về Darmstadt thuộc tiểu bang Hessen trong phần cuối cùng của chương trình.

Buổi Lễ Giổ Quốc Tổ Hùng Vương chấm dứt sau khi anh chị em Vovinam thu dọn xong “chiến trường”, dọn dẹp nhà bếp và chúng tôi, những người còn ở lại cho đến phút chót rời hội trường lúc 23h30 phút, di chuyển về địa điểm ngủ lấy sức để hôm sau lái xe chạy về Nam Đức!

blank

Kế tiếp là sơ lược chương trình buổi Lễ bằng tiếng Việt và tiếng Đức.

Thay lời kết:

Qua bao thăng trầm của lịch sử, nhất là trước tham vọng của phương Bắc luôn luôn tìm cách thôn tính, đô hộ và đồng hóa của họ, dân tộc ta vẫn tồn tại! Chúng ta vẫn là người Việt, vẫn duy trì nền văn hóa Việt vốn mang đầy tính đặc thù của dân tộc ta, một dân tộc bất khuất có truyền thống dựng nước và giữ nước, chống ngoại xâm Tàu và Pháp.

Đối với người Việt tha hương nói chung thì tất cả các ngày Lễ Dân Tộc ở nước ngoài còn quan trọng hơn khi còn ở quê nhà, lý do là vì qua những buỗi lễ này chúng ta có dịp nối liền quá khứ với hiện tại nhưng không quên tương lai. Trong ngày Đại Lễ Giỗ Tổ Hùng Vương nói riêng, gia đình, bạn bè, thân bằng quyến thuộc mới có cơ hội nhắc nhở con cháu, đồng hương nhớ về cội nguồn, ôn lại lịch sử và tưởng nhớ đến công ơn của các bậc tiền nhân, của ông bà tổ tiên khi giải thích cho con cháu biết tại sao phải lễ lạy trước bàn thờ đèn hương nghi ngút. Bởi lẽ, nếu không tạo được những dịp như vậy tại hải ngoại có lẽ chỉ trong vòng vài thập niên nữa, các thế hệ kế tiếp chúng ta sẽ không màng nhắc đến và trong tương lai chắc chắn ” các ngày Lễ Dân Tộc ” dần dần sẽ bị lãng quên. Lễ Giỗ Tổ Hùng Vương vì vậy không những để tưởng nhớ đến ông bà tổ tiên thôi mà chúng ta còn tạo ra cơ hội cho giới trẻ (sinh ra và lớn lên ở xứ người, ít nhiều cũng đã hấp thụ văn hóa người!) biết về niềm tự hào văn hóa của dân tộc Việt.

Thành ra, Lễ Giỗ Hùng Vương ngoài ý nghĩa tôn vinh còn có ý nghĩa nhắc nhở, thúc đẩy người Việt tỵ nạn nêu cao tinh thần Hùng Vương „ Bầu ơi, chung giàn“ trong cuộc sống ở hải ngoại, vì đồng bào ruột thịt trong nước, vì Tổ quốc VN mến yêu và nhất là trong thời đại hiện tại bước sang thế kỷ 21, một thời đại đang có những biến chuyển rất ư là thuận lợi cho trào lưu hòa bình, dân chủ, hợp tác phát triển toàn cầu hãy nắm lấy thời cơ mạnh dạn đứng lên tranh đấu đòi cộng sản VN phải tôn trọng Dân Chủ, Nhân Quyền, Tự Do Tôn Giáo.

Chính vì vậy, Lễ Giỗ Tổ Hùng Vương hàm chứa ý nghĩa rất quan trọng, không những chúng ta đốt ngọn lửa Hùng Vương bừng sáng lại và sống mãi trong tâm thức mà còn thể hiện được tình cảm của mình bằng những hành động rất cụ thể, bất vụ lợi và nói lên tinh thần thật sự hợp tác trong sinh hoạt giữa các hội đoàn và cộng đồng người Việt Tỵ Nạn cộng sản. Và tôi nghĩ rằng ngoài tinh thần nêu trên ban tổ chức đã tổ chức Lễ Giỗ Tổ Hùng Vương nhân ngày 10 tháng Ba Âm Lịch 2014 với mục đích chính là để tưởng nhớ đến Quốc Tổ và các bậc Tiền Nhân đã có công dựng nước và giữ nước.

Đã vài lần được tâm sự với anh chị thuộc ban tổ chức, tuy chẳng lâu vì thời gian không cho phép và mặc dù ban tổ chức chẳng “đao to búa lớn tự vỗ ngực xưng là nhà văn hóa” nhưng khách quan nhận xét thì cá nhân tôi có thể nói rằng Ban tổ chức, Hội Vovinam Hùng Vương Darmstadt e. V. và Ban Văn Vũ Điểm Sáng đã “làm văn hóa một cách cụ thể!”.

Được sinh ra và lớn lên tại xứ người, am hiểu ngôn ngữ của quốc gia tạm dung là chuyện hiển nhiên nhưng “thông thạo ngôn ngữ Mẹ” là điều không phải người trẻ nào cũng làm được. Và đối với người viết thì các cháu Ban Văn Vũ Điểm Sáng” ở Đức nói riêng nhờ giáo dục gia đình và quan trọng hơn chính các cháu nhờ có ý chí nên đã thật sự làm được, phản ảnh rõ nét câu nói “Tiếng Việt còn, Nước Việt còn!” Lý do đơn giản vì ” Ngôn ngữ của một nước là cái hồn của một Quốc gia!”. Ngôn ngữ có trường tồn thì đất nước mới trường tồn.

Vì vậy quan niệm “nước Việt còn, tiếng Việt còn” sẽ thúc đẩy con cháu chúng ta nối gót tiền nhân quyết tâm đòi lại đất nước và từ đó dân tộc ta mới có đủ điều kiện phát huy truyền thống văn hóa Việt cũng như khiến chúng ta có gắng Bảo tồn và phát huy Văn Hóa Việt tại hải ngoại. Tiếng Việt còn hay mất là tùy thuộc vào lòng yêu tiếng Việt, yêu nước Việt. Yêu tiếng tức là yêu nước, và vì yêu nước mà phải cố gắng giữ gìn “sự trong sáng cho tiếng Mẹ đẻ của mình!”.

Với khả năng hạn hẹp của mình, tôi chưa có thể làm được như các cháu và ban tổ chức nên chỉ biết nghiêng mình cảm phục và đặc biệt ngợi khen các cháu Ban Văn Vũ Điểm Sáng “Văn Võ Song Toàn”. Được lồng vào trong buổi Lễ những bài hát dân ca, đấu tranh, màn vũ múa quạt, múa nón, những bài quyền, múa kiếm … và qua sự trình diễn “Việt Võ Đạo” ban tổ chức nói chung đã giới thiệu đôi chút văn hóa, lịch sử, đất nước, con người Việt Nam cho bạn bè quốc tế, người Đức cũng như thế hệ trẻ người Việt Nam ở vùng Hessen, ở Đức hiểu hơn về đất nước Việt Nam trong quá khứ và hiện tại”.

Cho tôi được mượn những hình ảnh ghi nhận trong ngày Lễ Giỗ Quốc Tổ Hùng Vương 2014 tại Darmstadt và bài tường thuộc cô đọng này để giới thiệu đến đồng hương khắp nơi buổi Lễ kể trên ngoài mục đích chính là để tưởng nhớ đến Quốc Tổ và các bậc Tiền Nhân đã có công dựng nước và giữ nước, còn thể hiện tinh thần “Bảo Tồn Văn Hóa”, vì:

“Tiếng Việt còn thì người Việt còn!”, bởi lẽ Ngôn Ngữ của một Dân Tộc là nền tảng, là thành trì Văn Hóa đầu tiên và cuối cùng của Dân Tộc đó!.

* © Tham dự viên Lê-Ngọc Châu lược thuật

(Karfreitag/ Good Friday_M_NamĐức-18.04.2014)

Ghi chú: độc giả có thể xem hình ảnh của buổi Lễ hôm 12.4.2014 trên Youtube theo Link:

http://youtu.be/rlEbUMAWyR8

http://www.youtube.com/channel/UC_hdWRnym017FzX6V29a_cg

Posted in vietnamese | Leave a comment

BÁO CÁO CỦA HỘI BẢO VỆ QUYỀN TỰ DO TÔN GIÁO

BÁO CÁO CỦA HỘI BẢO VỆ QUYỀN TỰ DO TÔN GIÁO

Quý I/2014: Ít nhất có 7 trường hợp Chính phủ Việt Nam vi phạm tự do tôn giáo

VRNs (18.04.2014) – Sài Gòn – Hội bào vệ quyền tự do tôn giáo vừa phổ biến Báo cáo về các trường hợp Chính phủ Việt Nam xâm phạm tự do tôn giáo của công dân trong Quý I/2014. Theo đó, từ ngày 01.01 đến 31.03.2014, có ít nhất 7 vụ, trong đó, Phật giáo Hòa Hảo đã bị tấn công một cách có hệ thống.

Báo cáo về các trường hợp Chính phủ Việt Nam xâm phạm quyền tự do tôn giáo của công dân
Báo cáo số 01/2014: Quý I năm 2014

Điều 24, Hiến Pháp 2013, được Quốc Hội thông qua, ngày 28.11.2013, có hiệu lực từ ngày 01.01.2014 quy định:

1. Mọi người có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, theo hoặc không theo một tôn giáo nào. Các tôn giáo bình đẳng trước pháp luật.
2. Nhà nước tôn trọng và bảo hộ quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo.
3. Không ai được xâm phạm tự do tín ngưỡng, tôn giáo hoặc lợi dụng tín ngưỡng, tôn giáo để vi phạm pháp luật.
Nhưng từ ngày 01.01.2014 đến 31.03.2014 có ít nhất 7 vụ các cơ quan thuộc hệ thống Chính phủ Việt Nam đã xâm phạm quyền tự do tôn giáo của các công dân Việt Nam với tư cách cá nhân cũng như tập thể tôn giáo.

THÁNG 01.2014

1. Ngày 1, Phật giáo Việt Nam Thống nhất, chuyến bay Huế – Sàigòn:

Công an ngụy tạo lý do, bắt thành viên lãnh đạo Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất.
Sáng ngày 1 tháng giêng năm 2014, trên chuyến bay từ Huế đi Saigon, Huynh trưởng Lê Công Cầu, Vụ trưởng Gia Đình Phật tử Vụ thuộc Viện Hóa Đạo Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, bị công an bắt rời máy bay, lấy cớ khám xét hành lý vì có ‘nguy cơ’ đặt bom nổ máy bay. Công an đã “làm việc” suốt 13 tiếng đồng hồ, tố cáo ông Cầu vi phạm luật pháp vì hoạt động với tổ chức không được thừa nhận là Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất. Công an cho rằng ông Cầu mang trong hành lý những tài liệu bất hợp pháp cho nên họ phải tạm giữ ông để mời về cơ quan công an điều tra hầu làm rõ sự việc. Tài liệu họ nói chỉ là những văn kiện thuộc Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất mà họ cho là những văn kiện bất hợp pháp. Ông đã bị quản chế tại nhà với sự canh gác của trên 15 công an sắc phục và thường phục (Phỏng vấn của phóng viên Ỷ Lan đài RFA với anh Lê công Cầu)

2. Ngày 10, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, tại Tu viện Long Quang, thị xã Hương Trà, tỉnh Thừa thiên Huế:

Hòa thượng Thích Như Đạt, Tân Viện trưởng Viện Hóa Đạo Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất dự tính tổ chức tại Tu viện Long Quang ở Huế lễ Hiệp kỵ chư Lịch đại Tổ sư, chư Tiền bối Hữu công và chư Thánh tử đạo. Dự tính mời khoảng 300 đại biểu của các Ban Đại Diện Giáo hội và Gia Đình Phật tử Việt Nam trên toàn quốc về tham dự.
Nhưng nhà cầm quyền Thừa thiên Huế đã ngăn cấm kể từ ngày 1 tháng giêng, không cho các phái đoàn Tăng Ni, Gia Đình Phật tử từ các tỉnh phía Nam về Huế. Hòa thượng Thích Chơn Tâm bị trục xuất  khỏi Tu viện Long Quang hôm 9 tháng giêng đưa về Sài Gòn, 17 Huynh trưởng Gia Đình Phật tử bị bắt đi làm việc và ra lệnh quản chế từ ngày 7 tháng giêng.

3. Ngày 18, Giáo hội Công giáo VN, Thái Nguyên :

Tù nhân lương tâm Paul Trần minh Nhật là một giáo dân Công giáo, hiện đang chịu án tù tại nhà tù Thái Nguyên, đã gởi một lá thơ tới  Đức tổng giám mục Phêrô Nguyễn Văn Nhơn, nguyên Chủ tịch Hội đồng Giám mục Việt Nam, Giáo hội Công giáo VN. Nội dung thơ nêu lên những hạn chế nhằm mục đích tước đoạt toàn bộ quyền con người của tù nhân trong đó có quyền tự do tín ngưỡng bao gồm: quyền tiếp cận những ấn phẩm tôn giáo, quyền thực hành những nghi thức, sinh hoạt tôn giáo.

4. Ngày 21, Giáo hội Công giáo, giáo phận Kontum – Ủy ban nhân dân thị xã Ayun Pa, Gia Lai đề nghị thuyên chuyển linh mục Vũ Văn Bằng ra khỏi nhiệm sở:

Ngày 21.01.2014, Ủy ban nhân dân thị xã Ayun Pa đã gởi văn thứ số 77/UBND-VX đến Tòa giám mục Kontum đề nghị thuyên chuyển linh mục Vũ Văn Bằng ra khỏi địa bàn thị xã Ayun Pa. Với lý do Ban tôn giáo TP. Hồ Chí Minh không công nhân cha Bằng là linh mục. Trong khi đó, theo Pháp lệnh tín ngưỡng, tôn giáo (Việt Nam, 2004), Ban tôn giáo cũng như tất cả các cơ quan thuộc Chính phủ, đều không được luật trao trách nhiệm công nhận hay không công nhận chức danh linh mục của đạo Công giáo.
Đây là hành vi lạm quyền và vi phạm pháp luật để xen vào nội bộ, gây rối tổ chức tôn giáo.

THÁNG 02

5. Ngày 20, Phât Giáo Hòa Hảo, Lấp Vò – Đồng Tháp:

Các tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo đang cư ngụ tại huyện Lấp Vò -  Đồng Tháp liên tục bị sách nhiễu, đe dọa sau khi Bà Bùi Thị Minh Hằng, Chị Nguyễn Thị Thúy Quỳnh và anh Nguyễn Văn Minh bị bắt giam một cách tùy tiện cách đây 9 ngày tại đây. Ông Nguyễn Văn Hoa – một tín đồ Phât Giáo Hòa Hảo – đang cư ngụ tại xã Long Hưng B, huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp trong cuộc nói chuyện với phóng viên An Nhiên đài RFA cho biết bản thân Ông và gia đình thì bị chặn đường, đe dọa bắt giam, công an kéo đến nhà rất đông gây áp lực buộc Ông phải lên công an xã làm việc, nhưng Ông kiên quyết từ chối vì ông lo sợ nếu ông đến công an xã làm việc có thể bị đánh đập, bị nguy hại đến tánh mạng. Công an huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp vẫn liên tục sách nhiễu, đe dọa một số các gia đình tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo đang cư ngụ tại đây
Một số tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo cho biết, hiên nay số lượng Phật tử PGHH có khoảng trên 2 triệu khắp ở Việt Nam, đa số tín đồ tập trung ở Miền Tây Nam Bộ, nhiều tín đồ PGHH chân tu tại Miền Tây đã bị hành hung, giam cầm, đe doạ thường xuyên chỉ vì Đức Tin Tôn Giáo và quyết không theo Giáo Hội PGHH mà do chính quyền Việt Nam lập ra.
Chính quyền Việt Nam luôn nói với dư luận quốc tế là nhà nước Việt Nam tôn trọng quyền tự do tín ngưỡng, tự do tôn giáo. Tuy nhiên việc tiếp tục tấn công vào tín đồ PGHH tại các tỉnh Miền Tây cho thấy hành động của chính quyền địa phương đi ngược lại với những gì mà chính quyền trung ương đã nói.

THÁNG 03

6. Ngày 19 – 25, Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo, Chợ Mới, An Giang:

Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo Việt Nam thường tổ chức lễ kỷ niệm ngày Đức Huỳnh Giáo Chủ bị Việt Minh ám hại,vào ngày 25 tháng 2 âm lịch (năm 2014 nhằm ngày 25 tháng 3 dương lịch).
Một số tín đồ PGHH tại Chợ Mới, An Giang dự định sẽ tổ chức lễ kỷ niệm này tại nhà ông Nguyễn Văn Vinh số 393, Tổ 10, Ấp Long Hòa, Xã Long Giang, Chợ Mới (An Giang).Tuy nhiên, trưa ngày 18.03, nhà cầm quyền tỉnh An Giang đã đến cấm tổ chức và đe dọa trừng phạt, nếu dám tổ chức.
Ông Tống Văn Chính và ông Nguyễn Văn Vinh (chủ nhà) cương quyết phản đối, và hai ông cho rằng dù phải bị tù tội hay là bị bắn thì tín đồ PGHH vẫn phải tổ chức cho bằng được ngày Đại Lễ này.
Cụ Lệ Quang Liêm, Hội trưởng Trung ương PGHH Thuần Túy đưa ra Lời phán đối tối hậu, từ Sài Gòn.

7. Đêm ngày 19, Giáo hội Công giáo, Dòng Chúa Cứu Thế, Thái Hà, Hà Nội:

Nhà cầm quyền Hà Nội đêm 19 tháng 3 2014 đã sử dụng máy xúc và máy ủi để đổ đất lấp hồ trong tu viện DCCT Hà Nội mà họ chiếm dụng làm bệnh viện Đống Đa. Linh mục Lưu ngọc Quỳnh đại diện DCCT Hà Nội đã liên lạc với ông Lê Hưng giám đốc bệnh viện Đống Đa để yêu cầu dừng ngay việc phá hủy hiện trạng của khu đất hồ và tu viện cho nhà Dòng.
Ông Lê Hưng viện lí do nạo vét, cải tạo hồ để đổ đất xuống. Tuy nhiên, theo các nguồn tin đáng tin cậy cho biết: Nhà cầm quyền Hà Nội dự định xây trên khu đất hồ một tòa nhà cao tầng và lí do nạo vét hồ chỉ là một động thái ngụy tạo mà thôi. Như thế, cảnh quan và khuôn viện tu viện và nhà thờ Thái Hà sẽ bị phá hủy một cách trầm trọng.
Linh mục Giuse Nguyễn Văn Phượng, phó bề trên kiêm chính xứ Thái Hà cho biết: “Chúng tôi đã cố gắng hết sức để giáo dân phản đối một cách ôn hòa. Tuy nhiên, nếu như nhà cầm quyền cứ ngang nhiên phá hủy tu viện thì nhà cầm quyền phải tự chịu lấy những hậu quả do sự phẫn uất của giáo dân”.
Hiện tình, linh mục Phượng còn cho biết: “Giáo xứ Thái Hà đã mất mát quá nhiều do sự thiếu tôn trọng pháp luật của nhà cầm quyền. Các linh mục, tu sĩ và giáo dân Thái Hà đã trở nên những linh mục oan, tu sĩ oan, và giáo dân oan.Chúng tôi chung chia thân phận dân oan với những người dân đang bị đàn áp trên khắp đất nước Việt Nam”.
Bên cạnh tu viện Dòng Chúa Cứu Thế đang bị cưỡng chiếm, khu Hồ Ba Giang của giáo xứ cũng đang bị xâm hại trầm trọng và có nhiều dấu hiệu của tham nhũng.

Báo cáo đầu tiên nay, chúng tôi có thể còn thiếu xót rất nhiều những hoạt động xâm phạm tự do tôn giáo của chính phủ, do thiếu thông tin. Để khắc phục thiếu xót này, chúng tôi đề nghị quý vị khi thấy có hoạt động nào vi phạm tự do tôn giáo ở đâu trong nước Việt Nam xin vui lòng gởi ngay báo cáo về cho chúng tôi, với những bằng chứng là văn bản, hình ảnh, ghi âm ghi hình, và thời gian địa điểm cụ thể. Xin vui lòng gởi đến chúng tôi qua điện thư: quyentongiao@gmail.com.

HỘI BẢO VỆ QUYỀN TỰ DO TÔN GIÁO
—–
Ghi chú:

HỎI ĐÁP VỀ HỘI BẢO VỆ QUYỀN TỰ DO TÔN GIÁO

Hội bảo vệ quyền tự do tôn giáo được thành lập trên cơ sở luật pháp nào của Việt Nam?

Căn cứ theo các điều 24 và 25 của Hiến Pháp 2013, được Quốc Hội thông qua, ngày 28.11.2013, có hiệu lực từ ngày 01.01.2014.

“Điều 24

1. Mọi người có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, theo hoặc không theo một tôn giáo nào. Các tôn giáo bình đẳng trước pháp luật.
2. Nhà nước tôn trọng và bảo hộ quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo.
3. Không ai được xâm phạm tự do tín ngưỡng, tôn giáo hoặc lợi dụng tín ngưỡng, tôn giáo để vi phạm pháp luật.

Điều 25

Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định”.
Cho đến nay, chưa có văn bản luật nào dưới Hiến pháp quy định thêm về việc Lập Hội, do đó, điều 25 của Hiến Pháp vừa là luật pháp Mẹ, vừa là văn bản luật pháp duy nhất quy định về việc lập hội để công dân thực thi quyền của mình.

Mục đích của Hội bảo vệ quyền tự do tôn giáo là gì?

Mục đích tối cao của Hội bảo vệ quyền tự do tôn giáo là giúp mọi công dân có thể thực thi quyền tự do tôn giáo, chống lại tất cả mọi hoạt động nhằm hạn chế hay cản trở quyền này.

Những ai có thể trở thành Hội viên của Hội bảo vệ quyền tự do tôn giáo?

Những người hội đủ các tiêu chuẩn sau đây đều có thể ghi danh trở thành Hội viên:

1. Đang thực hành đức tin trong một tôn giáo. Lưu ý tôn kính ông bà tổ tiên, không phải là tôn giáo, mà là một truyền thống hiếu thảo lâu đời của dân tộc Việt Nam. Đạo bác Hồ cũng không phải là tôn giáo.
2. Dám công khai danh tánh để hoạt động cho Hội.
3. Sẵn sàng dấn thân vì công ích, không cần hỗ trợ tài chánh khi hoạt động.
4. Đồng ý với mục đích và các hoạt động của Hội

Hội bảo vệ tự do tôn giáo sẽ có những ưu tiên hoạt động nào trong giai đoạn hiện nay?

Hội đang ưu tiên triển khai các dự án:

1. Lập báo cáo về việc chính phủ Việt Nam xâm phạm tự do tôn giáo theo mỗi quý.
2. Đòi Chính phủ Việt Nam phải chăm sóc đời sống tín ngưỡng, tâm linh và tôn giáo cho các quân nhân (những người đang thi hành nghĩa vụ quân sự).
2. Đòi quyền tự do tôn giáo cho các tù nhân, nhất là tù nhân lương tâm.
3. Yêu cầu hủy bỏ toàn bộ Pháp lệnh Tín ngưỡng và Tôn giáo hiện hành, hoặc ít ra phải soạn lại Luật tôn giáo mới theo hướng bảo đảm quyền tự do tôn giáo của công dân chứ không phải nhằm giúp chính phủ quản lý tôn giáo như hiện nay.

Khi nào Hội bảo vệ tự do tôn giáo sẽ giải tán?

Đó là khi mọi công dân Việt Nam công nhận quyền tự do tôn giáo đã được thực hiện dựa trên các đánh giá khách quan của các tổ chức độc lập trong nước và quốc tế.

VP. Hội bào vệ Quyền tự do tôn giáo

Nguồn: chuacuuthe.com

Posted in vietnamese | Leave a comment

Nước mắt của Mẹ

Nước mắt của Mẹ

Mẹ của cô Đỗ Thị Minh Hạnh.

Lâu rồi tôi mới tham dự một buổi họp mặt trang nghiêm giữa những người tuy xa lạ, nhưng  trong không khí gia đình như vậy. Đó là buổi thuyết trình của một người Mẹ – Trần Thị Ngọc Minh – Mẹ của tù nhân lương tâm Đỗ thị Minh Hạnh trước cộng đồng người Việt ở Berlin bởi sự tổ chức của VETO.

Xin kể ngắn về trường hợp người tù lương tâm Đỗ Thị Minh Hạnh – người đã được dân biểu chính phủ Hoa Kỳ nhận đỡ đầu – cũng chẳng quá là trường hợp của cô Hạnh nếu ở xứ tự do, sẽ được tuyên dương vì hành động dũng cảm bênh vực quyền lợi giới công nhân thợ thuyền – cái giới mà chính đảng Cộng Sản đã một thời lợi dụng, làm bình phong để gây phong trào cách mạng…, chứ không phải bị tống vào ngục tối với cái án 7 năm tù như hiện tại:

Đỗ Thị Minh Hạnh từ nhỏ là một người con hiếu thảo, một người bạn được mọi người quý mến , một học sinh giỏi. Từ năm 18 tuổi, cô  đã biểu lộ tâm huyết đấu tranh chống lại bất công xã hội, nhiều lần giúp đỡ dân oan bị cướp đất cướp nhà.

- Năm 2010 cô cùng 2 bạn đồng chí hướng là Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đoàn Huy Chương đứng lên tổ chức đình công sau khi một số công nhân nữ bị xúc phạm nhân phẩm và bị bóc lột nặng nề ở nhà máy Mỹ Phong – Trà Vinh,  phản đối chủ Đài Loan. Từ 4 năm nay cô và các bạn bị chính quyền bắt giữ và kết án lao tù. Trong tù cô vẫn không khuất phục và nhiều lần tố cáo sự giam cầm dã man.

Bình luận về vụ này,  Tổ chức theo dõi Nhân quyền Quốc tế  HRW nói trong một thông cáo năm 2011: “Tất cả những gì mà Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đỗ Thị Minh Hạnh và Đoàn Huy Chương làm chỉ là khẳng định quyền của công nhân Việt Nam trong việc được tổ chức, nhóm họp và bãi công một cách ôn hòa để đòi tăng lương và cải thiện điều kiện làm việc .”

***

Thính giả đặt câu hỏi trong buổi thuyết trình.

 

Nhà văn Phạm Thị Hoài đặt câu hỏi.

 

Tôi thử đặt mình  vào vị trí một người ngoại quốc có mặt vào buổi thuyết trình, thì có lẽ người ấy sẽ đặt những câu hỏi rất „ ngu ngơ „ nhưng rất hợp tình:

- Ơ… Tại sao một người trẻ có tâm huyết dám đứng lên bênh vực quyền lợi giới công nhân – tầng lớp nòng cốt của Đảng CS lại bị tù đày ?

- Ơ… Tại sao một đất nước  oai hùng tự hào bốn ngàn năm văn hiến, tự hào đẩy lùi biết bao cuộc xâm lăng, với rừng vàng biển bạc, với  tuyên ngôn „ độc lập tự do hạnh phúc „ trong bất kì văn bản nào lại có một người Mẹ vất vả bôn ba khắp thế giới để đòi công bằng cho đứa con của mình nhỉ ?

- Ơ. Có lẽ nào một quốc gia vừa gia nhập thành viên tổ chức nhân quyền thế giới lại có người đi đòi nhân quyền khắp chốn ?

 

Trong câu hỏi cũng có câu trả lời.

DSC_0613

 

May thay cho cô Hạnh. Bên cạnh cô còn có một người Mẹ  hiểu rõ sự vô tội của con mình và thật dũng cảm, dám đương đầu mọi bất trắc có thể xảy đến để lên đường ra hải ngoại tìm công lý cho con…  Nếu quý vị tận mắt thấy mái đầu chớm bạc của người Mẹ rưng rưng nước mắt giải bày công lý cho mái đầu xanh con mình trong ngục tối, có lẽ trong quý vị khó ai có thể cầm được nước mắt.

 

Trong lời tâm tình của bà Mẹ Ngọc Minh – Mẹ của cô Đỗ Thị Minh Hạnh có nhắc đến một điều mà mình thấy rất tâm đắc, đó là “ còn có rất nhiều người tù nhân lương tâm đang bị đày đọa trong lao tù CS, nhưng họ được biết đến quá ít hoặc gần như vô danh “.  Người Mẹ của cô Đỗ thị Minh Hạnh đã không chỉ kêu gọi mọi người quan tâm đến con mình, mà còn mong mỏi mọi người không quên những người tù nhân lương tâm khác.

 

Một ý kiến rất hay  của bà Ngọc Minh mà tôi xin ghi lại, là cộng đồng hải ngoại hay những người dân Việt Nam quan tâm đến Nhân Quyền, có thể lập ra từng nhóm đỡ đầu cho một trong những vô số tù nhân lương tâm ở VN. Nhóm này gồm bạn bè thân hữu với nhau sẽ hỗ trợ cho một tù nhân lương tâm nào đó bằng cách truyền bá thông tin về người ấy để gây áp lực với chính quyền CS;  giúp đỡ vật chất khi cần trong khả năng nhóm… từ lúc bắt đầu chọn làm đỡ đầu cho đến khi người ấy ra tù.

***

Chúng ta hằng ngày nghe thấy bao cảnh đau thương của những đứa bé mồ côi hay trong gia đình nghèo khổ, của biết bao cảnh đời  mang bệnh hiểm nghèo đôi khi đành chịu chết vì không đủ tiền để trả viện phí… Vì lòng nhân ái trước cảnh khổ của đồng bào  mà không ít những người trong số chúng ta đã quyên góp ít nhiều “ lá lành đùm lá rách “.

Cô Đỗ Thị Minh Hạnh đã dũng cảm đứng lên bênh vực cho bao đồng bào – công nhân nghèo khổ  trước bất công , và rồi nhận lấy bản án tù 7 năm trời bất công, bị đày đọa mang bệnh tật trong lao tù dù ở tuổi thanh xuân.  Vậy thì những người Việt có lương tâm chúng ta có  thể nào ngoảnh mặt làm ngơ ?!

 

Tôi hy vọng rằng nước mắt của người Mẹ sẽ đánh động đến lương tâm của tất cả người Việt chúng ta, và chan hòa cho tất cả những tù nhân lương tâm vô danh khác.

 

Giữa quê người còn một bài thơ

Viết cho em bằng những dòng hy vọng

Đừng gục xuống, đừng than thân trách phận

Hãy mỉm cười như một chuyến đi xa

Mẹ sẽ chờ em dù năm tháng trôi qua

Sông núi chờ em trong ngày hội lớn.

- Thay một bó hoa cho ngày sinh nhật trong tù của Hạnh”

( Trích thơ của nhà thơ Trần Trung Đạo )

Berlin, ngày 14.04.2014

Huỳnh Minh Tú

http://tuxtini.com/2014/04/14/nuoc-mat-cua-me/

Posted in vietnamese | Leave a comment

Bùi Tín- HC Minh, tác giả những món nợ máu trước “nhân dân” từ thời ‘kách mệnh’!

Bùi Tín- HC Minh, tác giả những món nợ máu trước “nhân dân” từ thời ‘kách mệnh’!

Món nợ 62 năm

HC Minh đóng kịch, giả vờ khóc - những giọt "nước mắt cá Sấu" không thể che lấp cái dã tâm độc ác bên trong một con người Cộng sản!!!

Bùi TínÔng Hồ Chí Minh được bộ máy tuyên truyền đảng CS ca tụng là nhà chính trị tài ba nhất, nhà ngoại giao xuất chúng nhất, nhà thơ sâu sắc nhất, cũng là nhà báo kiệt xuất nhất trong lịch sử nước ta, mặt hoạt động nào cũng là số một, không có số hai, là mẫu mực. Nhưng với thời gian mọi sự chỉ là thêu dệt. Trong bài báo, C.B. kể tội khơi khơi là bà Năm “giết ngót 260 người”, nhưng không một dẫn chứng, một tên tuổi, một hình hài, một chứng minh. Một bài báo bất minh.
 
Hơn nửa thế kỷ nay, nói đến số người chết và lâm nạn do liên quan trong Cải cách ruộng đất, bộ máy tuyên truyền của đảng CS leo lẻo rằng ngay sau đó đã sửa sai nghiêm chỉnh, phục hồi danh dự, đền bù cho những nạn nhân, nợ đã trả xong. Lại là lời nói dối khổng lồ sau những tội ác khủng khiếp nhân danh đảng CS…
*
Cám ơn nhà báo Xuân Ba đã viết một bài báo tâm huyết truyền cảm. Tít bài báo là: Chuyện về người phụ nữ đầu tiên bị bắn oan trong Cải cách ruộng đất.
Xuân Ba gửi bài báo này cho báo An ninh thế giới, báo này đăng ngày 15/3/2014, nhưng đã tự xóa bỏ một số đoạn. Do vậy anh gửi cho mạng Tễu của nhà hán nôm Nguyễn Xuân Diện để đăng nguyên văn toàn bộ bài báo từ ngày 24/3, chia thành 3 đoạn với các tít:
.
1-/ Dấu chấm hết thành dấu chấm lửng;
2-/ Tan tác một mái ấm;
3-/ Tìm mộ bà Năm.
.
Mở đầu, Xuân Ba giới thiệu bài viết ngắn của C.B. đăng trên báo Nhân Dân ngày 21-7-1953, có tít là “Địa chủ ác ghê”, trong đó kể tội ác của địa chủ gian ác Nguyễn Thị Năm: giết chết 14 người ; tra tấn đánh đập hàng chục người nay còn tàn tật; làm chết 200 người thuộc 32 gia đình nghèo đói; hãm chết 30 người trong Chùa Hang. Tổng cộng là ngót 260 người bị giết chết, với “thủ đoạn tra tấn không kém thời thực dân Pháp, dội nước lạnh, treo người trên xà nhà, đóng gióng trâu vào mồm nông dân…”.
C.B. là một bí danh khi viết báo của ông Hồ Chí Minh, lúc ấy là chủ tịch nước, đứng đầu đảng cộng sản Đông dương; khi lần đầu gửi bài cho báo Nhân Dân, ông viết thư giải thích C.B. là “Của Bác“. Bức thư này còn lưu giữ ở phòng kỷ niệm báo Nhân Dân. Các bài báo lập tức được đăng trên cao, trang nhất, không sửa một chữ, một dấu chấm, dấu phẩy nào.
Ông Hồ Chí Minh được bộ máy tuyên truyền đảng CS ca tụng là nhà chính trị tài ba nhất, nhà ngoại giao xuất chúng nhất, nhà thơ sâu sắc nhất, cũng là nhà báo kiệt xuất nhất trong lịch sử nước ta, mặt hoạt động nào cũng là số một, không có số hai, là mẫu mực. Nhưng với thời gian mọi sự chỉ là thêu dệt.
Trong bài báo, C.B. kể tội khơi khơi là bà Năm “giết ngót 260 người”, nhưng không một dẫn chứng, một tên tuổi, một hình hài, một chứng minh. Một bài báo bất minh.
Hơn nửa thế kỷ nay, nói đến số người chết và lâm nạn do liên quan trong Cải cách ruộng đất, bộ máy tuyên truyền của đảng CS leo lẻo rằng ngay sau đó đã sửa sai nghiêm chỉnh, phục hồi danh dự, đền bù cho những nạn nhân, nợ đã trả xong.
Lại là lời nói dối khổng lồ sau những tội ác khủng khiếp nhân danh đảng CS.
Chỉ một trường hợp bà Nguyễn Thị Năm, theo bài viết của Xuân Ba, sẽ thấy họ sửa sai, trả nợ ra sao.
Trong phần 1 nhan đề “Dấu chấm hết thành dấu chấm lửng”, bài báo cho biết đến tận ngày 28 tháng 1 năm 1987, ông Lê Đức Thọ – Sáu Búa – ủy viên bộ chính trị, trưởng ban tổ chức trung ương mới cử ông Lưu Văn Lợi thư ký riêng của mình, tìm ghé đến nhà ông Nguyễn Hanh, con cả của bà Nguyễn Thị Năm để thăm hỏi. Cái kiểu cách nhận sai lầm, xin lỗi và an ủi của ông Sáu Búa cũng không giống ai. Đó là lấy cuốn sách in thơ của mình không có tít, chỉ có chữ Thơ, và tên: Lê Đức Thọ, rồi ghi hàng chữ ngoài bìa: “Thân mến tặng Công và Hanh, đánh dấu chấm dứt sự đau buồn kéo giài lâu năm của gia đình cũng là của chung. Thọ”. Một kiểu xí xóa tội ác của đảng ông ta đối với gia đình nạn nhân một cách chủ quan, vô duyên, trịch thượng. Sách mỏng in thơ ông ế ẩm, in ra từ 7 năm trước, nay tặng gia đình bà Năm sao lại có thể chấm dứt được đau buồn thê thảm của bao nhiêu người? Sao lại để đến 34 năm sau, bỗng nhớ ra tội của đảng, mới lên tiếng muộn màng, vuốt đuôi đến vậy. Chưa nói phạm lỗi chính tả, dài thành “giài’’.
Nhà báo Xuân Ba dùng đầu đề “Dấu chấm lửng” để phủ định cái “dấu chấm dứt” của ông Thọ, kể ra một loạt điều còn lơ lửng, những đau buồn còn dai dẳng. Ông Nguyễn Hanh kể rằng khi mẹ ông bị xử bắn, ông đang cùng đơn vị ở Nam Ninh, Quảng Tây, Trung Quốc. Người ta giấu ông mọi tin tức từ trong nước. Hai tháng sau, cuối tháng 6/1953 ông được đưa về nước, bị tống ngay vào trại giam ở Tuyên Quang vì là con của địa chủ gian ác. Năm 1954 ông mới được nghe bà vợ ông đến trại để thăm nuôi kể rõ về sự kiện bi thảm này. Cuộc sửa sai kéo dài, đến năm 1957 ông mới được về nhận công tác ở Ty kiến trúc Thái Nguyên, rồi sau đó về một công ty dược ở Hà Nội, để về hưu sớm. Con gái đầu của ông là Phương sau khi đỗ trường Đại học Bách Khoa, may lắm mới được nhận vào làm việc ở Tổng cục Thống kê rồi ở Bộ Vật tư. Con trai ông là Nguyễn Tấn cuộc sống cũng không có lối thoát để vươn lên vì là cháu nội địa chủ. Em ruột ông Hanh là Nguyễn Cát, bí danh là Hoàng Công, cả 2 anh em đều hoạt động từ thời kỳ tiền khởi nghĩa 1944 ở vùng Đình Cả, Vũ Nhai. Hoàng Công từng là trung đoàn trưởng của sư đoàn Quân Tiên Phong 308, cũng bị đưa vào trại cải tạo năm 1953, năm 1956 mới được tự do, đau ốm, đến năm 1989 ông chết thảm trong một tai nạn xe máy. Vợ ông, bà Đỗ Kim Chi và con gái – cô Ngọc Diệp sống cùng gia đình ông Hanh. Ông Hanh năm nay đã 90, vợ ông, bà Phạm Thị Cúc cũng đã 86 tuổi, lại thiếu niềm vui khi về già, vì 2 con, Phương và em trai cuộc sống đều tẻ nhạt không có tương lai.
Bà Nguyễn Thị Năm
Trong phần 2 “Tan tác một mái ấm”, bài báo tả lại cảnh gia đình bà Năm tan vỡ ra sao, sau một thời gian là một gia đình đầm ấm, kinh doanh phát đạt lại cực kỳ nhân hậu, được đồng bào cả một vùng rộng lớn ở Thái Nguyên một thời quý mến. Khi cách mạng tháng 8 nổ ra chính chiếc xe ô tô con của cửa hàng Cát Hanh Long đã từ Hải Phòng lên Thái Nguyên rồi lên tận vùng Vũ Nhai báo tin mừng cho 2 anh em Hoàng Công và Nguyễn Hanh và đồng đội. Bà Năm đã giao cho Hoàng Công 20 ngàn đồng bạc Đông Dương (giá trị bằng 700 lạng vàng) để góp vào quỹ cách mạng ở căn cứ địa. Sau đó trong tuần lễ Vàng ở Hải Phòng nhà kinh doanh Cát Hanh Long lại đứng đầu bảng đóng góp hơn 100 lạng vàng nữa. Cát là tên người con thứ, Hanh là tên con cả, Long là tên người bố, một nhà kinh doanh tài ba lanh lợi, cùng chung với vợ bản chất nhân hậu. Không may ông Long mất sớm vì bạo bệnh ngay trước Cách mạng tháng Tám.
Ông Hanh kể rằng suốt những năm 1945 đến 1951, vùng Đồng Bẩm tấp nập các đơn vị vệ quốc đoàn qua lại, đóng quân, tập luyện chuẩn bị cho chiến dịch biên giới. Các ông Trường Chinh, Lê Đức Thọ, Hoàng Quốc Việt, Lê Văn Lương đều qua đây. Tướng Võ Nguyên Giáp, Nguyễn Chí Thanh cũng từng ở đây, hội họp, nghỉ ngơi. Trụ sở và nhà ở của hãng buôn Cát Hanh Long chuyên kinh doanh tơ lụa rồi cả sắt thép ở Hải Phòng và Hà Nội đều mở rộng cửa cho cán bộ cộng sản ra vào, nghỉ ngơi như bà con thân thiết nhất.
Vợ chồng ông Nguyễn Hanh
Hồi 1987, nhà báo Xuân Ba gặp 2 gia đình ông Hanh và ông Công chung sống trong một phòng nhỏ trong ngôi nhà 117 hàng Bạc cuối khu phố cổ Hà Nội, chỉ rộng 20 mét vuông, ngột ngạt, ẩm thấp, bên nhà vệ sinh chung hôi hám, với chiếc bàn thờ nhỏ nhoi. Hai vợ chồng cụ già tiếp nhà báo Xuân Ba trong cảnh chật hẹp, buồn thảm, trái ngược với các ngôi nhà xưa, luôn nhộn nhịp ấm cúng tình người. Ông Hanh kể rằng ngôi nhà gạch bề thế ở Đồng Bẩm chính bà Năm mẹ anh đã đưa những chiếc búa lớn cho anh em bộ đội phá tan, thực hiện “vườn không nhà trống” theo lời kêu gọi của ông Hồ, khi vào cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.
Đọc đến đoạn này, mọi người không khỏi trách ông Sáu Búa và cả ông Lưu Văn Lợi sao tệ đến vậy, không chút động tâm để hồi ấy phân phối một nơi ở tươm tất hơn cho 2 gia đình con cháu Cụ Năm, khi Hà Nội đang xây dựng lại, có bao nhiêu nhà mới xây. Tệ bạc đến vậy đối với 1 gia đình từng đóng góp cả 2 con trai và biết bao tài sản cho đất nước.
“Chấm dứt đau buồn” sao được khi ông cụ già Nguyễn Hanh, người đảng viên CS khi mới 21 tuổi, người sỹ quan QĐND cấp trung đoàn khi mới 24 tuổi đã mất sạch mọi thứ, từ bà mẹ nhân hậu đảm đang bị 2 phát đạn oan khiên, đến nhà cửa, tiền bạc, công danh, nay cay đắng thổ lộ rằng ông đã gửi hàng vài chục lá thư đề nghị các ông lãnh đạo xét cho 2 điều: công nhận mẹ ông, bà Nguyễn Thị Năm là người có thành tích, có công đóng góp cho cách mạng, truy thưởng cho bà Huân chương Kháng chiến, và công nhận Bà là một Liệt Sỹ, nhưng không có một hồi âm nào. Điều duy nhất ông nhận được đến nay là công văn tháng 6 năm 1987 của ban tổ chức tỉnh ủy Thái nguyên, quy định lại thành phần giai cấp của bà mẹ là “Tư sản – địa chủ kháng chiến”. Trong nước mắt ông than thở: “Mẹ tôi từng nuôi dưỡng, che chở cho cả sư đoàn bộ đội, cán bộ, nhiều người biết chuyện nhưng đã cao tuổi, nên sau khi họ mất đi thì mọi chuyện sẽ rơi vào quên lãng”. Cả 2 tiêu chuẩn trên đều ghi rõ trong NQ 28 CP ngày 29-4-1995.
Trong phần cuối “Tìm mộ bà Năm” Xuân Ba kể lại việc tìm ra thi hài bà Năm cuối cùng đã được thực hiện vào năm 1993, sau 40 năm tìm kiếm rất kiên trì của gia đình, nhờ nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Liên ở Tứ Kỳ, Hải Dương. Bên cạnh một ao sen, ở bên gốc cây phượng hoa đỏ đã tìm ra di hài Cụ Năm nhờ chiếc vòng ngọc bám chặt cổ tay và chiếc răng vàng cũng như 2 đầu đạn. Mọi người có mặt đều tin rằng Cụ rất thiêng cứ như hướng dẫn cụ thể từng bước cho việc tìm ra mộ mình.
Nhiều bạn đọc viết comment ngay dưới bài viết của nhà báo Xuân Ba trên mạng Tễu và mạng Huỳnh Ngọc Chênh nói lên sự phẫn uất cao độ của mình đối với lãnh đạo đảng CS tàn ác, bất nhân, vô ân bạc nghĩa với những ân nhân của mình. Nhiều bạn trào nước mắt thương cảm với thân phận của bà Năm và gia đình và chân thành an ủi ông bà và các cháu.
Trong bộ chính trị hiện nay tôi nghĩ 3 ông trong bộ chính trị là tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, trưởng ban tổ chức trung ương Tô Huy Rứa và trưởng ban tuyên huấn – nguyên tổng biên tập báo Nhân dân, cần sớm ghé qua thăm hỏi gia đình ông Nguyễn Hanh, thắp một nén hương trên bàn thờ Cụ Nguyễn Thị Năm và trả lời cho gia đình Cụ Năm về 2 yêu cầu thiêng liêng nói trên của gia đình. Không thể lờ mãi.
Riêng tôi, tôi xin mạn phép có ý kiến riêng với ông Nguyễn Hanh, bà Phạm Thị Cúc và bà Đỗ Kim Chi là xin chớ quá bận tâm về việc xin tấm Huân Chương Kháng chiến cho Cụ Nguyễn Thị Năm. Được thì càng tốt, không được cũng không sao. Vì trong cuộc kháng chiến ấy đảng CS đã thực hiện việc tiêu diệt các đảng viên các đảng chính trị khác cũng là những người yêu nước chân chính, làm vấy bẩn cuộc kháng chiến. Năm 1995, nhân ngày kỷ niệm 30/4/1975, tôi đã tuyên bố từ bỏ tất cả các huân chương Kháng chiến, Chiến công, huy hiệu các Chiến dịch, bằng khen… vì nhận ra rằng về bản chất đây là cuộc chiến huynh đệ tương tàn, một sai lầm lịch sử, trong hơn 30 năm chiến trận ấy, người Việt Nam ta giết nhau lâu năm nhất, đẫm máu nhất, hăng hái, say sưa và mù quáng nhất, cho nên không có một điều gì là vinh hạnh, là vẻ vang để khen thưởng cả. Đảng CS dẫn ép dân ta làm quân cờ cho 2 phe, để đất nước tan hoang. Món nợ này không thể trả. Món nợ 62 năm của đảng CS với đại gia đình Cụ Năm cũng là vậy.
Xin gia đình anh Nguyễn Hanh – chị Phạm Thị Cúc, gia đình anh Nguyễn Cát /Hoàng Công – chị Đỗ Kim Chi cùng các cháu hãy yên tâm nghĩ rằng Cụ Nguyễn Thị Năm vẫn sống mãi trong lòng mọi người dân yêu nước lương thiện, trong tình nghĩa và lòng nhân ái của toàn dân. Chắc chắn sau bài báo của anh Xuân Ba trên các mạng Tễu, Huỳnh Ngọc Liêng, Dân Làm Báo, Chuyển Hóa… gia đình sẽ nhận được nhiều chia sẻ chân thành, cảm động của mọi tầng lớp nhân dân, ở trong cũng như ngoài nước.
Không có gì quý hơn sự ấm áp, sâu đậm, vĩnh cửu của lòng dân, quý hơn mọi huân chương hay danh hiệu gì khác.
Xin chúc mừng gia đình ta đã có nơi ở mới ấm cúng, gọn ghẽ, thoáng mát ở đường Láng – Hà Nội do các cháu tự lực dựng lên. Xin kính nhờ anh Hanh thắp giúp một nén hương trên bàn thờ Cụ cũng như trên nấm mộ Cụ ở cánh đồng làng Đại Kim, Thanh Trì, Hà Nội, như một tưởng nhớ quý trọng và tin yêu của một người con dân đất Việt luôn nhớ nước ta thương dân ta từ phương trời xa.
* gửi Danlambao

Posted in vietnamese | Leave a comment